Chương 28

Nhâm Nhiễm theo Gia Thông đến Quảng Châu, trên đường đi, anh tắt máy, giữ im lặng không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của cô. Có vẻ như anh đang buồn bực điều gì, tựa hẳn người ra sau nhắm mắt nghỉ ngơi, trông rất mệt mỏi, điều này khiến Nhâm Nhiễm thấp thỏm không nguôi.

Từ Thẩm Quyến đến Quảng Châu chỉ khoảng 100 cây số, chưa đầy hai tiếng họ đã tới nơi. Quảng Châu náo nhiệt và phức tạp hơn Thẩm Quyến nhiều, những con phố chật hẹp, những tòa nhà cao chọc trời, cả dòng người qua lại không ngớt.

Chung cư Gia Thông thuê đặt tại vị trí khá tốt, nằm trong khu dân cư cao cấp bên dòng sông Chu Giang. Vừa bước vào nhà, Nhâm Nhiễm bất ngờ, hít mũi: “Mùi gì vậy?”

Anh không nấu ăn trong nhà, chỉ thuê giúp việc thời vụ đến quét dọn hai lần trong tuần. Vẫn chưa đến ngày, phòng ốc giữ nguyên trạng như lúc anh đi khỏi, thật ra cũng không đến nỗi bừa bộn. Chỉ là phòng khách ngổn ngang thùng rượu Whisky, rượu vang và bia. Trên bàn còn có chai rượu được uống một nửa, bên cạnh có một chiếc ly thủy tinh còn sót lại vài giọt rượu. Căn phòng lại được đóng kín nên mùi chua của men rượu đã chiếm trọn không gian trong phòng.

Gia Thông mở cửa sổ cho thoáng khí, “Anh nói về quy tắc sống chung trước.”

Từ “sống chung” khiến Nhâm Nhiễm đỏ mặt, còn cộng thêm quy tắc nữa, cô ngơ ngác nhìn anh, thái độ anh vẫn như nửa đùa nửa thật.

“Thực ra rất đơn giản. Anh không thích người khác can thiệp vào chuyện của anh. Bất kể trong công việc hay cuộc sống, đồng thời, anh cũng sẽ không can thiệp vào sở thích của em.”

Nhâm Nhiễm thở phào, cô không nghĩ rằng mình thích can thiệp vào chuyện người khác.

“Chỉ vậy thôi ư?”

Gia Thông không nhìn cô, đi về góc tường lấy chai rượu Whisky trong rương, vừa gỡ nút vừa nói: “Nếu như em tiếp tục gọi điện cho Gia Tuấn báo bình an, anh không phản đối, nhưng nhất định phải tìm điện thoại công cộng và không được tiết lộ địa chỉ cụ thể.”

Nhâm Nhiễm cho rằng yêu cầu này không quá đáng, nhưng sự lạnh nhạt của Gia Thông ít nhiều xua tan niềm sung sướng khi theo anh đến Quảng Châu. Cô gật đầu: “Em biết.”

Cô đặt ba lô xuống, mang nửa chai rượu còn lại vào bếp đổ cạn, vứt chai vào thùng rác rồi rửa sạch ly thủy tinh.

Bên ngoài cửa sổ phòng bếp là một dãy chung cư, cô lờ mờ trông thấy sông Chu Giang, cảnh sắc hai bên bờ thật thơ mộng, màn đêm dần buông xuống. Quảng Châu vào đầu thu, không có cảm giác thay đổi rõ rệt, tiết thu càng không rõ nét. Lúc này mặt trời đang xuống núi, tàn dư của ánh mặt trời vẫn chưa chịu xuống hẳn, ánh sáng màu cam tan chảy trong dòng sông, le lói những tia sáng mờ ảo.

Sau khi sống một tháng tại nhà nghỉ tàn tạ rồi bước vào căn hộ cao cấp tại một thành phố xa lạ, ẩn mình trong nhà bếp ngăn nắp, mọi thứ có vẻ như đã ổn định trở lại.

Cô ý thức rõ, cuộc sống của mình thoát khỏi quỹ đạo bình thường, lúc mà đáng lẽ cô phải ngoan ngoãn ngồi tại giảng đường nghe giảng bài thì lại rời xa quê hương, trường học, người thân, bạn bè… Từ đơn thuần là bỏ nhà ra đi, tiến triển đến dự định sống thử với một người đàn ông.

Bỗng chốc, cô hãi hùng. Đó là những điều cô thật sự muốn có sao?

Trong cơn phẫn nộ, cô rời khỏi thành phố Z, điểm đến đầu tiên cô nghĩ đến là Thẩm Quyến. Cô không hề cho mình bất kỳ cơ hội để chần chừ, để lùi bước… cô đã ngã vào lòng anh…

Tất nhiên là cô yêu anh, nhưng cô không hề hiểu anh cho dù thân mật đến mức nằm chung một chiếc giường. Đối với cô, anh vẫn là một câu đố.