Chương 278: Chiêu hiền đãi sĩ

Trường Nhạc Doanh, Lã Đài hành dinh.

Lưu Bang khó khăn vào ghế, lại nói:

– Lã Đài, Chu Quan Phu, Lưu Tị!

Đứng hầu hai bên tả hữu Lã Đài, Chu Quan Phu, Lưu Tị lên lên tiếng trả lời bước ra khỏi hàng, đứng ở dưới bậc.

Lưu Bang lại vung tay lên, ngăn Tùy Hà lúc này tiến lên hai bước đứng trước Lưu Bang, sau đó cao giọng tuyên bố:

– Chỉ dụ: đề bạt Giáo Úy Lã Đài là Phiêu Kỵ tướng quân, Chu Quan Phu, Lưu Tị là phó tướng, Thống soái Lũng Tây, hạn tinh binh đại doanh, kỳ hạn triệu tập Hà Tây, chống lại Hung Nô, dẹp yên biên thùy.

– Vâng!

Lã Đài, Chu Quan Phu, Lưu Tị ầm ầm đồng ý, tất cả đều lộ ra vẻ phấn chấn.

Từ Trường Nhạc Doanh biên luyện thành quân, Lã Đài đã sớm trông chờ một trận đánh tốt, có câu là nông phu chính là nông phu, huấn luyện như thế nào vẫn là nông phu, chỉ có trải qua thử thách chiến tranh máu lửa, tài năng tinh binh mới thực sự trưởng thành, Lã Đài có thể không hy vọng dưới trướng hắn chỉ có điều một đám huấn luyện có cả nông phu, hắn muốn nhóm này phải thiết huyết tinh cưỡi thân chinh bách chiến.

Về phần đối thủ là người Hung Nô, hay là người Nguyệt Thị, Lã Đài cũng không quan tâm, bởi vì trong mắt Lã Đài, chỉ có thiết kỵ Sở quốc của Hạng Trang, cái khác, không đáng, về phần Chu Quan Phu, Lưu Tị, càng là hai phần tử hiếu chiến, bình thường không đánh với bọn họ đều không nghĩ sẽ phá vỡ động tĩnh mà đi ra, hiện tại nghe nói còn muốn đánh trận này, hơn nữa còn đánh với người Hung Nô, kích động đó đừng nói nữa.

Chờ Lã Đài tiến lên, Lưu Bang lại từ tráp gấm bày ra trên bàn dài lấy ra một hổ phù, đưa cho Lã Đài nói:

– Tướng chi, đây là hổ phù điều binh đại doanh Lũng Tây, Đại Hán quốc chỉ có hai vạn kỵ binh quả nhân giao cho ngươi, cùng với trận chiến Hung Nô này, ngươi nhất định phải đánh cho bọn Hung Nô thấy được sự uy phong của kỵ binh Đại Hán chúng ta, tuyệt đối không được làm cho quả nhân thất vọng.

– Đại vương yên tâm.

Lã Đài tiếp nhận hổ phù, ầm ầm ứng với vâng nói,

– Thần nhất định không hổ thẹn!

Lưu Bang lại quay đầu hướng về phái Lưu Tị sau lưng Lã Đài, trầm giọng nói:

– Tị nhi, đến rồi dưới trướng tướng quân Phiêu Kỵ không thể so với bên người quả nhân, ngươi nhất định phải nghe sự điều hành của Phiêu Kỵ tướng quân, ngươi nếu như dám cả gan kháng mệnh, khiến cho kỵ binh Đại Hán thất bại, ngay cả ngươi là cháu trai ruột của quả nhân, cũng không thể cứu nỗi ngươi, nghe rõ chưa?

– Cháu hiểu rồi.

Lưu Tị ầm ầm nói,

– Cháu sẽ nghe lời Phiêu Kỵ tướng quân!

Lưu Bang vui vẻ gật đầu, lập tức ở Tùy Hà cùng với hơn mười lang tướng vây chặt liền rời khỏi đại doanh Trường Nhạc Doanh.

Lã Đài, Chu Quan Phu, Lưu Tị lao thẳng đến ngoài viên môn của Lưu Bang. Đi thẳng đến Lưu Bang cùng với bóng dáng kỵ binh cấm vệ đi theo biến mất không thấy đâu, Lã Đài mới quay đầu lại đem hổ phù giao cho Chu Quan Phu nói:

– Thắng chi. Ngươi tức khắc cầm hổ phù đi tới đại doanh Lũng Tây, một khi điều được binh mã thì tức khắc bắc thượng, chúng ta ở bắc địa Ô thị huyện hội hợp.

– Vâng!

Chu Quan Phu ầm ầm đồng ý, tiếp nhận hổ phù lĩnh mệnh đi.

Nhìn theo Chu Quan Phu xoay người lên ngựa, nghênh ngang mà đi. Lã Đài lại cao giọng quát:

– Thổi kèn, toàn quân tập kết!

Chỉ trong chốc lát, trong đại doanh Trường Nhạc liền vang lên tiếng kèn phát lệnh trầm và xa, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, một đội toàn trang bị mang theo thói quen cuộn trào mãnh liệt của tướng sĩ Đại Hán từ trong lều trại mà ra, lại giống như sóng thủy triều hướng về phía chuồng ngựa, trong đại doanh rất nhanh liền vang lên tiếng ngựa hí liên tiếp không ngừng. Trước sau không đến thời gian nửa khắc, một đội kỵ binh đã xông vào trên đại giáo trường.

Trên đại giáo trường, một cay đại kỳ màu đó đang đón gió phần phật phiêu đãng, trên góc trái của mặt cờ có dùng sợi sơ màu kim hoàng thêu bốn chữ ‘Đại Hán Phiêu Kỵ’. Chính giữa lại dùng sợi tơ màu đen thêu chữ ‘Lã’, Lã Đài mặc áo bào trắng, đỉnh đầu ngỗng quan, sớm đã đứng ở dưới cờ.

Bên trong thành Hàm Dương, dòng người như đan.

Trong tiếng vó ngựa dồn dập, hơn mười binh cưỡi theo trên đường cái bay nhanh àm đến, trước khi kỵ binh cũng không phải là Hán vương Lưu Bang mới từ đại doanh Trường Lạc Tây Giao về tới? Đầy tớ trên đường, người đi đường thấy thế đều chạy trốn, không đến một lát. Hơn mười kỵ binh liền vọt tới đại môn trước một dịch quán, đã sớm canh giữ ở ngoài cửa lớn Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình khẩn trương nghênh xuống đài bậc.

Lưu Bang xoay người xuống ngựa. Một bên lớn tiếng nói:

– Tướng quốc, ngươi nói các tướng sĩ vào trong này đặt chân ở đây?

Tiêu Hà tiến lên hướng về phía Lưu Bang vái chào nói:

– Hồi bẩm Đại vương, Quan Đông sĩ tử Bạch Mặc đã đặt chân ở đây.

– Đi

Lưu Bang vung ống tay áo, trước khi đi, Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình khẩn trương đuổi kịp, áp người Tùy Hà cùng với mười lang binh đi theo đều giữ ở ngoài cửa lớn, nơi này dù sao cũng là Hàm Dương, hơn nữa phía trước bọn Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình đã sớm âm thầm tra xét dịch quán một lần, xác định bên trong không có nguy hiểm.

Lưu Bang bốn người tiến vào hậu viện dịch quán, lại phát hiện Bạch Mặc đang trú ở trong phòng đóng cửa lại.

Tiêu Hà lập tức tiến lên gõ cửa, lại bị Lưu Bang nhẹ nhàng ngăn lại, Lưu Bang nói:

– Xem ra lúc này, vị Bạch Tiên sinh sợ là vừa mới đi ngủ, hay là để cho hắn ta ngủ một lúc đi, đừng đánh thức hắn.

Trần Bình nói:

– Đại vương, vậy thì chúng ta đi ra tiền viện đi.

Lưu Bang khoát tay áo, nói:

– Không cần đâu, ở chỗ này chờ thôi.

Dứt lời, Lưu Bang liền đứng ở chỗ mái nhà cong xuống ngay phòng của Bạch Mặc, Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình bất đắc dĩ, phải đi theo Lưu Bang đứng ở chỗ mái nhà cong xuống, vậy mà lại mất nửa giờ! Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình trên mặt đã có vẻ khẩn trương không kiên nhẫn, Lưu Bang lại với vẻ mặt tự nhiên, giống như dáng điệu vô vị.

Lại qua hơn nửa canh giờ, bầu trời bỗng nhiên mây đen tứ hợp, tiếp theo liền mưa to tầm tả, thỉnh thoảng có một cơn cuồng phong tạt mưa tiến vào chỗ mái nhà cong xuống, Lưu Bang và bốn người nhanh chóng bị ướt toàn thân.

Tiêu Hà nhíu nhíu mày, vừa muốn tiến lên gõ cửa, lại vẫn là bị Lưu Bang ngăn lại.

Trương Lương, Trần Bình cười khắc khổ, cũng có chút cảm động, Hán vương có thể là quốc quân chi tôn, lại phải chờ đợi mất tiết tháo một tên Quan Đông sĩ tử chưa biết mặt, sự chờ đợi hạ mình cầu hiền này, cho dù là Chu Văn Vương cũng chẳng qua như vậy thôi?

Nghĩ đến đây, Trương Lương không kìm nổi nhìn thoáng qua trước mặt khẻ mở cửa sổ ra, tên Bạch Mặc này, nếu thật chính là cuồng sinh cậy tài khinh người.

Bạch Mặc nếu như thật sự là tên cuồng sinh như vậy, cho dù có tài học, chỉ sợ cũng là có hạn.

Trương Lương đang lúc cân nhắc, cửa phòng quả nhiên bị người từ bên trong nhẹ nhàng đẩy ra, một tên mặc áo trắng“mắt ngáy ngủ” từ trong cửa thản nhiên đi ra, nhìn thấy Lưu Bang cùng bốn người ngoài cửa đứng trang nghiêm dưới mái hiên, lập tức “ngẩn người”, sau đó hỏi Tiêu Hà:

– Tiêu Tướng quốc, ngài đây là… còn mấy vị này là?

Tiêu Hà không có trả lời, chỉ khẽ hừ một tiếng.

Lưu Bang vuốt bọt nước trên mặt, hướng về phía tú sĩ áo trắng chắp tay thở dài nói:

– Vị này ắt là sĩ tử du học ở Quan Đông tới Bạch Mặc Bạch công tử? Tại hạ Lưu Bang..

– Hóa ra đúng là giáp mặt Hán vương!

Tú sĩ áo trắng khẩn trương chắp tay thở dài nói,

– Thất kính

Lập tức Bạch Mặc mời bốn người Lưu Bang, Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình vào trong phòng, lại mời Lưu Bang ngồi vào vị trí ghế trên, Tiêu Hà, Trương Lương cùng với Trần Bình thì ngồi phía dưới, Lưu Bang lại đem Trương Lương, Trần Bình giới thiệu cho Bạch Mặc, Bạch Mặc khẩn trương đứng dậy, thở dài nói:

– Hóa ra đúng là hai vị tiên sinh Trương, Trần, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Trương Lương, Trần Bình cũng lần lượt đứng dậy đáp lễ, sau đó lại ngồi vào vị trí.

Lưu Bang trầm ngâm một lát, thân thiết nói:

– Nghe Tướng quốc nói, tiên sinh có nhị sách ‘Cùng dao dịch, bình tính phú’, có thể giải được thế cục khốn khổ thuế ruộng tráng đinh Quang Trung, việc này thật sao?

– Thật sao.

Bạch Mặc gật gật đầu, nói,

– Chỉ có điều kế sách thứ hai này nói thì dễ, làm thì khó.

Dứt lời, không đợi Lưu Bang đặt câu hỏi, Bạch Mặc liền chủ động đem cùng dao dịch, bình tính phú lợi hại cùng Lưu Bang, Trương Lương, Trần Bình nói thẳng ra, chủ yếu chính là hành động này sẽ thật lớn tổn hại thế gia, sĩ tộc ích lợi, mà Quan Trung thế gia, sĩ tộc thế lực cho dù phi Quan Đông các quốc gia có thể sánh bằng, bởi vì sau khi Tần Thế thống nhất thiên hạ, từng áp bức gia tộc quyền thế thiên hạ nhập điền Quan Trung.

Trương Lương, Trần Bình đều sâu sắc cho rằng, nếu muốn cùng dao dịch, bình tính phú thật sự là không dễ!

Lưu Bang lại chau mày thật sâu, Quang Trung gia thế không ít nhà quyền thế, sĩ tộc lại nhiều không kể xiết, lúc trước nếu không phải bởi vì ước pháp tam chương lấy lòng tuyệt đại bộ phận phân thế gia và sĩ tộc Quan Trung, Lưu Bang cũng không có khả năng nhanh chóng bình định Quan Trung, sau đó khi đại quân Hạng Võ rời khỏi Quan Trung, hắn cũng không có khả năng đắc thủ tập kích Quan Trung như vậy.

Lưu Bang có thể có địa vị hôm nay, cùng với sự ủng hộ to lớn của sĩ tộc, thế gia Quan Trung là không thể phân định được.

Mà nếu quả thi hành biến cách, cùng dao dịch, bình tính phú thì phải đắc tội chết với thế gia Quan Trung, sĩ tộc, bị người ta mắng chửi là vong ân bội nghĩa, đâm vào xương sống Lưu Bang trái lại không làm sao để ý đến, vấn đề là sĩ tộc, thế gia Quan Trung một khi liên thủ vồ đến, Đại Hán quốc lập tức sẽ lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm bất an.

Đây đúng là lựa chọn lưỡng nan, có khả năng dẫn đến quốc gia rối ren, không thay đổi cách, thì Đại Hán quốc rất có khả năng bị các quốc gia Quan Đông nhất là Sở quốc ném sau lưng, hiện giờ, biến cách của Sở quốc đang tiến hành với khí thế hừng hực, mà Tế quốc, Lương quốc, Triệu quốc và Yến quốc cũng không có nhàn rỗi, đều ở đó kiên quyết biến cách đâu.

Bạch Mặc lại nói:

– Đại vương, biến cách tuy khó, nhưng không phải là không có hi vọng.

– Ồ?

Lưu Bang hơi hơi biến đổi sắc mặt, vội vàng nói,

– Còn phải mời tiên sinh dạy ta.

Bạch Mặc nói:

– Dám hỏi Đại vương, Đại vương hiến công nay so với Tần yếu như thế nào?

Lưu Bang nói:

– Qủa nhân, mặc dù không bằng hiến công, nhưng mà Đại Hán lại phải so hiến công với Tần quốc mạnh hơn nhiều, khi Tấn quốc hiến công chính là một trong bảy nước yếu nhất, Đại Hán lại là chư hầu quốc đương kim thiên hạ anh hùng.

– vậy thì

Bạch Mặc vui vẻ gật đầu, nói,

– Khi Tần quốc hiến công là một trong bảy nước yếu nhất, lại có Ngụy cường rình bên, còn dám kiên quyết biến cách, và cuối cùng còn có được thành công, nay Đại Hán ta chính là chư hầu mạnh nhất thiên hạ, lại không có bất cứ một nước nào rình rập ở bên, Đại vương lại có điều gì đáng lo lắng nữa?

Dừng một chút, Bạch Mặc lại nói:

– Chỉ cần Đại vương hạ quyết tâm, và cho biến pháp đại thần cũng đủ tín nhiệm, cùng dao dịch, bình tính phú kỳ thật cũng không khó!

Lưu Bang gật gật đầu, nghiêm nghị nói:

– Nếu uả nhân quyết ý biến pháp, tiên sinh nguyện ý lưu lại hay không?

ạch Mặc nghe vậy đứng dậy, trước hướng Lưu Bang vái chào thật sâu, sau đó nói:

– Đại vương có tài đức, từ văn vương cổ, hiến công Tần do không kịp, tại hạ lại không có thái công, tài vệ ưởng, nhận được lễ ngộ của Đại Hán như vậy, lại không dám hiến thân phục vụ?

– THiện!

Lưu Bang vỗ đùi, hưng phấn mà nói,

– Từ mấy ngày trước, tiên sinh là tả tướng quốc của Đại Hán ta, toàn quyền phụ trách biến cách công việc!

Nói dứt lời, Lưu Bang lại cởi kiếm đang đeo tự tay giao cho Bạch Mặc, biểu lộ sát khí nói,

– Vương kiếm này của quả nhân lúc này, nếu có người cả gan dám cản trở biến pháp, mặc kệ hắn là ai, tả tướng đều có thể tiền trảm hậu tấu.