Chương 28

A!

Á!

Lăng Lăng đột ngột đứng thẳng, tâm trạng giống như mấy tình huống kinh điển trong truyện tranh – bị người ta cầm cây búa tạ 50 ký thẳng tay nện vô đầu, đánh cho cô sao bay đầy trời, đầu váng mắt hoa!

Cũng may năng lực chống đỡ của cô mạnh hơn người thường, trong tình cảnh ở tù có thời hạn đột nhiên bị gia hạn hai năm, Lăng Lăng chỉ có thể cố tỏ ra trấn tĩnh, giữ vững phẩm chất diễn viên chuyên nghiệp, ra sức diễn: “Cái đó… em nghe nói làm post-doc không cho phép cận hôn… Á…”

Thứ lỗi cho cô hoảng sợ quá mức, nói năng lộn xộn: “Ý em nói, không thể cùng nhau học.”

“Ừm!” Bàn tay Dương Lam Hàng đặt trên vai cô chẳng những không bỏ xuống mà tay kia cũng đặt tiếp luôn lên vai cô, đem cả người cô ôm vào trong lòng, hoàn toàn không có một chút dấu hiệu “sợ còn không kịp”. “Nếu em không nỡ rời xa tôi thì nhất định phải cùng tôi học rồi, tôi có thể giúp em nghĩ cách.”

“Em không phải không cần… học.”

Cô choáng váng! Ai nói giùm cô đây là tình huống gì được không?

Dương Lam Hàng dường như cảm nhận được sự hoang mang của cô, dùng giọng nói thanh nhã độc nhất vô nhị của anh ta nói: “Thầy vừa hay cũng không có bạn gái, nếu em yêu tôi đến mức không thể kiềm chế, từng giờ từng phút đều nhớ đến tôi, tôi có thể cho em một cơ hội… Để em làm bạn gái tôi! Tất nhiên, kết hôn là điều kiện tiên quyết!”

Công lực đả kích người tuyệt đối tỉ lệ thuận với chỉ số thông minh!

Ngay lúc này đây, cho dù sức chịu đựng của cô có hơn người cũng không thể chịu nổi nữa!

Trước mắt cô tối đen một mảng, đầu óc trống rỗng!

Trong lòng nhất thời cảm khái trào dâng: Đất hỡi, ngươi không biết phân biệt tốt xấu sao hả đất. Trời ơi, ngươi lẫn lộn gian trung uổng công làm trời! Cô là cô gái thuần khiết thiện lương đến thế,lại để cô ngu đến mức bị người ta bắt nạt, một kẻ biến thái như hắn, tại sao cho hắn chỉ số thông minh cao như vậy làm chi để gây họa cho nhân gian!

Nói xạo không những bị người ta vạch trần mà còn bị gậy ông đập lưng ông. Tuy cô nội thương đầy mình nhưng vẫn không từ bỏ cơ hội cuối cùng, nằm trong lòng anh ta chống đỡ cười gượng hai tiếng: “Thầy Dương, thầy thực là có khiếu hài hước!”

“Tôi nói thật đấy!”

“…” Quả búa tạ này ít nhất 100 ký.

Toàn thân cô cứng ngắc, ngay cả tim cũng cứng ngắc!

Không biết qua bao lâu, Lăng Lăng mới tìm lại được tiếng nói của chính mình: “Thầy Dương, em biết sai rồi!”

Haiz! Cô thực sự không có dũng khí chống chọi được đến cùng, mặc dù cô rất muốn hiên ngang lẫm liệt nói một câu: “Được ạ!”

Để xem anh ta có phản ứng gì!

Thấy cô cúi đầu nhận tội, Dương Lam Hàng khẽ thở dài: “Không đùa nữa, chúng ta bàn việc chính đi.”

Cô liều mạng gật đầu, bàn việc chính tốt lắm, tốt lắm!

Nhưng mà, vị nhà giáo gương mẫu này, lúc bàn chuyện chính sự có thể đừng ôm chặt lấy tấm vai nửa trần của nữ sinh viên dẫn đi như vậy được không, cứ ôm cô như thế, tư duy của cô rất khó vận hành bình thường.

Bạn thầy giáo gương mẫu nào đó hiển nhiên rất trông mong nữ sinh viên của mình tư duy tắc tịt, sau khi đả kích nặng nề lại chuyển sang chính sách dụ dỗ: “Tôi đánh giá cao tư duy logic cũng như năng lực sáng tạo của em, tôi bảo em học tiến sĩ không hề có ý làm khó dễ em, mà là tôi rất coi trọng một nhân tài như em!”