Chương 27 – 28

“Bồ nói sếp của bồ có thể là cậu bé năm đó kể chuyện một đêm cho bồ?” tốc độ đánh máy của Lâm Hi hết sức chậm, khó khăn lắm cô mới gõ được một dòng trật tự rõ ràng.

Thiên Thiên gật gật đầu trả lời, “Đáp đúng rồi.”

Lâm Hi không cho là đúng, “Thiên Thiên, bạn xem phim truyền hình nhiều quá rồi đó.”

Thiên Thiên cả giận nói: “Lâm Hi, bồ đả kích người ta quá à.”

“Bồ nghĩ thử coi, biển người mờ mịt, sao có thể dễ dàng gặp được như vậy?”

“Có lẽ tại có duyên á.” Thiên Thiên cố gắng hít thở sâu.

Lâm Hi giễu cợt, “Thiên Thiên, mình trước kia sao lại không phát hiện bồ có thiên phú viết tiểu thuyết nhỉ?”

“Lâm Hi.” Thiên Thiên hổn hển nói.

Lâm Hi không quan tâm bộ dạng của cô, hắc hắc cười nói: “Mình hỏi bồ, coi như anh ta là cậu bé ấy thì thế nào, bồ có thể làm cái gì?”

“…” Thiên Thiên á khẩu không trả lời được.

Lâm Hi nói tiếp: “Bồ trước đây bị tên buôn người bắt đi, được một cụ già cứu, bồ có muốn lấy thân báo đáp người ta không?” Thiên Thiên lúc 8 tuổi vì bị sôcôla dụ dỗ, thiếu chút nữa theo tên buôn người đi, may mắn có một lão gia gia đúng lúc ngăn cản, còn đánh tên đó, hơn nữa dẫn cô về nhà an toàn. Về sau Thiên Thiên bị má Diêu đưa đi học Taekwondo để phòng thân. Cô từ đó chẳng những mê tiểu thuyết võ hiệp, bây giờ còn đắm chìm trong khoái ý ân-thù trong thế giới giả thuyết võ hiệp không thể thoát ra được. ( hèn chi bà chị không đánh lén Trường Kiếm, thì ra là thích làm hiệp nữ =)) )

Thiên Thiên thẹn quá hóa giận, “Mình muốn tuyệt giao với bồ!”

Lâm Hi chỉ dùng nói với Thiên Thiên: “Thân ái, Trường Kiếm Tận Thiên online.”

Thiên Thiên châm chước rất lâu trong việc dùng từ, một câu mới viết xong lại xóa đi, viết tới viết lui mấy lân, không biết rõ nên dùng cái gì làm lời dạo đầu.

Nhưng thật ra Trường Kiếm Tận Thiên lại chào hỏi cô trước: “Hi.”

Thiên Thiên trong lòng vui vẻ: “Hi.”

Trường Kiếm Tận Thiên: “Đang làm gì vậy?”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Ngẩn người.”

Trường Kiếm Tận Thiên: “Ha ha.” ( thái độ khác nhở :-” )

Thiên Thiên không biết trả lời thế nào, Trường Kiếm Tận Thiên cũng không chủ động tìm đề tài, nhất thời có chút tẻ ngắt.

Dừng một lúc, Thiên Thiên không chuyện nói nhảm: “Chuyện tối hôm qua, cám ơn anh.”

Trường Kiếm Tận Thiên hình như đã đi vắng một lát, một phút sau mới trả lời: “Chút lòng thành.”

Lần thứ hai tẻ ngắt, Thiên Thiên uể oải phát hiện chính mình vốn không phải kiểu người biết cám dỗ.

Lâm Hi hỏi thăm: “Thế nào rồi, lừa được hay không?”

Thiên Thiên tức giận nói: “Không, vẫn là bồ làm đi.”

Lâm Hi nói khoác không ngượng: “Mình mà làm là dễ như trở bàn tay.”

Thiên Thiên lười tranh cãi với cô.

Không bao lâu, Lâm Hi buồn rười rượi gọi điện: “Qúa mất mặt, hắn vốn không chịu “thêm bạn” mình.”

“Hắn có thể đã ra ngoài, bồ chờ một chút.” Thiên Thiên an ủi cô, đồng thời không hiểu mừng thầm, nhớ lúc trước, vẫn là Đại Thần chủ động “thêm bạn” cô a.

Vừa dứt lời, có âm thanh của tin nhắn.

Trường Kiếm Tận Thiên: “Thật ra anh cũng nên cảm ơn em.”

Thiên Thiên lung tung trả lời Lâm Hi vài câu, cúp điện thoại. Cô biết rõ còn cố hỏi: “Anh đang chỉ việc gì?”

Trường Kiếm Tận Thiên: “Em nói đi?”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Anh không nói làm sao em biết.” ( e hèm, lại giải thích, cái này là trong game, nên em nghĩ xưng hô tùy tiện chút cũng không sao, cơ mà tiếng hoa chỉ có 2 đại từ nhân xưng là “nị” zới “ngọ”, =.=, xưng anh, em cho nó tình củm)