Chương 27 – Thế chỗ

Na Lan định hỏi sa lầy rồi đi đâu? Sực nhớ đến câu “nước sông Tần Hoài đục ngầu”, bèn chuyển sang hỏi: “Anh sợ tôi cũng sa lầy vào đó à?”.

“Cô vừa nhìn thấy ảnh Tần Mạt, cô ấy và Diệc Tuệ giống nhau. Tôi cho rằng một trong các nguyên nhân để Tần Hoài theo đuổi Diệc Tuệ là vì hai người ấy rất giống nhau.”

Na Lan cau mày: “Ý anh là có chuyện Tần Hoài yêu em gái à?”.

“Trong phong bì còn tấm ảnh khác, rất nhỏ, nằm bên dưới, vừa nãy cô chưa nhìn thấy.”

Na Lan ngờ ngợ nhìn Đặng Tiêu: “Anh cũng hay trêu ngươi thật!” Đúng là bên dưới còn có một cái ảnh đen trắng, cỡ ảnh chứng minh thư.

Ảnh một cô gái hồn nhiên, xinh xắn.

Na Lan đã hơi hiểu ra, cô nói: “Chắc đây là chị gái Tần Hoài?”

“Đó là Tần Tương, chữ Tương là sông Tương. Xem ra cô biết cũng khá nhiều đấy. Cha mẹ đều mất sớm, chị gái Tần Tương thay mẹ nuôi nấng Tần Hoài và Tần Mạt lớn khôn.”

“Ý anh là… Tần Hoài có tình yêu với bà chị, hoặc nói đó là tình quyến luyến với người mẹ à?” Na Lan có cảm giác mình đang đọc cuốn “Nghìn lẻ một đêm” kỳ quái về đàn bà!

Đặng Tiêu nhún vai, nâng ly rượu lên: “Nhà tâm lý học đáng nể thật!” Thấy Na Lan không có phản ứng gì, anh cười ngượng nghịu rồi nói: “Tôi đoán mò! Lặn lội ở Giang Kinh ba năm nhưng tôi vẫn không dám nói mình đã biến thành Freud (1).”

Na Lan định nhắc anh ta rằng lý luận của Freud chỉ là một phần rất nhỏ trong chương trình bốn năm của khoa tâm lý. Nhưng nếu suy luận “không chuyên nghiệp” của Đặng Tiêu là đúng? Cô bỗng hiểu ra rằng Tần Hoài ngẫu nhiên “tìm được” trợ lý sáng tác là cô và Ninh Vũ Hân, là vì muốn thế chỗ cho Quảng Diệc Tuệ. “Cảm ơn anh đã giúp tôi biết thêm thông tin, thực ra là cho tôi một đề tài rất thú vị: phải làn gì để giúp đỡ Tần Mạt bình phục.”

Đặng Tiêu gần như giật mình, nhìn Na Lan đầy vẻ quan tâm: “Cô đừng đùa. Lẽ nào cô không hiểu từ nãy tôi toàn khuyên cô đừng đến nhà Tần Hoài nữa?”.

Anh ta tư duy nhảy cóc kiểu gì thế này? Hai mươi phút đối thoại vừa rồi, không ai nói về việc có nên đến nhà Tần Hoài nữa không. Cô hỏi: “Hình như chỉ cách đây mấy hôm anh khuyên tôi đến nhà Tần Hoài ‘nằm vùng’ kia mà?”.

“Tình hình đã có thay đổi.”

“Thay đổi gì? Mấy ngày qua tôi đã phát hiện ra một số bí mật bán công khai của Tần Hoài, có lẽ chỉ tôi tù mù nên mới gọi là bí mật, và hình như không có biến cố gì khác cả.”

“Chính tôi có thay đổi.” Đặng Tiêu lại nhìn thẳng vào Na Lan, đôi mắt sâu, ánh mắt như ngây dại khiến cô chờn chợn, hồi hộp. Tâm trạng anh ta hết sức bề bộn rối ren thì phải. “Ít hôm trước gặp nhau, cô là một người xa lạ, là người mà tôi hy vọng sẽ trở thành đầu mối giúp tìm ra những bí mật tối tăm của Tần Hoài. Nhưng rồi chỉ mấy ngày sau đó, không gặp nhau, tôi cảm thấy lòng trống trải và nhận ra rằng…”

“Dừng lại! Stop!” Na Lan thầm kêu lên. Này anh chớ nói rằng anh đã yêu tôi, “hình ảnh sáng ngời” của anh trong tôi chủ yếu là vì anh đặc biệt si mê Quảng Diệc Tuệ… Cô bỗng hiểu ra, bèn ngắt lời luôn: “Nỗi nhớ của anh đối với Diệc Tuệ đã thành căn bệnh mất rồi!”.

Đặng Tiêu sững sờ, sắc mặt đầy vẻ bâng khuâng: “Cô nói gì thế?”.

“Dáng vẻ cử chỉ của tôi và Diệc Tuệ có nhiều điểm giống nhau, anh thấy tôi, tưởng như gặp lại cô ấy, cho nên khi tôi xa anh, anh có cảm giác biệt ly với Diệc Tuệ. Nếu tôi sang chỗ Tần Hoài, thì anh sợ anh ta cũng có cảm giác như anh, tức là cảm thấy tôi giống Diệc Tuệ, giống người chị gái, anh ta sẽ theo đuổi tôi, rồi tôi sẽ như Diệc Tuệ, xiêu lòng với anh ta, như thế anh sẽ mất tôi. Thực ra, không phải anh mất tôi mà là anh mất Diệc Tuệ một lần nữa.”