Chương 27

Bạch Thiên Trương cực kỳ tàn ác quyết không thể chỉ một mình cô bị hun khói, nướng như nướng thịt được, như thế nào cũng phải cho Ngôn Mạch lăn một vòng trên đám lửa than kia, vì vậy hỏi: “Ngôn Mạch, một lần nữa em nghiêm túc hỏi anh một vấn đề. Thái độ anh nghiêm túc một chút, trả lời cho cẩn thận!”

Ngôn Mạch cười cười: “Mời nương tử hỏi.”

“Anh thật sự không biết Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên?”

Ngôn Mạch ngẩn ra, nếu anh nhớ không lầm, đây là lần thứ hai Bạch Thiên Trương hỏi tới người gọi là Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên này, anh mờ hồ cảm thấy có gì đó là lạ: “Anh khẳng định không quen biết người này.”

“Thế nhưng lần trước em thấy anh ở cùng một tổ đội với cô ấy.”

“Lúc nào?”

“Khoảng ba ngày trước. Khi đó em còn gửi cho anh một tin nhắn, nhưng anh không trả lời lại. Cho nên em cũng không xác định được là anh đang ẩn danh hay thật sự không online.”

Ngôn Mạch trầm mặc, chậm rãi suy tư. Mấy ngày nay lúc anh vào Viêm Hoàng Kỳ Tích, luôn luôn cảm giác rất kỳ quái. Tuy nhân vật đều ở vị trí khi thoát game lần trước, thế nhưng anh vẫn cảm thấy nơi đó có gì không đúng. Nếu theo lời Thiên Trương nói, như vậy rất có thể anh đã bị trộm ID, mà người lấy trộm, rất có thể là Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên mà cô vừa nhắc tới.

Anh trầm giọng: “Thiên Trương, có khả năng anh bị trộm ID. Về sau khi nào anh online đều sẽ nói cho em biết một tiếng, trong trường hợp anh lại không nói gì, nếu em nhìn thấy anh online, vậy thì trước tiên gọi điện thoại báo cho anh.”

Bạch Thiên Trương nghe Ngôn Mạch nói vậy, cô nghe thấy trong lồng ngực một tiếng “tõm”, đó là tiếng tâm tư rơi xuống, cuối cùng cô cũng an tâm, cười: “Được.”

Mấy ngày sau Ngôn Mạch đã phải đi, vì ở tổng công ty có một hạng mục lớn, cần tổng giám đốc đích thân điều hành, mỗi ngày mỗi đêm anh phải vẽ bản thiết kế, sắp xếp các phương án.

Trước khi đi Ngôn Mạch vẫn lo lắng dặn dò: “Nhớ kỹ ba tốt kia của anh, đừng vì không có anh ở đây mà ăn uống không tử tế.”

Dư San cười trộm: “Đại thần, em sẽ chăm sóc Thiên Trương nhà anh.”

Ngôn Mạch hài lòng phất phất tay: “Quay về đi. Đừng nhớ nhung anh.”

Bạch Thiên Trương nhăn mặt, chu môi, dậm chân: “Đáng ghét! Anh thèm nhớ nhung anh chứ!”

Dư San và Ngôn Mạch sợ run người, nhìn Bạch Thiên Trương một cách kì quái, lần lượt quay đầu bỏ đi theo hai hướng khác nhau.

Mấy ngày sau, Bạch Thiên Trương kéo Thiên Trương Nhục Cốt Đầu lẻ loi hiu quạnh cùng Phong Vũ Trung Tạc Bài Cốt lâu rồi chưa được gặp cha đến nơi đáy biển hoàng cung mà trước đây cô và Ngôn Mạch đi hưởng tuần trăng mật. Sau đó gửi tin nhắn cho anh: “Ngôn Mạch, ha ha, em nghe lời anh nói, hôm nay đã tới căng-tin ăn cơm nha. Em đã ăn ngô xào đậu Hà Lan và trứng xào cà chua!”

Ba tiếng sau, đại thần nào đó đang thần trí mơ hồ giữa một đống bản thiết kế màu sắc, gửi lại một tin nhắn: “Ừ, vàng xanh lá cây và đỏ vàng kết hợp, màu sắc không tệ.”

Bạch Thiên Trương lập tức im bặt. Cô bỗng nhiên có một khát vọng trước nay chưa từng có, có thể biến cái mặt như chiếc đĩa của cô thành một tờ giấy trắng hoặc là bàn vẽ, để Ngôn Mạch ngày ngày đối mặt với cô.

Cô ghen ghét: “Dư San! Ngón tay thon dài lướt qua giấy vẽ, ánh mắt nồng nàn chăm chú nhìn giấy vẽ kia của Ngôn Mạch, vốn đều thuộc về tớ!”

Dư San run rẩy mãnh liệt, nhìn Bạch Thiên Trương đang nội tiết mất cân bằng, nói: “Cậu đang cos thâm cung oán phụ đấy à?”