Chương 27 – Có bản lĩnh thì chúng ta kết hôn đi

Khi đám người kia đang diễn kịch, thì bà mối lên sân thượng hóng gió với An Địch.

An Địch vừa chắp tay vừa nhắm mắt cầu xin: “Tiểu Mộc ơi, cô tha cho tôi đi, tôi thật sự không biết gì hết. Tôi còn không quay lại, Tổng giám đốc Hạ không tìm thấy thì tiền thưởng tháng này trôi đi sạch mất.” Từ lúc bà mối quen biết với Hạ Hà Tịch, thỉnh thoảng cũng chạm mặt cô thư ký An Địch của anh, hai người cũng dần dần quen biết.

Lúc này, bà mối đang moi tin tức từ An Địch, nhưng An Địch theo con cáo họ Hạ kia càng lâu thì đầu óc cũng càng linh hoạt. Khoanh tay nhìn An Địch, bà mối gật đầu: “Được, cô không nói thì thôi. Tôi đi tìm con cáo họ Hạ, nói cho anh ta biết địa chỉ nhà anh ta là cô đưa cho tôi.”

“Đừng, đừng mà”, An Địch thấy Tô Tiểu Mộc sắp đi thật, bèn vội vàng giữ cô lại. “Chuyện cô nói tôi không rõ thật mà, Tổng giám đốc Hạ cũng chưa từng nhắc tới, nhưng có một chuyện…” Nói tới đây, An Địch chớp chớp mắt, rồi lén lút nói: “Mấy hôm trước Tổng giám đốc Hạ hỏi tôi một câu rất huyền bí, sâu xa.”

“Câu gì?”

“Anh ấy hỏi tôi, có cách nào khiến con gái không thể từ chối không?”

Tô Tiểu Mộc im lặng, đột nhiên có dự cảm không lành, một lát sau mới hỏi: “Cô trả lời thế nào?”

An Địch khoe hàm răng trắng muốt, cười ngọt lịm: “Tôi bảo với anh ấy là, đàn ông tốt thì phải: đùa kiểu ngây thơ, trêu kiểu lưu manh; vờ như shota[1], giả được ông chú; ví tiền luôn rộng mở, thẻ tín dụng quét luôn; mặt phải đỏ được, diễn luôn cả tình yêu. Cô ấy mặt lạnh thì ta phải cười, cô ấy mặt cười thì ta phải liếm mặt, cô ấy là nữ vương thì ta là con chó trung thành, cô ấy là loli thì ta là ông chủ. Tóm lại là dễ thương vô đối! Như thế thì không cô gái nào có thể từ chối!”

[1] Shota: một từ có nguốn gốc tiếng Nhật, chỉ vẻ mặt đáng yêu, dễ thương của một bé trai.

Nghe An Địch tuôn tràng gian đại hải một hồi, bà mối đen cả mặt, đưa tay đỡ trán. Chẳng trách hôm ấy Hạ Hà Tịch dám giả vờ đáng thương ở cổng công viên, chẳng trách trong mắt anh ta hôm ấy tự nhiên lóe lên thứ như “ngây thơ”, hóa ra… anh ta đang giả vờ dễ thương thật…

An Địch, cô dạy anh ta mấy thứ lung tung rồi!

An Địch đọc xong bài vè, đang lắc đầu đắc ý, nhưng vừa quay đầu lại thì thấy sắc mặt bà mối khó coi tới cực điểm. Lúc này mới ý thức được có lẽ mình đã nói sai gì rồi. An Địch chọc chọc ngón tay vào nhau, cẩn thận hỏi: “Có phải tôi… không nên dạy anh ấy như thế không?” Nói xong, Tô Tiểu Mộc còn chưa kịp trả lời, hai người đã nghe thấy tiếng ho khan khe khẽ ở phía sau.

An Địch vừa ngoảnh đầu lại đã đóng băng tại chỗ, hoảng hốt nói: “Phó tổng giám đốc Hà bảo tôi lấy cho chị ấy li champagne mà sao tôi lại quên mất nhỉ? Tiểu Mộc, cô cứ chơi từ từ nhé!” Nói xong, cô lại quay đầu cười híp mắt với người vừa tới, nói: “Tổng giám đốc Hạ, em đi đây.”

Nhưng Hạ Hà Tịch không đáp lời, chỉ “ừ” một tiếng rồi nghiêng người cho qua. An Địch thầm thở phào, đang suy nghĩ sao hôm nay chỉ nói qua loa như thế mà Tổng giám đốc Hạ đã cho thoát thân rồi. Đi được một đoạn mới nghe thấy một câu nhẹ nhàng bay tới từ phía sau: “Tiền thưởng tháng này trừ một nửa.”

“Đừng mà!” An Địch quay đầu lại, nhưng thấy Hạ Hà Tịch đang rất nghiêm túc, lại thủng thẳng bỏ thêm một câu: “Còn không đi thì trừ hết!”