Chương 27: Bộ mặt thật đằng sau sự dịu dàng

Tối hôm đó, là buổi tối khó ngủ nhất từ khi Du Tiểu Mặc xuyên qua tới giờ.

Ngày hôm sau, hắn bị dâm uy của Lăng Tiêu ép đi chung tới chỗ tập hợp, bởi vì câu nói sau cùng của y đã dọa hắn hãi hùng, vậy nên nào dám ho he phản đối gì, đợi đến lúc hắn và Lăng Tiêu cùng xuất hiện, mới biết được có chuyện lớn rồi.

Vốn hắn chỉ là một kẻ vô hình, bỗng chốc đã trở thành Trung Tâm của sự chú ý.

Người phản ứng đầu tiên lại là tiểu sư muội Thang Vân Kỳ, chạy vài bước tới trước mặt Lăng Tiêu, ném cho Du Tiểu Mặc cái nhìn đầy ghét bỏ, sau đó mới quay lại nói với Lăng Tiêu: “Đại sư huynh, huynh đã làm xong việc chưa?”

Lăng Tiêu hờ hững gật đầu.

Lần này không phải là diễn kịch, mà là y thật sự không có cảm tình với cô tiểu sư muội trước mắt này. Chỉ là lúc bình thường thái độ của Lâm Tiếu đối với tiểu sư muội cũng như thế, cho nên không ai cảm giác được có gì kì lạ, ngược lại Du Tiểu Mặc trộm lau mồ hôi lạnh muốn lén lút chuồn đi, nhưng Du Tiểu Mặc chưa kịp bỏ chạy, Thang Vân Kỳ đã tấn công về phía hắn.

“Đại sư huynh, tại sao huynh lại đi cùng người này thế?”

Thang Vân Kỳ ôm cánh tay của Lăng Tiêu, nhăn lại đôi mày thanh tú, biểu cảm thì có thể nói, ngoài chán ghét thì còn có khó chịu.

Lăng Tiêu bình tĩnh rút cánh tay ra, khóe miệng chợt mỉm cười: “Ta đi cùng hắn thì sao, có vấn đề gì không?”

Nụ cười như gió mùa xuân này đang nở trên khuôn mặt anh tuấn không thuộc về y, vậy mà có cảm giác thật hoàn mỹ, phảng phất như người này trời sinh ra là một người hay cười, chỉ có Du Tiểu Mặc biết rõ, đây chỉ là biểu hiện giả dối, hắn đã tận mắt thấy kỹ năng trở mặt của tên này cơ mà, vô cùng tự nhiên, giống như người có đa nhân cách vậy đó.

Nụ cười xinh đẹp trên mặt Thang Vân Kỳ sượng ngắt, đôi mắt mở to, tựa hồ không thể tin được đại sư huynh lại có thể nói chuyện với nàng như vậy.

Mạc Cốc cũng cảm giác được Lâm Tiếu không giống với ngày hôm qua, nhưng ông ta không hề nghi ngờ tới việc Lâm Tiếu bây giờ là giả, tuy rằng có chút kinh ngạc với chuyện y lại đi cùng một gã đệ tử không có danh tiếng gì của Đô Phong, nhưng cũng không bận tâm mấy.

“Mọi người đã tới đông đủ rồi, vậy liền đi thôi!”

Dứt lời, Mạc Cốc liền dẫn một đám đệ tử đi tới chỗ quảng trường dực điểu.

Du Tiểu Mặc vốn định lén lút chạy về chỗ mấy sư huynh ở Đô Phong, nào biết, hắn vừa mới quay người, cổ áo đã bị kéo lại, thiểu chút nữa bị thắt cổ rồi, quay đầu lại đã thấy Lăng Tiêu đang ‘dịu dàng’ nhìn mình.

“Tiểu sư đệ, muốn đi đâu đó?”

Du Tiểu Mặc rụt cổ, rất không có khí phách mà nói: “Không có, không có đi đâu hết.”

Lăng Tiêu tựa hồ rất hài lòng với cái lối cư xử chả có tí khí phách nào của hắn, nói một câu nhớ đuổi kịp rồi đi mất.

Về phần Thang Vân Kỳ, cô nàng nhìn theo bóng lưng của y, đột nhiên quay đầu lại dữ tợn lườm Du Tiểu Mặc, sau đó mới đuổi theo.

Du Tiểu Mặc cúi gằm mặt, cam chịu đi theo sau, hắn cảm thấy một ngày xuống núi của mình quá xui xẻo, vậy mà dính phải một chuyện phiền toái lớn vô cùng, không chỉ có thế, còn bị tiểu sư muội kia ghi hận, cuộc sống của hắn mới êm đềm có vài ngày, bây giờ đã chấm dứt hoàn toàn rồi.

Tới quảng trường dực điểu, Du Tiểu Mặc lại bị Thang Vân Kỳ lườm thêm một cái tóe lửa. Nhưng lần này cơn giận dữ của nàng ta càng biểu lộ rõ hơn, bởi vì Lăng Tiêu ép hắn phải ngồi chung một con dực điểu, mặc dù chỉ lạnh lùng nói một câu, nhưng không ai dám phản đối.

Kết quả có thể nói, hắn bị Thang Vân Kỳ lườm cho muốn cháy xém, mấy vị sư huynh ở Thiên Phong cũng không vui, đặc biệt là vị bị đuổi sang ngồi cùng mấy người Đô Phong, khuôn mặt đều tức giận tới đỏ bừng luôn rồi.

“Tiểu Mặc sư đệ, qua bên đây ngồi này.”

Lăng Tiêu vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, gọi Du Tiểu Mặc còn đang lề mề mãi không chịu đi tới.

Lời này vừa nói ra, tất cả ánh mắt lại rơi vào người hắn, ghen ghét cũng có, phẫn nộ cũng có, mà hâm mộ cũng có, nhưng rõ ràng nhất là vẻ mặt căm tức của Thang Vân Kỳ, nàng rốt cục nhịn hết nổi: “Đại sư huynh, chỗ này là của muội.”

“Thế à!” Lăng Tiêu có vẻ giờ mới nhớ tới chuyện này, suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy ta ngồi phía sau cũng được.”

Nói xong y liền đứng dậy đi tới chỗ Du Tiểu Mặc, sau đó đặt mông ngồi bên cạnh hắn, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt người khác, kể cả vẻ mặt tủi thân đến muốn khóc của Thang Vân Kỳ.

Người có bối phận cao nhất, cũng nhìn thấy hết thảy mọi việc, Mạc Cốc, cũng không nói gì.

Mà ông ta có thể nói cái gì đây, một người là con gái cưng của chưởng môn, một người lại là đại đệ tử được chưởng môn kỳ vọng rất cao, chuyện của người trẻ, một ông già thật sự không chen lời vào được, huống chi, Mạc Cốc rất hiểu tính cách của Lâm Tiếu.

Nếu như Lâm Tiếu thực sự thích Vân Kỳ, thì từ đầu cũng đã không đối xử hờ hững với nàng như vậy.

Cuối cùng thì Thang Vân Kỳ cũng không thể thay đổi quyết định của Lăng Tiêu. Dù giữ được chỗ của mình, nhưng lại đẩy đại sư huynh của nàng ra xa hơn, tuy rằng đại sư huynh này không phải là đại sư huynh lúc trước, nhưng hiện tại thì mặt họ vẫn giống nhau.

Dực điểu sắp cất cánh, hai cánh uyển chuyển dang ra hai phía, trong nháy mắt liền tung người bay lên, thanh âm không cam lòng của Thang Vân Kỳ cũng bị tiếng gió át mất.

Bởi vì tốc độ bay của dực điểu rất nhanh, cho nên bình thường sẽ chẳng có ai nói chuyện lúc này. Du Tiểu Mặc vốn cũng nghĩ như vậy, đột nhiên bên tai vang lên một giọng cười đểu giả.

“Tiểu sư đệ, ngươi xem, hiện tại tất cả mọi người đều ghen tị với ngươi rồi.”

Ầm một tiếng, Du Tiểu Mặc cảm giác có thứ gì đó trong đầu hắn nổ tung rồi, theo bản năng quay đầu, lập tức gặp phải một đôi mắt đầy ý cười, nhưng hắn cũng thấy có chút ranh mãnh chợt lóe lên trong ánh mắt đó, Du Tiểu Mặc không kiềm chế được trợn tròn mắt nhìn y, tên này, tên này cố ý làm thế sao?

Nếu không phải vì mấy lời nói của y, hắn căn bản không hề biết hành động lúc nãy của y là cố ý.

Sau khi trở lại phái Thiên Tâm, Du Tiểu Mặc còn chưa nuốt trôi sự thật này, chỉ có điều toàn bộ hành trình, thái độ của Lăng Tiêu đối với hắn quả thực tốt đến không thể tốt hơn.

Đi đến chỗ rẽ, Mạc Cốc định hỏi Lăng Tiêu có muốn đi cùng bọn họ tới Thiên Phong không, nhưng y lại bảo bọn họ đi trước, y muốn đi cùng Du Tiểu Mặc.

Trong ánh mắt oán hận của Thang Vân Kỳ, Du Tiểu Mặc bị Lăng Tiêu ép buộc hộ tống tới Đô Phong, trên đường, bốn vị sư huynh đều không dám nói một lời, cũng không ngừng liếc trộm Lăng Tiêu, trong lòng bọn họ đoán chừng đang nghĩ giống như mấy người của Thiên Phong, không biết tại sao chỉ trong vòng một ngày, quan hệ của Du Tiểu Mặc và Lâm Tiếu lại đột nhiên tốt như vậy.

Tới Đô Phong, Lăng Tiêu đi theo Du Tiểu Mặc tới phòng của hắn. May mà lúc này là thời gian làm bài tập buổi sớm, cho nên cả đoạn đường đều không gặp ai.

Du Tiểu Mặc đẩy cửa đi vào, Lăng Tiêu đứng ở ngoài nhìn vào trong rồi đánh giá: “Thật sự là giản dị …!”

Du Tiểu Mặc quay đầu lại nhìn hắn, ấp úng giải thích: “Phòng ở Đô Phong đều như vậy, nếu… nếu như ngươi không quen, có thể quay về phòng mình.”

Câu cuối hắn nói rất nhỏ nhưng Lăng Tiêu nghe được không thiếu một chữ, khóe miệng nhếch lên, cười cười: “Tiểu Mặc sư đệ, nếu không thì ngươi chuyển qua ở cùng với ta đi, sao nào?”

Du Tiểu Mặc thoáng chốc hoảng hốt quay lại nhìn y, không đùa đấy chứ? Nét mặt của hắn lập tức chọc cười Lăng Tiêu, y nhịn không được bật cười vui sướng.

Du Tiểu Mặc đỏ mặt, hắn biết mình lại bị chơi xỏ rồi.

Cuối cùng thì Lăng Tiêu cũng không ở lại, hành động của y lúc này có vẻ giống như một gã địa chủ tới tuần tra lãnh địa của mình, không ngồi được bao lâu đã bị sư đệ gọi về, nói là chưởng môn có việc gấp muốn tìm đại sư huynh, sau đó thì đi rồi.

Y vừa đi, Du Tiểu Mặc mới ốm yếu bò lên giường, lau mồ hôi đã rịn ra khắp trán, ngày hôm nay thật sự quá chấn động lòng người!