Chương 278: Thi ban tác chứng

Dương Thu Trì quay đầu lại nhìn Tĩnh Từ sư thái: ‘Sư thái, Viên Thông khai đây có thật không?”

Tĩnh Từ ngẫm nghĩ nhớ lại, rồi gật đầu đáp: “Hôm đó đích xác là bọn họ hạ sơn hóa duyên vào lúc trời vừa sáng, đúng vào lúc tôi vừa mới thức dậy, đó là khoảng một thời thần sau canh năm.”

Dương Thu Trì hỏi Viên Thông: “Ta hỏi ngươi tiếp, ngươi trở lại am đưa thi thể của Viên Tuệ lên núi vào ngày nào?”

“Đêm hôm qua.”

Dương Thu Trì gật đầu: “Như vậy có thể nói, ngươi giết người xong, cho đến khi ngươi trở về đưa thi thể lên núi, đại khái cách khoảng hai ngày hai đêm. Trong khoảng thời gian này ngươi có trở lại không?”

Viên Thông khẳng định: “Không hề. Tôi nhất mực ở cùng hai vị sư tỷ muội, bọn họ có thể làm chứng”.

Dương Thu Trì đưa ánh mắt tra hỏi về phía hai ni cô đã cùng Viên Thông xuống núi hóa duyên, ni cô lớn tuổi hơn thưa: “Ngày đó ba chúng tôi cùng xuống núi, Viên Thông sư muội nói chúng tôi đừng nên đi xa, cứ ở các thôn trại phụ cận dưới núi hóa duyên được rồi. Chúng tôi đều nghe nói gần đây có một sát thủ xuất hiện ở các châu huyện phụ cận, chuyên môn giết nữ nhân, còn cắt nhũ…. nhũ phòng của nạn nhân xuống quăng lung tung. Chúng tôi rất sợ, nên không dám đi xa.”

Ni cô trẻ tuổi hơn tiếp lời: “Đúng đó, tuy Viên Thông sư tỷ có công phu, nhưng chúng tôi vẫn rất sợ. Cho nên ba chúng tôi chỉ hóa duyên ở các thôn xóm gần dưới núi. Nhưng mà, những thôn trại dưới núi ít nhiều gì đều đã quyên tặng cho am hết rồi, cuộc sống của họ rất cùng khổ, còn những nhà giàu thì bủn xỉn cực kỳ, cho nên đi quyên cả hai ngày mà chẳng được bao nhiêu.”

Dương Thu Trì hỏi: “Hai ngày này các ngươi luôn luôn ở cạnh nhau sao?”

Tiểu ni cô đáp: “Đúng ạ, ban ngày chúng tôi đi cùng với nhau để hóa duyên, đêm về ngủ cùng một chỗ. Nhưng đêm thứ hai chúng tôi khá mệt, ngủ rất say, ngủ đến tới tận sáng, trong quá trình ngủ không hề thức giấc, chúng tôi cũng lấy làm kỳ là vì sao lại ngủ mê như vậy. Do đó, đêm đó Viên Thông lẻn lên núi chúng tôi hầu như không biết.”

Dương Thu Trì nhìn về phía Viên Thông: “Ngươi động tay động chân trong này hả?”

Viên Thông cúi đầu đáp: “Đúng, tôi bỏ thuốc an thần trợ ngủ trong thức ăn.”

Dương Thu Trì cười cười: “Ngươi có dự mưu, cho nên những thứ này đã chuẩn bị sẵn rồi phải không?” Dừng lại một chút, lại hỏi hai ni cô: “Đêm thứ hai các ngươi không biết vậy đêm thứ nhất thì sao? Các ngươi cũng ngủ say như chết hả?”

Đại ni cô đáp: “Trước giờ thì không, chỉ có đêm đó là ngủ mê nhất. Tôi lớn tuổi rồi, thường rất khó ngủ, có lúc thức cả đêm ngủ không được, trong đêm đầu chúng tôi xuống núi hóa duyên đó, tôi tuy có ngủ một chút, nhưng chỉ sợ không thể vượt quá một thời thần, rồi sau đó ngủ không được nữa.”

“Vậy Viên Thông thì sao? Đêm đó Viên Thông có ở cùng các ngươi không?” Đại ni cô đáp: “Ngủ chung một chỗ.”

“Có khi nào ả dùng y phục độn dưới gối mạo xưng mà các ngươi không phát hiện không?” Dương Thu Trì hỏi.

“Trời nóng bức thế này, lấy gối đặt lên bụng là được rồi, đầu và phần lớn cơ thể đều lộ ra ngoài hết mà.”

Tiểu ni cô cũng chứng minh: “Đúng a, đêm đó ngủ đến nửa đêm, tôi thức dậy muốn đi nhà vệ sinh, ở ngoài tối đen như mực, lại nghĩ đến kẻ chuyên giết nữ nhân kia, lại còn cắt…. nữa, cho nên tôi rất sợ, lay tĩnh Viên Thông gọi tỷ ấy đi cùng với tôi đi nhà vệ sinh.”