Chương 27 – Em thích anh

Bạch Nhật Huyên chống cằm. Vừa mới bắt đầu, cô vẫn cảm thấy chán chết được, ngó ngó chung quanh. Dần dần, ánh mắt tự do mới bắt đầu dừng lại trên người Bạch Nhật Tiêu. Cô ngây ngốc nhìn biểu tình nghiêm cẩn lật xem văn kiện của anh. Khuôn mặt anh bây giờ, không còn vẻ lạnh lùng như bình thường nữa, lại tản ra khí chất của người đàn ông trưởng thành, còn rất đẹp trai. Mặc kệ là trong công việc hay là trong cuộc sống, anh đều gần như là một người đàn ông hoàn mỹ không chút sứt mẻ nào. Thế nhưng ở phương diện tình cảm, lại cứng đầu trao tình yêu cho cô, lại không tự tin đối với cô nữa. Nếu anh yêu Chung Thi Âm, tình cảm của anh sẽ không còn là chỗ trống như bây giờ. Chung Thi Âm yêu anh, hiểu được anh, bao dung cho anh, sẽ không để anh phải thống khổ. Sẽ luôn bên cạnh cùng bảo vệ, không cần anh cưng chiều, chỉ cần một ánh mắt của Bạch Nhật Tiêu thôi sẽ cho chị ấy dũng khí để yêu, nhưng ánh mắt của anh, lại không dư thừa mà nhìn đến Chung Thi Âm.

Cô cũng là một người đã trưởng thành, cũng có thể phân biệt rõ ràng tình yêu cùng tình thân. Nếu thực sự xem anh là anh trai, mỗi lúc nhìn anh, trong lòng sẽ không có cảm giác muốn bước tới ôm chặt. Những năm anh rời đi, cô đã dần dần hiểu được, khi anh vẫn là anh trai của mình, mình cũng đã giao chính bản thân cho anh. Nếu không thì làm sao có khả năng, nhiều năm như vậy, Bạch Nhật Huyên cô can tâm tình nguyện mà chỉ nhìn một người con trai là anh?! Chỉ là cô không dám thừa nhận tình cảm thích này đối với anh, bởi vì, An Như Nguyệt đối với cô tốt lắm. Rõ ràng không phải là con gái ruột, nhưng vẫn luôn che chở đầy đủ, dốc lòng chăm sóc. Cô không đành lòng cô phụ bà. Cũng là bởi vì một lý do khác, một khi yêu nhau, anh sẽ phải đối mặt với phong ba, mà cô biết sẽ nhiều rất nhiều. Bạch Nhật Huyên không hy vọng anh sẽ vì cô mà phiền não.

Cô đã nghĩ đến những điều như thế, làm như vậy ai nấy đều ổn hơn. Nhưng cô không phát hiện được rằng, cô đã làm tổn thương rất sâu đến người đàn ông mình thương yêu nhất. Sự trốn tránh của Bạch Nhật Huyên, so với cha con càng quyết liệt. Dư luận xã hội mang đến sự mệt mỏi cùng thống khổ càng khiến cho cô khó có thể thừa nhận.

Anh chiếm giữ phần lớn thời gian cùng không gian trong cuộc sống của cô. Quay đầu lại nhìn, thời gian đã trôi đi hai mươi năm, rất khó để tìm thấy một ký ức nào không liên quan đến anh. Cô tham luyến sự dịu dàng độc nhất vô nhị của Bạch Nhật Tiêu, ánh mắt thâm tình kia chỉ đối với riêng cô, mỗi lần cảm nhận đều có thể khiến cho cô say mê không thôi. Không chỉ có bản thân anh không có cách nào xem cô là em gái, ngay cả cô cũng không có cách nào xem anh là anh trai. Lốc xoáy của luân lý tình cảm kia đã khiến cô chôn sâu trong bùn lầy. Cô càng giãy giụa, càng chìm sâu.

Từ quan hệ anh em lại biến thành quan hệ người yêu, cảm giác như vậy rất rối rắm. Cô không dám đối mặt với anh, chỉ là bởi vì cô để ý tới ánh mắt của người khác. Nhưng chỉ cần một câu tình yêu là chuyện hai người của Bạch Nhật tiêu, liền đánh ngã toàn bộ băn khoăn của cô. Bạch Nhật Huyên trốn tránh, áp lực, không muốn nhận tình yêu của Bạch Nhật Tiêu, nhưng là anh lại nói anh nhất định sẽ chờ. Anh muốn cô chấp nhận anh, vấn đề là thời gian dài hay ngắn mà thôi. Bạch Nhật Tiêu rất ít cho cô quyền lời lựa chọn. Mà dù có cho, cũng là có vẻ như là giữa hai cái phương thức phi thường kịch liệt lại chỉ có thể chọn cái nhẹ hơn. Anh luôn khống chế mỗi bước đi của cô, không cho phép cô bước nhanh về phía trước hoặc tụt chậm về phía sau. Cho dù anh có phong tỏa chặt chẽ toàn bộ thế giới của Bạch Nhật Huyên cô, thì cô vẫn có thể cảm giác được bầu không khí mới mẻ mỗi ngày. Anh vĩnh viễn biết rõ, điều cô cần chẳng qua là cảm giác an toàn cùng sự chung thủy. Tất cả, anh đều cho. Sự bá đạo giam cầm của Bạch Nhật Tiêu là bởi vì ý muốn thoát đi của Bạch Nhật Huyên. Một khi cô thuận theo, cô chấp nhận, thì tình yêu của cô gái này, so với mong ước tự do càng mạnh mẽ hơn.