Chương 27

Thích một người, sẽ không có đau đớn.

Yêu một người, có thể đau đớn sẽ kéo dài,

Nhưng anh đã mang đến cho tôi niềm vui, đó cũng là niềm vui lớn nhất trong cuộc đời.

Cuối tháng sáu, mở ra một kì thi quan trọng.

Bốn mươi sáu điểm kiểm tra đối với một số người là một thảm họa, đối với một số người khác lại chỉ như một bữa ăn sáng, tôi mặc dù đang ở trong tình yêu cuồng nhiệt chỉ số thông minh giảm rất mạnh còn có xu thế về không, nhưng … phải cái bốn mươi sáu điểm, còn không xem là một việc khó?

Nghĩ là một chuyện, vào phút cuối cùng lại là chuyện khác.

Đêm trước kì thi, tôi uống xong hai tách cà phê, chuẩn bị tác chiến suốt đêm, cố gắng nhồi nhét. Kết quả hưng phấn quá, đầu óc liên tục ở trong trạng thái phấn khởi, không có từ nào vào, lại cùng Chu Xuân hàn huyên cả đêm. Sáng hôm sau, tác dụng của cà phê, tôi bắt đầu uể oải không phấn chấn, lúc ăn sáng cùng Hướng Huy, cả người bắt đầu buồn ngủ, nếu như có cái giường, tôi nhất định nằm ngay lên.

Bát cháo ngào ngạt hương gạo cùng với bánh quẩy vàng óng trong mắt thực không có hấp dẫn bằng chiếc giường mềm mại. Càng hận chính là, cũng cả một đêm chưa ngủ nhưng Chu Xuân tinh thần vẫn dồi dào, thần sắc sáng láng, một bêm mồm to húp cháo, một bên cùng Viên Lang xì xào tâm sự. Người với người sao lại có điều khác biệt đến như vậy.

“Về sau không được thức muộn có nghe không ?”. Hướng Huy lông mày nhíu lại, mặt nghiêm túc, tôi biết rõ anh quan tâm tôi, nhưng phương thức thể hiện hoàn toàn không đúng.

Tôi quyệt miệng, nhíu mày, “Không thức đêm, anh nói nghe nhàng thế, nếu không thông qua kì thi thì xử lý thế nào ?”. Tuy rằng suốt đêm qua tôi cũng chẳng làm được chuyện gì, tôi lặng lẽ bổ sung trong lòng.

Anh lấy tay ấn vào trán tôi, khinh miêm đạm tả nói, “Lần này không được, còn có lần sau”.

“Xấu hổ lắm” tôi dù sao cũng là sinh viên khoa ngoại ngữ, ngay cả hơn bốn mươi điểm cũng không thông qua, thì sao dám đối mặt với Giang Đông [1] phụ lão nữa.

Hướng Huy thân mật vuốt chóp mũi tôi, “Cùng lắm, lần tới anh cùng em thi một lần”.

Tôi nghiêng đầu cười tít mắt nói, “Hà, anh chẳng phải muốn thi đến lần thứ ba” . Tôi nghĩ đến cảnh tượng lần đầu gặp mặt anh, lúc đó căn bản chúng tôi đều không quen biết nhau, ngày ngày kí ức như khắc sâu.

Hướng Huy không cho là đúng, “Cũng không quan trọng, chỉ cần em vui vẻ là tốt rồi”.

Ánh mắt tôi tập trung nhìn anh, biết rõ chỉ là một lời nói đùa của anh nhưng vẫn thấy rất cảm động.

Hướng Huy định thần nhàn nhã chỉ lên bàn cơm vẫn chưa động đến, “Còn không ăn nhanh lên, đồ ăn nguội hết rồi”. Anh một tay bưng bát, một tay gõ vào trán tôi, gương mặt đạm đạm cười, “Lại còn không ăn, anh sẽ ăn em”. Tôi bối rối, không muốn mở cửa để công chúng đến tham quan xem kịch, vội vàng cầm lấy bát đũa, ngoan ngoãn cho vào trong miệng, một mặt vẫn im lặng không rõ việc anh nói cam kết nếu lần này không thể qua được, anh sẽ cùng tôi thi lại lần nữa.

Miệng anh thoáng nét cười, “Được, anh nhất định cùng em, nhưng bây giờ muốn em tập trung ăn cơm, sau đó…”. Anh tà tà hất cằm lên, làm bộ tới gần, tôi mặt có chút nóng, cúi đầu, hai lần ba lượt ăn xong, lau miệng, mới nhẹ nhàng cười.

Lúc ấy tôi đúng là ngốc, ngụy thiện lại quá ngây thơ, không nghĩ anh làm thế nào để chắc chắn việc tôi không thông qua, mà càng không nghĩ đến là có người so với tôi còn ngốc hơn.