Chương 27

Giản Dao đờ người trong giây lát. Cô cảm thấy không khí hít vào lồng ngực như lành lạnh.

“Vậy tôi gọi taxi về trước.” Giản Dao quay người về phía cửa ra vào, dò từng bước đi.

“Khoan đã, Giản Dao, tôi có chuyện muốn nói với em.” Giọng nói Bùi Trạch càng gần hơn, cô cảm giác anh ta ở ngay sau lưng.

Giản Dao quay người, cô không nhìn thấy anh ta trong bóng tối.

“Anh nói đi.”

Bùi Trạch đột nhiên cười khẽ một tiếng. Lần này Giản Dao có thể nhận ra giọng nói phát ra từ bên kia phòng, nhưng cô không biết vị trí cụ thể của anh ta.

“Em to gan thật đấy.” Bùi Trạch nói nhẹ nhàng. “Em có biết người tiền nhiệm của em là Vương Uyển Vi không? Khí chất của hai người rất giống nhau nhưng tính cách hoàn toàn khác biệt.”

Tim Giản Dao đập thình thịch.

Người ở phòng Khách hàng số 3 luôn giữ kín như bưng chuyện về Vương Uyển Vi. Tất nhiên đó là do Doãn Tư Kỳ yêu cầu bọn họ làm vậy, bởi vì nhân viên sử dụng ma túy và tự sát không phải là chuyện vẻ vang gì. Vậy mà hôm nay Bùi Trạch lại chủ động nhắc đến.

“Sao đột nhiên anh nhắc lại tới cô ấy?” Giản Dao hỏi bằng một giọng trấn tĩnh. “Trước đây cô ấy là bạn gái của anh?”

Bùi Trạch đáp rất thản nhiên: “Không phải, tôi chỉ cảm thấy hai người giống nhau. Em đứng yên ở đó, đừng động đậy, tôi sẽ ra ngoài ngay.”

Trong bóng tối vang lên tiếng động. Bùi Trạch dường như đang kéo thứ gì đó, ma sát trên mặt đất phát ra âm thanh lạch cạch.

“Con người bình thường em nhìn thấy, em có ấn tượng…” Giọng Bùi Trạch du dương đầy mê hoặc. “Thật ra không phải con người thật của tôi.”

Giản Dao toát mồ hôi lạnh. Tim cô đập nhanh hơn. “Vậy sao? Thế nào mới là con người thật của anh?”

“Sau này em cứ từ từ phát hiện. Còn bây giờ, chúng ta bắt đầu tiết mục của đêm nay.” Giọng nói của Bùi Trạch đầy ý cười. Cuối cùng Giản Dao cũng nhìn thấy một bóng đen từ cửa phòng bên cạnh đi về phía cô.

“Liệu anh có thể thắp nến trước?” Giản Dao cất giọng khô khốc.

“Không. Thế này mới vui.” Bùi Trạch tiến lại gần. “Lẽ nào em không đoán ra, tất cả là do tôi chuẩn bị từ trước? Mục đích duy nhất chính là giữ em ở lại.”

Trong bóng tối mờ mờ, Bùi Trạch đột nhiên giơ tay như muốn tóm lấy Giản Dao.

Sống lưng Giản Dao lạnh toát, nhịp tim chậm lại. Cô lập tức quay người, chạy về phía cửa ra vào. “Anh đừng lại gần! A… a… a…”

Không biết chân đụng phải thứ gì, Giản Dao mất thăng bằng, người ngả về phía trước, đầu cô đập xuống sàn nhà đau điếng. Cô nghe thấy một tiếng động nhẹ, dường như có thứ gì đó rơi xuống nền nhà rồi nảy lên cao. Giản Dao giơ tay mò mẫm, ghim cài áo gắn máy nghe lén đã bị rơi. Máy nghe lén có phạm vi hoạt động rất nhỏ, một khi rời khỏi người cô, Bạc Cận Ngôn sẽ không nghe thấy cô nói. Bây giờ anh không thể nhìn thấy, cũng không nghe thấy cô nói chuyện.

“Giản Dao.” Bên tai lập tức truyền đến giọng của Bạc Cận Ngôn. “Nếu em vẫn ổn thì “hừm” một tiếng đi.”

Giản Dao lập tức “hừm” một tiếng. Nhưng quả nhiên Bạc Cận Ngôn không nghe thấy, bởi vì anh lặp lại một lần câu nói vừa rồi.

Đúng lúc này, đằng sau vang lên tiếng bước chân của Bùi Trạch và giọng nói anh ta đầy ý cười: “Em bị ngã phải không? Ai bảo em trốn tránh tôi. Đừng động đậy, tôi sẽ kéo em đứng dậy.”

Anh ta vừa dứt lời, Giản Dao đột nhiên nghe thấy tiếng gió thổi ở sau lưng. Tiếp theo, một thân hình đàn ông nặng trĩu va vào người cô. Hai người phát ra tiếng kêu đau đớn. Ở thời khắc cuối cùng, Bùi Trạch chống hai tay xuống mặt đất, giảm nhẹ lực va chạm, mới không khiến Giản Dao quá đau.