Chương 27

– Dễ thương quá ông ơi. Ông giỏi quá_nó vui lắm, từ hôm qua tới giờ mới thấy nó cười tươi đến như thế.

– Cho cháu đấy_cụ đưa nó cho em, nhưng nhỏ ngại ngùng không dám cầm.

– Dạ thôi, cháu không cầm đâu, ông để mà dùng.

– Không sao đâu, cụ cho bọn tớ suốt ấy mà_thằng Dũng to toe, cầm lấy cái rổ trên tay cụ đưa cho Khánh Ngọc.

Con bé cười híp mắt cảm ơn cụ, ôm con gấu bông vào lòng, nó dùng cả hay tay xem xét và soi mói bằng đôi mắt thích thú.

Chuông điện thoại reo, bố mẹ tôi gọi 3 đứa về trông nhà để đi công chuyện. Chúng tôi hoãn cuộc vui rời khỏi nơi đông vui để về nhà. Mấy đứa con nít vẫn còn ngồi đấy, hóng hớt chuyện, nghe kể về cái gì đấy, hoặc chỉ chơi cùng cụ.

Thằng Dũng ngồi bi bô đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, Khánh Ngọc lại im ỉm, em chẳng buồn nói cái gì cả. Mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ. Tôi không còn lạ lùng nhiều, nhưng chắc là Khánh Ngọc đang thấy lạ lẫm và suy nghĩ về nhiều thứ mà cuộc sống của em có thể sẽ không bao giờ biết đến nếu như không có ngày hôm nay.

– Sao Ngọc ít nói chuyện thế? Cậu đang nghĩ về cái gì vậy?_thằng Dũng chạy qua giật giật cánh tay Ngọc hỏi

– Cụ Ba đó, tội nghiệp cụ ấy nhỉ_nó thở dài một cái như bà cụ non, trông đến là tội.

– Cuộc sống mà em, còn có nhiều người trên đời này còn khó khăn nhiều hơn thế, nhưng mà em thấy đấy, cụ Ba vẫn sống vui vẻ và luôn được mọi người yêu quý…vì thế nên em luôn phải sống thật tốt và xứng đáng với bản thân mình đó, biết chưa hả?_tranh thủ lên mặt dạy đời chút.

Em nó mỉm cười gật đầu. Đôi mắt á

nh lên niềm vui khó tả. Một tay cầm gấu bông, một tay nó níu cánh tay tôi bước đi đều.

Còn nốt tối nay là về thành phố. Tối nay tranh thủ đi chơi cho đã, không biết chừng nào mới về được lần nữa. Thấy thằng Dũng cứ lúi húi đi nhặt túi bóng, cái Ngọc tò mò cứ chạy theo hỏi:

– Cậu làm gì thế?

– Dùng cái này cho tối về đấy.

– Làm cái gì nữa hả?

– Đi bắt trộm, cậu đi không?

– Đi_nó cười hứng thú.

Thế là nguyên ngày, con bé cứ bám víu lấy thằng Dũng, hai đứa nói chuyện râm ran cả buổi, thằng Dũng làm gì nó cũng làm theo, nói luyên thuyên, lại hỏi đủ thứ chuyện.

– Cái này bắt trộm được hả?

– Được chứ.

– Bằng cách nào?

– Đổ cát vào.

– Rồi ném vào trộm hả?

– Đúng rồi.

Cơm tối còn chưa xong nó đã xoắn xuýt cả lên:

– Đi bắt trộm thôi.

Bố mẹ tôi tò mò hỏi nó:

– Đi đâu con?

– Dạ, đi bắt trộm.

– Bắt trộm ở đâu?

– Dạ bắt cùng các bạn của Dũng ạ.

Bố tôi quay sang hỏi tôi:

– Bắt trộm ở đâu vậy con?

– Dạ, đi chơi thôi, trộm đâu mà bắt, nói chơi Khánh Ngọc ấy mà.

– Không được đưa em nó chơi cái gì bậy bạ đâu Dũng nha_gì tôi cằn nhằn.

– Cho nó chơi nốt tối nay, ngày mai bọn nó đi rồi_dượng tôi bênh

– Dạ vâng, vậy tụi con đi chơi chút đây_Thằng Dũng thưa xong kéo 2 đứa tôi đi. Không biết nó tính giở cái trò gì nữa.

Nó dẫn bọn tôi đi đến điểm tập kết của cả hội. Triền đê gần với hồ tôm nhà ông Tương. Hồ tôm bỏ hoang mấy năm nay, ông Tương bệnh nên không có ai trông coi nên không nuôi nữa. Giữa hồ tôm có một cái điếm canh để ông nằm ngủ mỗi tối ông canh hồ tôm nhưng giờ nó không có ai thì để vậy, giờ cái điếm canh đó là khu vực hoạt động của mụ Dung, ả làm ca-ve, đêm nào cũng gọi trai ra đây hú hí cả đêm, sáng tinh mơ mới đi về. Nghe thằng Dũng bảo cả làng gét mà không làm gì được. Lấy chồng nhưng lẳng lơ nên chồng bỏ, từ đó cứ một tháng một anh. Lâu lâu hứng lên đám thanh niên, con nít trong làng lại đi phá chơi, vè đôi ba câu chứ chẳng thiết tha làm gì nhưng đợt này quyết định làm trận cho rầm rộ luôn.

Đợi đến khoảng 10h thì bên kia triền đê có tiếng khúc khích, tiếng cười cợt nhã, lã lướt. Đợi cho cả hai đi vào trong điếm canh, đến đoạn cao trào nhất chỉ nghe tiếng ả rú lên sung sướng,mãn nguyện, cả hội xích lại gần và ném túi bụi vào đó. Bao nhiêu nước cà muối, mắm ruốc, cát, đất cứ thế mà lao vào ầm ầm như phim chưởng ấy. Hai người kia hét ầm ĩ cả lên, quần áo chắc còn không kịp mặc vào nói gì tới chuyện chạy ra ngoài, bọn tôi cười sảng khoái, vừa ném vừa chửi, hết đạn, cả hội kéo nhau chạy về. Rú ầm lên cả đường làng, chó sủa loạn cả lên.

Sau trận này thì chắc một là ả vắng bóng giang hồ một thời gian hoặc tìm điểm khác hành nghề. Đi tha phương cầu thực cho rồi ở lại cũng không mong yên ổn với tụi này được. Khánh Ngọc cười sặc sụa, vui thấy rõ trên từng hành động. Thích thú nó cứ vỗ tay suốt, cứ khen giỏi quá luôn mồm. Kể ra cũng phục mấy thằng cu này, kiếm đâu đã lắm trò để chơi.

***

Tạm biệt mọi người, chúng tôi lên đường trở về thành phố.

Chia tay, cả nhà ai cũng bịn rịn, thằng Dũng vẫn là đứa buồn nhất. Mặt nó xịu nguyên từ lúc tỉnh dậy cho tới lúc bọn tôi bước lên xe. Cái Ngọc cũng quyến luyến thằng em tôi. Hờ…hình như hai đứa này nó thích nhau hay sao ấy.

Tặng cái Ngọc một cái kẹp tóc dễ thương phết, nó thủ thỉ:

– Cậu về lại thành phố, đừng có quên tớ đấy nhé? Lúc nào anh Khánh về đây, cậu lại về chơi với tớ được không.

Con bé gật đầu, nước mắt lớm rớm. Sợ nó khóc tôi nạt ngang:

– Mày học xong cứ thi lên thành phố mà học đại học là hai đứa gặp nhau, làm gì lâm li bi đát quá vậy cha?

Xe chuyển bánh đi, nó đứng trông theo mãi…con bé cầm chặt cái kẹp tóc trong tay, mặt buồn rười rượi. Có lẽ nào????

***

Hôm nay kết thúc buổi học, phải làm trận với hội thằng Đức vẹm chứ lâu rồi ngoan hiền quá, dạo này đua đòi không kịp, tự nhiên lôi đâu ra cái cớ vì gái quên bạn bè.

Ra được tới cổng trường, đang loay hoay kiếm xem bọn kia đang đứng ở đâu thì cái Trà nó đập vai kêu:

– Ai như con bé mày tán đấy?

Nhìn theo hướng tay nó chỉ, đúng là Phương Vy, em đứng ở nơi hơn 1 tháng trước em đến đón tôi về. Tim tôi đập lên loạn xạ. Em vẫn đẹp như vậy, không cầu kỳ, nhẹ nhàng và vẫn thanh tao đến lạ. Em đang chờ ai thế? Sao lại đến đây nhỉ? Chắc là Pháp, nó học cùng trường với tôi, em với nó lại quay trở về với nhau rồi à? Muốn lại hỏi em một chút, hoặc là em nhìn thấy tôi, để em biết rằng không có em, tôi vẫn sống tốt lắm. Nhưng lại không dám, sợ một lần nữa cảm xúc lại vỡ òa ra, vì tôi biết, bấy lâu nay tình cảm tôi đang cố quên đi vẫn đang còn lớn lắm, chưa hề phai nhạt một chút gì. Rốt cuộc có lẽ thì cũng chỉ như hai người xa lạ lướt qua nhau thôi.

Hội kia vừa ra tới nơi, tôi rời mắt khỏi em không dám nhìn nữa. Đang rồ ga định phóng xe đi cùng thì em xuất hiện ngay trước mắt, đứng chặn mũi xe tôi. Cả hội ngơ ngác nhìn em rồi ồ lên. Em không quan tâm đến điều đấy, chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi.

– Anh, nói chuyện với em một chút đi.

Lòng rối bời vì ánh mắt mạnh mẽ nơi em, nhưng vẫn nhếch mép làm cao:

– Có chuyện gì? Nói luôn đi.

– Anh…đi chỗ khác nói chuyện được không? Em có chuyện cần nói.

Tôi quay qua nhìn mấy thằng bạn, quay sang em tôi dứt khoát:

– Xin lỗi, anh bận…có gì em nói nhanh, không anh phải đi. Có người gặp em đang nói chuyện với anh lại không hay đâu.

– Các anh cho em mượn anh Khánh một lúc được không ạ?_em nói với mấy đứa bạn của tôi.

Đức vẹm vỗ vai tôi thông cảm.

– Thôi, giận dỗi gì nhau nữa, em nó có ý thì chấp nhận làm lành đi, đừng kiêu nữa, hôm sau nhớ trả nợ, bọn tao đi trước_nhìn sang Phương Vy nó nháy mắt_nhớ trả ơn tụi anh đấy nhé.

Mấy đứa nó đi trước, Trà nhảy qua xe thằng Tùng còn tôi đứng lại với em. Đợi ọi người đi hết, em nhìn tôi, giọng nửa ra lệnh, nửa như van xin.

– Nói chuyện với em một lát.

– Lên xe đi_tôi đắn sau một hồi suy nghĩ.

Đưa em tới quán cà phê ngày trước hai đứa vẫn hay ngồi với nhau. Gợi lại một chút kỷ niệm chăng?

– Có chuyện gì, em nói đi.

– Trong lòng anh, bây giờ em đang ở vị trí nào?

Chợt nhận ra hình ảnh của mình cách đây 2 tháng…

– Ý em là gì?

– Là anh thấy sau những gì xảy ra, tình cảm của anh dành cho em, đã thay đổi đi bao nhiêu phần rồi?_nàng cứ nhìn thẳng vào mắt tôi, mắt chả thèm chớp lấy một chút. Hờ hờ…ít nhất thì khi nói ra câu đó cũng nên e dè ngượng ngùng chút chứ.

– Anh không biết_tôi hời hợt, ít nhất cũng phải tỏ ra sướt mướt chút, không chả mất mặt nhau lắm, đường đường cũng đẹp trai lai láng, con nhà có điều kiện, gái gú theo nhiều. Tự nhiên hỏi thế chẳng nhẽ dồn dập, anh còn dành cả trái tim cho em chắc. Mơ ngủ đấy à?

– Nói chuyện nghiêm túc đi_sau bao nhiêu ngày không gặp mà vẫn cứ đanh đá kiểu vậy đó.

– Chứ em nghĩ sau bao nhiêu chuyện xảy ra, anh có thể làm gì được để biết anh dành cho em bao nhiêu phần tình cảm nữa?

– Em muốn, bây giờ có thể thẳng thắn nói chuyện với nhau, hoặc là bây giờ, hoặc là không bao giờ nữa. Sau những việc xảy ra, em nghĩ mình cần giải thích, và cũng cần có một lời giải thích. Anh luôn bảo rằng em không cho anh cơ hội, còn anh, anh nghĩ xem anh có thèm hỏi em những ngờ vực trong lòng anh không? Một tháng qua, em đã suy nghĩ rất nhiều. Về anh, và về tình cảm của em dành cho anh.

– Anh nghĩ là em vui với điều đó chứ_tôi cười khinh khỉnh.

– Anh…tại sao lại làm như thế?

– Tại sao anh làm như thế? Anh nghĩ câu đó anh phải hỏi em chứ.

– Anh nói rõ đi.

Được rồi, đã thế thì tốt nhất là hai mặt một lời. Bấy lâu nay giữ cái cục u tình cảm chèn ép trong tim khiến tôi bị dị ứng với gái. Nay phải giải phóng, không lại có nguy cơ thành ung thư nữa đời này ông bà không có cháu đích tôn nối dõi >.

– Em không thích anh, thích cái thằng khốn kia, vậy sao phải chạy qua đây ý kiến này nọ làm gì ất công?

– Đối với Pháp, bây giờ em chỉ coi là một người bạn bình thường. Không còn tình cảm…dù sao có một số điều nó thuộc về cuộc sống riêng tư của em. Thời gian qua khiến em suy nghĩ rất nhiều về tình cảm mình dành cho anh. Hôm nay em tới tìm anh, không phải để níu kéo, không phải để cầu xin. Chỉ là muốn một lần được sống thật với cảm xúc của chính mình. Và cũng muốn biết một số điều em còn thắc mắc mà thôi. Anh đừng hiểu nhầm ý em.

– Bị thích anh rồi hả?_tôi cợt nhã, dù sao thì những tổn thương em đã gây ra cho tôi, hôm nay tôi cũng muốn em nếm thử nó như thế nào, em nghĩ rằng mỗi em có lòng tự trọng còn thằng này chẳng có hay sao?

– Anh thôi cái giọng đấy đi_có vẻ nàng đang bực tức lên, nhìn đôi mắt giận giữ của em thêm kích thích bản thân.

– Này em, thích anh thì làm người yêu anh đi, không thiệt đâu. Gái theo anh nhiều mà anh chỉ theo mình em thôi đấy. Anh vừa có tiền, vừa đẹp trai ga lăng, thích gì anh cũng chiều hết…theo anh nhé cưng?

Vừa dứt câu, lĩnh nguyên cốc nước lọc vào mặt. Em giận dữ nhổ thêm vào mặt tôi một câu:

– Thật sai lầm khi nghĩ rằng anh là thằng con trai tử tế và biết điều. Rốt cuộc cũng chỉ là thằng đàn ông khốn nạn mà thôi.

Đặt mạnh cái cốc xuống bàn, em cầm túi xách bước đi. Chắc là do trời đang nóng hay sao ấy, được cốc nước vào mặt tỉnh như sáo. Đùa thế là đủ rồi. Hành động thôi, tất cả vì tình yêu bấy lâu nay ấp ủ, giờ lại rực lên như lửa đang cháy đượm lại cho thêm xăng.

Chỉ mới cách có vài bước chân, tôi nắm lấy tay em và kéo mạnh về phía mình. Cả thân hình mỏng manh của em nằm trọn trong vòng tay tôi. Hơi ấm, mùi hương, hai trái tim cùng thổn thức, cùng chung nhịp đập.

Tôi thì thầm bên tai em “anh nhớ em, nhớ nhiều lắm! nhớ đến phát điên lên được rồi”

Giống như chỉ có tôi với em và không ai khác.

Mùi hương quen thuộc đã lâu rồi không còn cảm nhận được. Nhớ em đến quay cuồng, chỉ muốn ôm em vào lòng mãi mãi, che chở cho em vượt qua tất cả, để em có thể cười ngay cả những lúc đau khổ nhất…đôi bàn tay em khẽ vòng qua ôm lấy lưng tôi. Anh biết rồi, em cũng nhớ anh, có phải vậy không! Tôi siết chặt vòng tay mình hơn…có những nổi đau khiến người ta phải cười trong khi đau đớn đến quặn thắt…có những hạnh phúc khiến người ta rơi nước mắt ngay cả khi đang cười.