Chương 27

Thế Lãm trao qua tay huỳnh y kỳ nữ Giang Thùy Linh mười nén vàng ròng, trang trọng nói :

– Cô nương tìm cho tại hạ một cỗ xe ngựa, và đợi ở cửa Tây thành. Đúng canh hai đêm nay, tại hạ sẽ đưa Huyền Tử Phong Tổ Tổ đào thoát.

Giang Thùy Linh nhìn chàng không chớp mắt :

– Hoàng công tử một mình đột nhập đề lao cứu thúc thúc?

Thế Lãm gật đầu :

– Tại hạ sẽ cứu Huyền Tử Phong Tổ Tổ.

Thùy Linh lắc đầu :

– Công tử suy nghĩ lại đi, nguy hiểm lắm. Trong đề lao có không biết bao nhiêu cao thủ Thiên giáo chấn giữ, một mình công tử sợ…

Thế Lãm cau mày, khoát tay cắt ngang lời nói của Thùy Linh :

– Tại hạ lượng được sức của mình. Chỉ mong cô nương nhớ đúng hẹn mà thôi.

– Cứu được thúc thúc rồi, tiện nữ và thúc thúc cũng không biết đi đâu.

– Ra ngoài rồi sẽ tính. Nhất thời việc trước mắt là cứu được thúc thúc của cô nương.

Chàng bâng quơ nhìn lên bầu trời :

– Trước đây nếu không có thúc thúc của cô nương, tại hạ đã bỏ thây ngoài Đông đảo rồi. Hôm nay, dù có xông pha vào chốn rừng gươm biển kiếm, Thế Lãm này bằng mọi giá cũng phải đưa Huyền Tử Phong Tổ Tổ ra ngoài.

Thùy Linh bặm môi cúi mặt nhìn xuống đất :

– Tiện nữ chỉ sợ việc không thành, công tử lại bị hại.

Đột ngột nàng ngẩng mặt nhìn lên, hai ánh mắt long lanh nhìn chằm chằm Hoàng Thế Lãm :

– Hoàng công tử, tiện nữ có cách giúp công tử.

– Cách gì?

– Trong đề lao Kim Lăng ngoài Đô đầu Lý Oai giám ngục còn một người nữa rất quan trọng. Nếu như công tử khống chế được thì có thể cứu được thúc thúc.

– Người đó là ai?

– Người đó có khuôn mặt sần sùi, tục danh là Triển Cung.

Thế Lãm cau mày :

– Triển Cung quản ngục đề lao Kim Lăng à?

Thùy Linh gật đầu :

– Tiện nữ đã có một lần được diện kiến với y. Con người của Triển Cung rất đa nghi và vô cùng cẩn trọng, võ công lại vô cùng tà quái, khó lường, hoàn toàn khác xa với đại Đô đầu giám ngục Lý Oai.

Nàng thở ra, nói tiếp :

– So với Lý Oai, Triển Cung có thân phận trưởng thượng hơn. Một lời của y phán ra, Lý Oai không dám chống lại.

– Y đang ở đâu?

– Triển Cung ở tại đề lao, gian lầu bên trái, trước cửa có hai ngọn dạ đăng thêu hình con bò cạp.

Thế Lãm gật gù :

– Tại hạ sẽ đến đó gặp y.

Thùy Linh nhìn chàng :

– Hoàng công tử, Triển Cung rất ngụy tạo. Y không uống rượu, và cũng chẳng thích kim ngân. Y cũng chẳng cần mỹ nữ.

Thế Lãm mỉm cười :

– Con người hắn hoàn thiện đến độ đó à? Y không thích hảo tửu, kim ngân và mỹ nữ vậy nhứt định gã phải thích võ công.

Thùy Linh gật đầu :

– Đúng như vậy. Chính vì đam mê đó mà võ công của Triển Cung vô cùng lợi hại. Tiện nữ sợ…

Nàng e dè nhìn Thế Lãm mà bỏ lửng câu nói giữa chừng.

Thế Lãm nhếch mép nhìn nàng :

– Cô nương sợ tại hạ không phải là đối thủ của Triển Cung.

Thùy Linh thở ra, gục mặt nhìn xuống :

– Tiện nữ lo cho công tử.

– Cô nương yên tâm…

Chàng nhìn nàng khẽ khàng nói :

– Tại hạ kiếu từ, cô nương nhớ đón tại hạ và Huyền Tử Phong Tổ Tổ ở cửa Tây thành Kim Lăng. Cô nương bảo trọng.

Thế Lãm vừa quay lưng, Thùy Linh đã gọi giật lại :

– Hoàng công tử.

Thế Lãm quay lại nhìn nàng :

– Cô nương còn điều gì muốn nói.