Chương 27

Đồng! Đan Hà đại tiên ngửa mặt té xuống, chết ngất, tiểu thư đồng bên cạnh chẳng quan tâm đến“yêu quái áo đen” gì nữa, ôm lấy sư phụ lên tiếng khóc lớn, ai không biết sẽ cho rằng đó là gia đình đang khóc tang.

Mặc Yểm hoàn toàn không kiên nhẫn, đi lên phía trước vài bước, một tay nắm chặt nắm râu bạc của đan hà đại tiên, kéo hắn lên. Lão thần tiên ôi chao một tiếng tỉnh lại, giãy dụa nghĩ đoạt lại râu mép bảo bối của mình, chẳng còn quan tâm gì mà dáng vẻ phong phạm, đau khổ cầu khẩn nói: “Yểm quân, râu mép cùng cửu diễm đan, là căn mệnh nhỏ của lão hủ a (*lão hủ = lão già vô dụng), cầu xin Yểm quân xuống tay lưu tình……”

Mặc Yểm cười lạnh một tiếng nói: “Muốn râu mép hay là cửu diễm đan, tuỳ ngươi chọn.”

Đan Hà đại tiên mắt trắng dã, suýt nữa lại hôn mê, nhưng mà hắn lại không dám hôn mê. Lần này mà lại té xỉu, Mặc Yểm tuyệt đối sẽ nhổ sạch râu mép của hắn sau đó xông đan phòng, lấy toàn bộ cửu diễm đan đem đi hết!

“Tiểu đồng, ngươi…… Ngươi đi đan phòng lấy ba viên cửu diễm đan ra đưa cho Yểm quân……” Đan Hà đại tiên nghiêng đầu ra, vừa phân phó tiểu đồng tử, vừa nháy mạnh mắt ra dấu với hắn.

Hắn tổng cộng có mười viên cửu diễm đan, chuyện này trừ hắn ra chỉ có tiểu đệ tử thư đồng này biết rõ, hắn phải lấy ra đương nhiên là không muốn, cầm ba viên để đuổi ôn thần trước mặt, hắn đã cảm thấy rất đau lòng.

Mặc Yểm là ai?! Không phải tốt như vậy hồ lộng?

“Cửu diễm đan một viên không được thiếu, lấy hết ra cho ta, chỉ cần thiếu một viên, râu mép dài này của ông liền lấy xuống làm cái chổi đi.” Lời nói Mặc Yểm vô cùng ác độc nhưng thần khí thì lại nhàn nhã.

Gương mặt trẻ trung của Đan Hà đại tiên thoáng chốc u sầu, hiện ra mấy cái nếp nhăn lớn đủ để kẹp chết ruồi bọ, run giọng nói với thư đồng: “Đều…… Đều lấy ra đi……” Một câu nói xong, hai mắt khẽ đảo, lần này là thật sự ngất đi.

Thư đồng nơm nớp lo sợ buông sư phụ ra, chạy vội đến phòng cất cửu diễm đan sau động phủ lấy ra mười viên cửu diễm đan, rất không cam lòng đưa cả hộp đến tay Mặc Yểm.

Mặc Yểm mở ra kiểm tra, không chút khách khí đem cất cái hộp trong tay, xoay người nhanh chóng rời đi, cũng không quay đầu lại.

Thư đồng đem sư phụ cứu tỉnh, Đan Hà đại tiên mở mắt, câu nói đầu tiên là: “Cửu diễm đan của ta!”

“Đều đưa cho người kia.”

Oa! Đan Hà đại tiên phun ra một ngụm máu tươi, râu bạc lúc này đỏ một nửa.

“Ngươi…… Đồ nghiệt đồ ngươi! Ai bảo ngươi đưa hết cho hắn!” Vừa nói vừa nhấc tay đánh mạnh vào trán thư đồng.

Thư đồng nhảy dựng lên vài bước chạy đi, ủy khuất nói: “Rõ ràng là sư phụ ngài phân phó mà!”

” Phì! Con mẹ nó! Bình thường ta bảo người cần cù chăm chỉ học tập, sao không thấy ngươi nghe lời như vậy?! Ngươi là nghiệt đồ! Nghiệt đồ a! Ta tám kiếp mốc meo mới có đồ đệ ngu ngốc như ngươi!” Đan Hà đại tiên do thương tâm bi phẫn, đã sớm đem cái gì dáng vẻ phong phạm quẳng tới tận chín tầng mây, nổi trận lôi đình giống một người đàn bà chanh chua điên khùng.

Thư đồng chạy nhanh như chớp ra ngoài cửa tiểu viện, xa hẳn tầm bắn nước miếng của ông ta, tránh ở ngoài cửa thăm dò nhắc nhở: “Sư phụ, bình tĩnh! Bình tĩnh! Ngài nói thân là tiên nhân phải để ý đến dáng vẻ, phải có khả năng núi Thái Sơn đổ trước mắt mà sắc mặt không thay đổi! Chỉ là vài viên cửu diễm đan, lại luyện là được! Làm sao so ra mà vượt sư phụ ngài mấy ngàn năm mới tu thành phong phạm của tiên nhân?” Sư phụ mỗi lần phát giận, chiêu này cơ hồ chính là vạn lần thử vạn lần linh, là pháp bảo tiêu trừ hỏa khí.