Chương 269: Bạch mẫu đơn

Dương Thu Trì dùng hai ngón tay kẹp sợi âm mao cong cong quẹo quẹo kia, nhìn chòng chọc tiểu ni cô Viên Diệu đang đỏ mặt cúi đầu, hỏi: “ Không muốn đáp? Hay là không biết?”.

Kỳ thật, ngoại trừ Dương Thu Trì có chuyên môn nghiên cứu về mấy thứ lông tóc này ra, những người khác sẽ không quá chú ý vào chúng. Tuy họ thường nhìn thấy, nhưng không hề chú ý lông tóc của mình có hình thái đặc trưng gì. Cho nên, bảo Viên Diệu xác nhận sợi âm mao này có phải là của mình hay không, rõ ràng là cố tình gây khó cho nàng ta.

Dương Thu Trì hết nhìn cọng âm mao trên tay, lại nhìn cái đầu trọc của Viên Diệu, đương nhiên không nhìn ra được cái gì, liền tự lầm bầm nói: “Hắc hắc, ngươi không nói không sao, có phải hay không tra là biết ngay!”

Chuyện này nói ra thì đơn giản, khi thật sự làm mới thấy là nó khó như thế nào.

Viên Diệu là một tiểu ni cô xinh đẹp, và kiểm nghiệm trên vật sống tự nhiên phải do nữ tiến hành. Dương Thu trì là nam nhân, lại là đại lão gia nhà quan uy nghiêm, làm sao cởi quần cởi váy của tiểu ni cô người ta nhổ vài cọng âm mao đây? Thứ chuyện này chỉ cần nghĩ ra là đã đủ dâm tà, chứ dùng nói gì thật sự làm.

Dương Thu trì lần này đến am ni có tra án, không ngờ là sẽ tiến hành kiểm nghiệm trên cơ thể sống, do đó đã lưu lại toàn bộ cẩm y vệ nữ hộ vệ ở tại nha môn Thanh Khuê huyện để bảo hộ Tống Tình, Hồng Lăng và các nữ quyến, đi theo hắn toàn là nam nhân.

Tuy còn có Liễu Nhược Băng là nữ tử, nhưng Dương Thu Trì thực tế không nhẫn tâm để cho Liễu Nhược Băng thanh cao lãnh diễm giúp hắn làm chuyện hạ lưu đó, đặc biệt là hiện giờ. Nếu như có Tống Vân Nhi hào hứng sảng khoái ở đây thì quả là nhân tuyển tốt. Nhưng Tống Vân Nhi trở về nhà thăm mẹ, mấy tháng rồi mà chưa trở lại. Không còn cách nào khác, xem ra, hoặc là tự bản thân động thủ, hoặc là phải ủy thác ni cô trong am làm giúp chuyện này.

Dương Thu Trì lại liếc xéo về phía Viên Diệu đang đỏ mặt cúi đầu, thầm nghĩ, Viên Diệu là người xuất gia, lại có liên quan đến chuyện này. Nếu như bản thân hắn cởi khố nàng ta ra lấy âm mao, làm không khéo tiểu ni cô trong lúc giận dữ và xấu hổ treo cổ tự tử thì ô hô ai tai, chẳng ổn chút nào. Cho dù là cô nàng không tự sát, có thể vì chuyện này mà phải hoàn tục gả luôn cho hắn. Như vậy không ổn chút nào, hiện giờ hắn còn đang điên đầu vì chuyện tình duyên, thêm một tiểu ni cô xinh đẹp nữa chắc là thiên hạ sẽ loạn mất.

Xem ra, ổn thỏa nhất là bảo lão sư thái Tĩnh Từ và tiểu ni cô Viên Tịnh làm chuyện này. Một già một trẻ này thực hiện, tác dụng phụ đối với Viên Diệu sẽ nhỏ đi rất nhiều.

Ai đi lấy vật kiểm nghiệm coi như đã quyết, nhưng làm sao đem suy nghĩ và yêu cầu này nói vói lão ni cô và tiểu ni cô lại khiến Dương Thu Trì phải phí mất cả buổi, bấy giờ mới khiến cho họ rõ hắn muốn có được thứ gì từ trên người của Viên Diệu. Sự tình nói rõ ràng xong rồi, Dương Thu Trì cũng đỏ mãi tía tai. Và hai ni cô già trẻ cũng đỏ hồng cả mặt. Nhung huyện thái lão gia có lệnh, họ không dám không theo.

Tĩnh Từ lão sư thái và Viên Tịnh tiểu ni cô đưa Viên Diệu vào trong một gian thiền phòng, chẳng mấy chốc đã đi ra. Tiểu ni cô Viên Tịnh đỏ bừng mặt đưa thứ cầm trong tay giao cho Dương Thu Trì. Đó là một chòm âm mao đen xì xì, chỉ sợ là được nhổ cả một đám lên!