Chương 27: Xưa là chị em thúy kiều , nay là chị em ái my

– Có chuyện gì sao ?_ Di

– Không có gì , chỉ là ngạc nhiên thôi _ Tuấn cười trừ

– Cám ơn các anh đã ở lại vì tôi _ Ái My lên tiếng

– Không có gì , cô nghỉ ngơi , uống thuốc lấy lại sức đi rồi trở lại căn hộ _ Lâm đưa toa thuốc

– Tôi biết rồi , mà Minh Lâm , anh lại đây _ Ái My

– Chuyện gì _ Lâm nghe theo lại gần cô và ghé sát tai vào gần miệng cô

– Happy birthday . Chúc anh có một sinh nhật vui vẻ , tối nay đi ăn mừng với chúng tôi , anh không được từ chối nha _ Cô thì thầm vừa đủ để anh và cô nghe .

– Ái My cô …. _ Lâm đơ người , đáp lại ánh mắt khó hiểu của anh  cô chỉ cười nhẹ . Sau đó cô liếc mắt qua Ái Di thầm báo tin .

– Thôi , Ái My khoẻ lại rồi , The Prince và Voice nên về đi , hôm sau bác mời cơm các cháu nhé .Cám ơn các cháu rất nhiều ._ Mẹ cô lên tiếng .

– Uhm , các anh về đi , em sẽ nhắn tin sau cho các anh nha _ Ái Di mỉm cười

– Uhm , tụi anh về trước nha , Ái My nghỉ ngơi cho khoẻ đi nha . Bye em _ Tuấn cười

– Nhóc ráng khoẻ lại đi , anh dẫn nhóc đi ăn kem nha _ Voice xoa đầu cô rồi tạm biệt cô và rời khỏi căn phòng .

Mọi người trong phòng đã rời đi hết , căn phòng rộng lớn chỉ còn hai cô gái có gương mặt trắng bệt đang thơ thẩn trên hai chiếc giường . Ái My đã ở trong mưa cả một đêm qua , cũng may là cô không trúng gió chứ nếu không chắc giờ cô phải nhập viện .

– Ái Di đừng buồn nữa , tao không cho phép mày lưu luyến hạng người đó , hắn không xứng

– Biết rồi . Mà này , nếu có người thích mày thì sao ? _ Di chuyển đề tài nhưng câu hỏi của cô đầy ẩn ý

– Ý mày là sao ? Vụ gì nữa đây ?

– Thì tao cảm thấy có người thích mày đó

– Who ?

– Minh Tuấn , Thiên Dương

– Mày dầm mưa nên sốt à ? – Cô đưa tay lên trán Di – Nóng cao rồi , vào viện thôi _Cô cười đùa

– Tao không giỡn _ Di nghiêm túc

– Rồi không giỡn , ok ?

– Trả lời tao đi

– Thì lúc tỏ tình đi rồi tính chứ giờ mày hỏi ngang sao tao biết đường trả lời . Mà Tuấn là bạn tao còn ông Dương là kẻ thù của tao làm sao thích tao được .

– Ừ

– Hình như có chuyện gì với mày phải không ? Nói tao nghe

– Ờ , thì không có gì đâu …

– Thật không ? Giấu thì đừng tìm tao nữa nha _ Ái My vờ dỗi

– Thì chỉ là là say nắng tí thôi

– Thiên Dương phải không ?

– Ờ , ờ …. _ Di lấp ba lấp bấp

– Biết ngay mà , tao không cướp người mày thương đâu , chỉ cần mày hạnh phúc và quên được Thiên Quốc , tất cả tao nhường cho mày .

– Thiệt hông ??? Luôn cả Voice à , người mày thầm thương trộm nhớ , ngày nhớ đêm mong được gặp mặt hả ? _ Di cười ranh ma

– Ừ , nhường luôn đó _ Cô cũng cười

– Vậy để tao kêu anh Voice dẫn tao đi ăn mới được .

– Thôi  , bàn vụ tối nay xem .

– Ok , lại đây .

6 PM

>

– Vào đi

– Mẹ ơiiii _ Giọng Di ngọt sớt

– Gì đấyyy , hai đứa khoẻ chưa mà xuống giường vậy ?

– Khoẻ rồi , mẹ cho tụi con đi chơi nha _ Di

– Đi đâu , mấy giờ về ?

– Đi ra Mouse , 9h tối về _ Di cười cười

– Ừm , đi cẩn thận , Ái My con cũng vậy nha .

– Dạ mom , tụi con đi đây . _ Ái My đứng dậy

– Ừm , đi vui vẻ nha hai con

– Bye Mom

Rời khỏi biệt thư , Ái My và Ái Di được đưa đến tiệm bánh kem để lựa chọn . Bước vào là cả hai cô nàng trở thành trung tâm chú ý của những con mắt nơi đây . Một người thì áo thun trắng hình chiếc tháp Eiffel quần jeans dài qua gối , tóc toã ngang lưng . Một người thì áo thun Pooh , quần lửng , tóc búi cao . Hai người như hai câu thơ :

Mai cốt cách tuyết tinh thần

Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười .