Chương 27 – Tình càng thêm sâu

Lăng Khiên không hề chuẩn bị gì đã bị Tử Yên Nhi ôm chặt lấy, trố mắt ra vài giây rồi anh lập tức gạt mạnh tay cô ra, lui về sau hai bước. Trên mặt anh không có chút nào che dấu khiếp sợ cùng khốn hoặc, nhìn nước mắt cô tuôn rơi thì anh khẽ nhíu mày, mím chặt đôi môi nhìn cô thêm một lát, sau đó trực tiếp cất bước rời đi. Anh đi sát qua bên người cô mà không hề dừng lại liếc nhìn cô thêm một lần nào.

Sau khi nghe thấy câu hỏi của Đồng Yên, nụ cười trên mặt Tiếu Diệc Trần từ từ biến mất. Anh không có mở miệng, chờ đến khi Lăng Khiên rời đi mới lấy một điếu thuốc ra hút, xoay người đối mặt với biển rộng, thật lâu cũng không lên tiếng.

Đồng Yên nhìn thoáng qua Tử Yên Nhi vẫn đứng ở chỗ cũ, sau đó đi đến bên cạnh Tiếu Diệc Trần lẳng lặng nhìn về phương xa.

Sự trầm mặc kéo dài rất lâu, cuối cùng Tiếu Diệc Trần run rẩy tắt điếu thuốc, quay đầu nhìn cô khổ sở cười cười: “Yên nhi, em đã yêu hắn ta tới mức này rồi sao? Kể cả ngày trước đối với anh, em cũng không hề có sự tin tưởng đến mức này.”

Hai tay Đồng Yên ôm lấy người, trên mặt nhàn nhạt ưu thương, cô vẫn như cũ nhìn phía xa xa nơi chân trời đen thẳm. Trên mặt biển rộng xa xa có một con thuyền nhỏ dập dềnh dập dềnh, ánh đền pha chợt lóe chợt tắt ẩn hiện trong đêm tối. Cảnh thật đẹp.

“Diệp Trần, sự tin tưởng của tôi không phải xuất phát từ việc tôi yêu anh ấy mà là anh ấy đối với tình yêu của tôi. Anh ấy cho tôi cảm giác bất kể chuyện gì xảy ra, tôi chỉ cần tin tưởng anh ấy là được. Việc vừa rồi tôi dễ dàng biết được anh ấy hoàn toàn trong sạch, bởi vì, tôi thật sự không yêu anh. Do vậy mà chỉ cần tôi không ngu ngốc đều nhìn ra được sự trùng hợp này thật sự trẻ con tới mức nào.”

Tiếu Diệc Trần nghe xong lời cô nói đột nhiên nhắm chặt hai mắt, nghiến chặt hai hàm răng. Qua thật lâu mới mở to mắt nhìn cô, sự trấn định và mỉm cười ngụy trang giả tạo trong mắt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là chật vật và đau đớn.

“Yên nhi, tại sao em không cho anh thêm một cơ hội nữa? Tại sao em có thể độc ác được như vậy hả?”

Gió ban đêm có chút lạnh, Đồng Yên xoa xoa bàn tay vào cánh tay mình cười cười, sau đó xoay người nhìn thẳng vào anh. Cô không có phản bác cũng không hề giải thích mình đã từng đau khổ và bị tổn thương tới mức nào, cô chẳng qua là nhìn anh, ánh mắt ôn nhu mà chân thành. Cô nói: “Diệc Trần, thật xin lỗi. Là em đã từ bỏ tình yêu của chúng ta, tất cả đều là lỗi của em, không hề liên quan gì đến Tương Dao hay Lăng Khiên cả. Chẳng qua chỉ là em không hề yêu anh nữa. Em không hề hi vọng anh li hôn với Tương Dao, cũng không hi vọng anh đối nghịch với Lăng Khiên, càng không hi vọng đem tình cảm giữa hai ta thả nước trôi sông. Chỉ hi vọng mỗi người chúng ta đều được hạnh phúc.” Sau khi nói xong cô xoay người trở về khách sạn.

Tiếu Diệc Trần vươn tay nhanh chóng chế trụ cổ tay cô, khàn khàn nói: “Yên nhi, không có em thì anh vĩnh viễn không thể hạnh phúc.”

Đồng Yên nhìn thấy một thân ảnh cao ngất quen thuộc không biết đã đứng cách đó không xa từ khi nào, khóe miệng loan loan lộ ra nụ cười khinh linh. Cô gạt tay anh đi nói nhỏ: “Xin lỗi, em không thể giúp anh được.” Sau đó cười yếu ớt đi về phía người đàn ông có thể mang lại hạnh phúc đến cho cô ở đằng trước.