Chương 28

[Loa] [Thất Tinh Diệu Nguyệt] Hạ, Sơ Ý: [emoticon / hoảng sợ] Cầu hôn!!!

[Loa] [Thất Tinh Diệu Nguyệt] Bé Gái: Yếu ớt đưa ra ý kiến, cô dâu của đại thần không phải Thâm Cung Phấn Đại sao? Cô bé ngốc là ai? Tên thân mật?

[Loa] [Kiếm Chỉ Thiên Hạ] Tỉnh Mộng Nước Mắt Không Rơi: [emoticon / giơ cờ đầu hàng] Vũ khí nữ đại thần lên 16, nam đại thần cầu hôn, sao sáng nay lắm chuyện chói mắt vậy?

[Loa] [Phượng Vũ Cửu Thiên] Một Con Thỏ Giấy: Kiếm Chỉ cũng có thần khí 16 rồi sao?!!!

[Loa] [Thất Tinh Diệu Nguyệt] Sóng Đào Cát: Thâm Cung Phấn Đại không online mà. Đối tượng cầu hôn của đại thần ở đâu? Mau ra đồng ý đi.

[Mật] Quỷ Mai Mai: Này, ai là cô bé ngốc?

[Mật] Ý Túy Hà Hoan: Mai Mai, em còn chưa đủ ngốc sao?

[Mật] Quỷ Mai Mai:…

Dám cười tên của cô! Hoa Nhan tức giận, liền đổi sang kênh [Loa].

[Loa] [Kiếm Chỉ Thiên Hạ] [Vua chiến đấu] [Tướng công kích] [Vua thành tựu chí tôn] Quỷ Mai Mai: Không biết người đẹp nào có vinh hạnh như vậy, khiến đại thần phải lên loa cầu hôn. Vây xem nha.

[Loa] [Thất Tinh Diệu Nguyệt] Bé Gái: Đúng rồi đó, đối tượng cầu hôn của đại thần mau ra đi để mọi người nhìn nào.

[Loa] [Kiếm Chỉ Thiên Hạ] [Vua chiến đấu] [Tướng công kích] [Vua thành tựu chí tôn] Quỷ Mai Mai: Không biết người đẹp nào có vinh hạnh như vậy, khiến đại thần phải lên loa cầu hôn. Vây xem nha.

[Loa] [Thất Tinh Diệu Nguyệt] Một Con Thỏ Giấy: Đại thần nói ID đi, có lẽ phu nhân đại thần thẹn thùng rồi.

[Mật] Ý Túy Hà Hoan: Phu nhân thẹn thùng sao?

[Mật] Quỷ Mai Mai: Cút!

[Mật] Ý Túy Hà Hoan: Nếu không thẹn thùng, anh nói ID nhé?

[Mật] Quỷ Mai Mai: Đừng! Khiêm tốn khiêm tốn…

[Mật] Ý Túy Hà Hoan: Vậy em còn lên loa cười anh không?

[Mật] Quỷ Mai Mai:… Vô liêm sỉ.

[Mật] Quỷ Mai Mai: Đúng rồi, anh họ Tư Mã đúng không? Tên gì?

[Mật] Ý Túy Hà Hoan: Trước không nói cho em, chờ em chấp nhận Ý Túy Hà Hoan, đáp lại lời cầu hôn của anh, anh sẽ cho em biết.

[Mật] Quỷ Mai Mai:…

[Mật] Ý Túy Hà Hoan: Một đêm không ngủ, không mệt sao? Mau đi ngủ một lát đi.

Hoa Nhan nhìn thời gian, đã năm giờ sáng rồi, nhớ đến sáng mai 9 giờ còn có tiết, mắt cô cay cay vì thức đêm, liền nghe lời thoát game, ngủ nướng một giấc.

Sau khi thức suốt đêm, chỉ ngủ được hai ba tiếng, sáng Hoa Nhan đến phòng học mà như đang bay, hơn nữa khi giáo viên bắt đầu giảng bài, giọng nói như ru con liên tục xuất hiện kia làm không cô không kiên trì nổi, nằm luôn xuống bàn để ngủ.

Hoa Nhan nằm mơ. Cô mơ thấy mình ở thành Vĩnh Lạc trong Huyễn Thế, chính là khung cảnh quen thuộc ấy, xung quanh là rất đông người chơi đến đến đi đi vì nhiệm vụ, bên đường đầy những người bán hàng rong, bản thân cô cô độc đứng đó, mặc đồ thời trang yêu tinh, trên lưng là đôi cánh màu vàng, nhưng tay lại trống không. Cung của cô đâu rồi?

Sau đó, trên đầu đột nhiên xuất hiện một dòng chữ:

[Hệ thống] Trải qua muôn vàn khó khăn, Niêm Hoa Nhất Tiếu cuối cùng cũng tinh luyện [Cung Ảnh Vũ chém rồng cao cấp] lên 10, sức chiến đấu tăng mạnh!

Sao cung của cô lại chạy đến chỗ Niêm Hoa Nhất Tiếu vậy? Hơn nữa tại sao lại đang cường hóa trang bị thế?

Thế là cô lập tức chạy đến chỗ chú Mao, quả nhiên thấy Niêm Hoa Nhất Tiếu đứng trước mặt ông chú đó. Cung của cô đang nằm trên tay chú Mao, còn chú Mao đang vung cái chùy sắt to đập liên tục, thỉnh thoảng còn quay lại quát Niêm Hoa Nhất Tiếu: “Mau lấy tiền mua sắt!”

Cô đang định đi lên hỏi có chuyện gì xảy ra, lại không biết vì sao mà Niêm Hoa Nhất Tiếu biến thành Ý Túy Hà Hoan. Hoa Nhan thắc mắc, sao Ý Túy Hà Hoan lại đến server Kiếm Chỉ Thiên Hạ vậy?

Đúng lúc đó, Ý Túy Hà Hoan đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt hiền lành thống nhất trong game từ từ trở nên rất thật, rõ ràng dần, bắt đầu trở nên quen thuộc…

Hoa Nhan giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra.

Sau đó cô bất ngờ bị một khuôn mặt đột nhiên phóng đại trước mặt làm cho sợ đến mức phải hét lên: “Á!”

“A!”

Cố Chẩn cũng bị vẻ trợn mắt và tiếng thét kia làm cho hoảng sợ, lùi mấy bước, vỗ vỗ ngực để lấy lại bình tĩnh, “Bạn tên gì đó! Làm tôi sợ muốn chết.”

“Anh mới làm tôi sợ muốn chết, tự dưng có một khuôn mặt to đùng trước mặt.” Hoa Nhan im lặng, cũng may khuôn mặt này không đáng sợ, nếu không cô chắc không chỉ hét lên mà còn có thể cầm sách để đập!

“Tại tôi thấy trong phòng học này chỉ có mình bạn, hơn nữa còn ngủ, nên tốt bụng lại gọi.” Cố Chẩn bất mãn nói, “Em chính là cô bé hôm trước đứng trong thư viện với Tư Mã.”

Hoa Nhan nghe thấy trong phòng học chỉ còn mình cô mới nhận ra không biết đã tan học tự bao giờ, cô ngủ cũng say quá đi! Mà lúc Cố Chẩn nhắc đến Tư Mã, cô chỉ thu dọn sách trên bàn, thản nhiên nói: “Tôi không quen anh ta.”

“He he, nhưng bọn này quen em, trao đổi sinh của đại học Cảng, Hoa Nhan.” Cố Chẩn cười hì hì, “Là người đẹp dạo này rất nổi tiếng trong kí túc xá nam bọn này.”

Hoa Nhan: o(╯□╰)o

Thật ra dạo này Hoa Nhan quả thật rất nổi tiếng trong kí túc xá nam, bởi cô chính là người đẹp hệ tài chính trao đổi từ đại học Cảng mọi người đang bàn tán. Kết quả là, lúc trước Tư Mã Hãn biết tên cô cũng là vì vậy sao? Ặc…

“À, em ở phòng 307 đúng không?”

“Uhm? Có vấn đề gì sao?”

“Thế là cùng phòng với Tô Mộ Hinh à.”

Hoa Nhan ôm sách giáo khoa đứng dậy: “Sau đó thì sao?”

“Không có gì, quan tâm chút thôi.” Cố Chẩn xấu hổ sờ trán, “Ặc… Đã quen chưa? Quan hệ trong phòng tốt chứ?”

“Cám ơn đã quan tâm, tôi và Hinh Hinh lớn lên cùng nhau, quan hệ rất tốt.” Hoa Nhan trịnh trọng nói, sau đó đi ra khỏi phòng học.

“Đợi đã đợi đã.” Cố Chẩn vội đuổi theo.

Hoa Nhan dừng lại: “Anh còn chuyện gì sao?”

Cố Chẩn vẫn cười hì hì, không hề để thái độ có phần xa cách của Hoa Nhan, “Chuyện đó, đã sắp 12 giờ rồi, giờ căng tin ở trường nhất định rất đông, anh mời em đi ăn cơm nhé? Ra ngoài ăn.”

Hoa Nhan quay lại, đánh giá người con trai trước mặt một lượt. Nếu không phải Hinh Hinh thích anh ta, cô cũng hơi nghi ngờ nhân phẩm con người này. Sao lại giống một anh chàng lăng nhăng vậy? Mời cô ăn cơm? Cô và anh ta không quen biết gì, sao phải mời cô ăn cơm?

Đang muốn từ chối, điện thoại lại đổ chuông, là Tô Mộ Hinh.

“Ngại quá, tôi nghe điện thoại đã.” Hoa Nhan ấn nút nghe, “Alo?”

Tô Mộ Hinh bắt đầu quát: “Hoa Hoa không phải cậu tan học từ lâu rồi sao? Người đâu? Cơm cũng gọi cho cậu rồi, mau về ăn đi!”

“À, tớ đến ngay.” Hoa Nhan yếu ớt trả lời.

Lại nghe thấy Cố Chẩn nói nhỏ với cô: “Là Tô Mộ Hinh?”

Hoa Nhan gật đầu.

Cố Chẩn lập tức nói: “Không sao không sao, mời cô ấy đi cùng đi.”

“Nhưng mà…” Nhưng mà Hinh Hinh đã gọi cơm xong rồi mà. Có điều Hoa Nhan không nói ra, bởi Cố Chẩn mời Hinh Hinh cùng đi, nếu Hinh Hinh biết chắc sẽ rất vui nhỉ? Thế là cô nói: “Hinh Hinh à, Cố Chẩn nói mời chúng ta ăn cơm, cậu đến không?”

“Cố Chẩn?” Tô Mộ Hinh tưởng mình nghe nhầm.

“Ừm.”

“Tọa độ!” Rồi nghe thấy Tô Mộ Hinh “xì xì xì” mà phun hết cơm trong miệng ra, “Không phải, địa chỉ.”

“Bọn tớ chờ cậu ở cổng trường.”

Trên đời này có thứ gọi là thiên hạ không có cơm trưa miễn phí, huống chi là gọi hai người bạn đến ăn cùng. Nếu Hoa Nhan biết Tư Mã Hãn cũng đến, dù sau đó Hinh Hinh biết sẽ bóp chết cô, cô cũng không làm bà mối này.

Lúc Hoa Nhan và Cố Chẩn đi đến cổng trường, Tô Mộ Hinh và Mễ Đóa Lạp đã đến từ sớm, thật ra kí túc xá còn xa hơn dãy nhà học cơ mà? o(╯□╰)o

Gần đại học C có rất nhiều quán cơm, dù sao đồ ăn trong trường không phải luôn có món mình thích, mỗi lần đến giờ ăn cơm, những quán cơm xung quanh trường cũng chật ních người. Cửa hàng Cố Chẩn đưa bọn cô đến rõ ràng cũng là cửa hàng quen, chủ quán bận mà vẫn không quên mời bọn họ ngồi trước.

Sau đó, mông Hoa Nhan còn chưa ngồi ấm chỗ, Cố Chẩn đã nhận điện thoại, nói: “Tư Mã lát nữa đến, chúng ta gọi món trước.”

“Tư Mã Hãn sắp đến à?” Hoa Nhan có hơi bất an.

Nói thật, sau lần gặp ở thư viện, cô cảm thấy nên cách xa người này một chút. Hơn nữa, Hoa Nhan nhớ đến giấc mơ ban nãy, khuôn mặt rõ ràng ấy, đôi mắt nham hiểm vui vẻ ấy… Sao thấy thế nào cũng giống Tư Mã Hãn mới chết!!!

Cố Chẩn đương nhiên không nhận ra nét mặt Hoa Nhan, đưa luôn menu tới, ung dung nói: “Không có việc gì, dù sao mọi người đều biết nhau.”

Bây giờ còn có thể về kí túc xá ăn cơm Hinh Hinh đã mua được không? Nhìn đôi má hồng hồng của Tô Mộ Hinh, Hoa Nhan tự trả lời “NO”! Cô cũng chẳng còn tâm trạng gọi món nữa, giao luôn cho Tô Mộ Hinh.

Chỉ một lát sau đã thấy Tư Mã Hãn đứng ngoài cửa quán.

Hoa Nhan đột nhiên nhận ra một vấn đề quan trọng, vội nói nhỏ với Mễ Đóa Lạp ngồi cạnh: “Đóa Đóa, chúng ta đổi chỗ.”

“Không muốn đâu.” Mễ Đóa Lạp khó xử, “Bọn tớ cũng chẳng quen thuộc mà, tớ thích ngồi chính giữa hơn.”

“…” Cô cũng chẳng quen thân gì bọn họ mà!

Sau đó không kịp nữa, Tư Mã Hãn đi đến, bình tĩnh ngồi cạnh Cố Chẩn, đương nhiên cũng là bên cạnh Hoa Nhan.

~~o(>_<o~~

Tư Mã Hãn bình tĩnh nhìn ba cô gái trên bàn, lúc trước Cố Chẩn gọi điện nói mời cô bé hôm trước nói chuyện với anh ở thư viện đi ăn cơm, không ngờ còn có hai cô gái nữa. Nhưng mà hai người này anh cũng biết, hai cô bé học năm 2 hệ luật. Dạo này hệ luật của đạ học C khá ít nữ, mà hai người này đều xinh, đương nhiên khá nổi tiếng trong hệ luật.

Thản nhiên chào hỏi một tiếng, liền hỏi người bên cạnh: “Sao tự nhiên hôm nay lại mời cơm?”

“Nhìn cậu kìa, đâu phải người ngoài gì, đều là học muội mà.” Cố Chẩn nói rất danh chính ngôn thuận, “Nghe bảo hôm nay đồ ăn ở căng tin không ngon, trùng hợp gặp nên mời luôn.”

Hoa Nhan oán thầm: Ngài xuất hiện trong phòng học của tôi, không giống trùng hợp đâu.

Lúc nhàm chán, Hoa Nhan quen bĩu môi như lúc bé, có điều vừa ngẩng lên đã thấy Tư Mã Hãn nghiêng đầu nhìn cô, mặt cô lập tức cứng đờ. Đầu cô lập tức đưa ra quyết định: Sau này phải sửa thói quen này, quá ngu ngốc!

May mà lúc này đồ ăn được đưa lên, thế là Hoa Nhan quyết định vùi đầu vào ăn cơm. Lúc trước cô nghĩ dễ dàng, sự thật thì quá tàn khóc, bởi cô luôn cảm nhận được một ánh mắt sáng quắc. Gắp rau, nhìn; bới cơm, vẫn nhìn… Cái này ảnh hưởng hoàn toàn đến hứng ăn của cô.

Rất muốn nhìn lại, nhưng mà… cô không dám…

Cuối cùng, Hoa Nhan căn bản ăn không ngon, càng không no. Cố Chẩn trả tiền xong, rõ ràng lại có ý muốn cả năm người cùng về trường học là sao?

Thế là mỗi tay Hoa Nhan túm một người, lùi về phía sau ba bước, nói với hai người con trai kia: “Chuyện đó, cám ơn bữa trưa của hai anh, bọn em đi siêu thị mua chút đồ ăn vặt, không đi cùng hai anh nữa.”

Đóa Đóa khó hiểu hỏi: “Cậu chưa ăn no à?”

-_-|||

Tuy cô thật sự chưa ăn no, nhưng trước mặt Cố Chẩn, Hoa Nhan không thể không nói dối cảm giác của dạ dày, kiên định nói: “Rất thỏa mãn! Có điều tối không có tiết, mua đồ ăn vặt về giết thời gian.”

“Không phải tối cậu có tiết kế toán à?”

Hoa Nhan thật sự rất muốn bóp chết Mễ Đóa Lạp! Cô nghiến răng, dữ tợn nói: “Tớ để dành đến đêm ăn được không?!”

Trái lại là Tư Mã Hãn thản nhiên nói: “Ba người đi đi.”

Rồi kéo Cố Chẩn về trường học.

Hoa Nhan nhạy bén nhận ra ban nãy khi nói, anh ta rất vui vẻ. Anh ta biết cô chưa no à? Lúc trước là anh ta cố ý sao?

Ba người vác một túi đồ ăn vặt to đùng từ siêu thị về kí túc xá, trong đó mì tôm và bánh mì nhỏ chiếm đa số. Đóa Đóa sợ tới mức hỏi lại một lần: “Thật sự chưa no à?!”

Hoa Nhan gật đầu: “Tớ thật sự chưa no.”

“Hoa Hoa.” Tô Mộ Hinh nói với nét mặt thất vọng, “Thật ra, tớ cũng chưa no.”

Được rồi, Hoa Nhan đã hiểu, cũng buồn bực. Tư Mã Hãn nhìn cô, cô chưa no, vì sao Hinh Hinh nhìn Cố Chẩn mà Hinh Hinh chưa no?