Chương 28

Xe ô tô lao nhanh trên đường cao tốc. Giản Dao quay nhìn Bạc Cận Ngôn ung dung, thư thái ở bên cạnh. Cô nhích người về phía anh, ghé sát tai anh thì thầm: “Hãy nói cho em biết hung thủ là ai đi!”

Hôm qua, sau khi tuyên bố “tái hiện vụ án”, Bạc Cận Ngôn liền rời khỏi văn phòng, suốt cả buổi chiều không thấy bóng dáng. Giản Dao cũng bận rộn liên lạc với Doãn Tư Kỳ để sắp xếp công việc. Tới tận bây giờ, sau khi xuống máy bay, ngồi lên xe ô tô, chạy thẳng tới khu nghỉ mát, cô và anh mới có dịp ở bên nhau.

Bạc Cận Ngôn liếc nhìn Giản Dao, gõ gõ đầu ngón tay lên đùi. Giản Dao tưởng anh sẽ nói, cô liền cắn môi, tập trung tinh thần chờ đợi. Nào ngờ anh từ tốn ngoảnh đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Không nói!”

Giản Dao hết cách. Tuy nhiên, cô biết Bạc Cận Ngôn không phải là người thích lên mặt. Ngược lại, mỗi khi có kết luận, anh gần như lập tức nói cho cô biết. Vì vậy, bây giờ anh không lên tiếng, có lẽ do anh thật sự cần nghiệm chứng thì có thể rút ra kết luận như hôm qua anh nhấn mạnh.

Giản Dao lại hỏi: “Dựng lại hiện trường vụán có phải nhằm phát hiện sơ hở trong khẩu cung của kẻ tình nghi?”

Những bộ phim phá án đều diễn ra như vậy.Thông qua việc dựng lại nguyên vẹn hiện trường, sẽ phát hiện chi tiết không hợp lý, từ đó vạch trần sự thật ai mới là hung thủ thật sự.

“No.” Bạc Cận Ngôn trả lời dứt khoát. “Thực tế chúng ta đã có một số chứng cứ. Lời khai của bọn họ khó có thể kín kẽ. Chỉ cần đưa về cục cảnh sát, tăng áp lực thẩm vấn là có thể cháy nhà ra mặt chuột.” a

Giản Dao từng lĩnh giáo trình độ vặn hỏi và khả năng phân biệt thật giả trong lời nói của Bạc Cận Ngôn. Cô gật đầu. “Vậy tại sao còn…”

“À… Tôi thích tái hiện vụ án, bởi vì có thểchứng kiến hung thủ tự chuốc lấy nhục nhã.”

Giản Dao hết nói nổi. Quả nhiên đây là câu trả lời kiểu “Bạc Cận Ngôn” điển hình.

Không khí trong xe trở nên yên tĩnh. Ánh nắng gắt của buổi chiều chiếu lên gương mặt thanh tú như ngọc của Bạc Cận Ngôn. Giản Dao đột nhiên nhớ tới cái ôm đêm hôm qua. Trái tím cô khẽ run rẩy. Người đàn ông này chắc không để trong lòng? Đầu óc anh chỉ nghĩ đến vụ án.

Hôm nay, mượn danh nghĩa của Doãn Tư Kỳ, khu nghỉ mát đứng ra tổ chức một cuộc hội thảo. Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đi xe riêng, còn nhân viên của các phòng ban khác, gồm cả phòng Khách hàng lớn số 3, đều ngồi xe buýtđến khu nghỉ mát.

Lúc tới nơi, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đi gặp Doãn Tư Kỳ trước. Về chuyện sẽ xảy ra trong buổi tối hôm nay, Doãn Tư Kỳ tỏ ra lo lắng. Cô hỏi Bạc Cận Ngôn có biết hung thủ làai không. Bạc Cận Ngôn vẫn lạnh nhạt như thường lệ, không bận tâm đến sự sốt ruột của Doãn Tư Kỳ mà chỉ dặn cô bố trí bảo vệ ở vòng ngoài, để sau khi vạch trần chân tướng vụ án, có thể áp giải tên tội phạm đi bất cứ lúc nào.

Bữa tiệc tối kéo dài đến mười rưỡi mới kết thức. Bầu trời đêm u ám, mưa bụi lất phất. Một chiếc xe buýt nhỏ ở khu nghỉ mát chở người của phòng Khách hàng lớn số 3 đến khu biệt thự. Đây cũng chính là thời gian các nhân viên về các ngôi nhà nghỉ trong đêm xảy ra vụ án. Không khí của buổi tiệc rượu trước đó rất náo nhiệt. Do đó, khi lên xe buýt, mọi người vẫn còn nói cười vui vẻ. Giản Dao ngồi cùng mọi người, còn Bạc Cận Ngôn ngồi ở hàng ghế trên cùng. Sắc mặt anh rất lạnh lùng nên không ai dám tiếp cận. Nghĩ đến việc lát nữa phải làm, Giản Dao thấy căng thẳng và hồi hộp nên không cười nổi.