Chương 27 – Chân tướng

“Thực ra, ta đã từng nghĩ cháu là con gái riêng của Thẩm Tiếu Sơn, nhưng cũng không thể chắc chắn điều đó. Nhưng kể cả xác suất cháu là con riêng của ông ấy chỉ có một phần vạn thì ta cũng không thể cho phép Thẩm Mộ lấy cháu. Thiệu Nhất Bình đã cướp đi chồng ta, con gái của bà ấy lại còn cướp đi con trai ta, chuyện này so với cái chết càng làm ta không thể dễ dàng tha thứ. Ta không cho Thẩm Mộ về nước, thực ra không phải chỉ là lời nói ngoài miệng, là thực sự lấy tử tương bức.” (lấy tử tương bức: dùng cái chết để ép buộc người khác phải làm theo ý mình)

“Lấy tử tương bức”, bốn chữ này bà chầm chậm nói ra từng chữ một, mang theo một chút sắc bén, một chút thê lương và cả một chút tàn nhẫn.

Hứa Kha cũng không quay đầu lại để xem vẻ mặt của bà thế nào, nhưng có thể tưởng tươgj ra dáng vẻ lúc bà uy hiếp Thẩm Mộ đó. Nhất định bà rất cường thế, bá đạo, năm đó bà đại náo hôn lễ của Thẩm Tiếu Sơn và mẹ cô, đúng là dáng vẻ cá chết lưới rách ngọc nát đá tan.

Lê Cảnh Hoa nói tới đây, thở phào nhẹ nhõm thật dài, đoạn quá khứ kia, giống như một khối đá nặng trong lòng bà, vì muốn giữ lấy tôn nghiêm của mình mà không thể chia sẻ với người khác, vẫn cứ chắn giữ trong lòng, không thể tiêu tán.

Bà từ nhỏ gia cảnh đã rất tốt, lại còn cao quý xinh đẹp hơn người, cuộc sống của bà, cho tới bây giờ vẫn luôn thuận lợi thăng quan tiến chức, vó ngựa thẳng tiến lên kinh đô. Nhưng không ngờ ngựa cũng có ngày bị mất móng, lúc xuống ngựa, bất ngờ không kịp chuẩn bị, tất cả tôn nghiêm và kiêu ngạo của bà lại bị người ta giẫm nát .

Khoảng thời gian đó bà không dám tham gia những bữa tiệc xã giao, không dám gặp bạn bè, không dám ra khỏi cửa. Bị Thiệu Nhất đánh bại, cảm giác lớn nhất của bà không phải là thương tâm mà là nhục nhã.

Thiệu Nhất Bình có cái gì? Bất kể là dáng người, tướng mạo, gia thế, bằng cấp, tuổi tác, năng lực, mọi thứ đều không cùng đẳng cấp với bà, nhưng Thẩm Tiếu Sơn lại đồng ý lấy bà ấy. Thái độ kiên quyết, thậm chí còn đồng ý từ bỏ tất cả gia sản của mình.

Bà chưa bao giờ lại gặp sự thất bại lớn đến thế, thậm chí còn chẳng biết tại sao mình lại bại trận. Cho nên, với Thiệu Nhất Bình và Hứa Kha, bà hận họ vô cùng, hận không thể đuổi tận giết tuyệt.

Khi bà nghe được Thẩm Mộ nói một câu như vậy, tuyệt vọng và khiếp sợ vô cùng, lấy tử tương bức không phải chỉ để hù dọa anh, là thực sự mất hết can đảm, không còn vui thú gì trên đời nữa.

“Ta lấy tử tương bức, tuy rằng ngăn được việc Thẩm Mộ về nước, nhưng lại không thể làm cho nó chết tâm. Ta biết trong lòng nó vẫn luôn nghĩ về cháu. Đột nhiên bệnh tình của Thẩm Tiếu Sơn trở nên nguy kịch cho nên ta chẳng có lí do gì để ngăn nó về nước nữa cả. Thẩm Tiếu Sơn nằm trên giường bệnh, ta hỏi ông ấy Hứa Kha có phải con gái của ông hay không. Lúc ấy ông không hề trả lời ta, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn ta một cái, chỉ kéo tay Thẩm Mộ nói đúng một câu.”

“Ông ấy nói, nó chính là em gái của con, phải chăm sóc nó thật tốt.”

Hứa Kha chấn động, quay đầu lại. Giờ phút này, suy nghĩ của cô đã hỗn loạn tới mức không biết mnh đang nghĩ gì nữa, rốt cuộc, cô là con gái của ai, Thẩm Tiếu Sơn vì sao lại nói như vậy?