Chương 28

Ánh nắng gay gắt tỏa quanh ngôi nhà gỗ mộc mạc, bên trong tiếng quạy điện qua đều làm người đến có cảm giác tĩnh mịch lạ thường. Nhìn bên ngoài ngôi nhà như một bức trang sơn dầu bình thường, bên trong lại hoàn toàn đối lập.

Bàn ghế ở đây thuộc chừng các thập niên trước, mọi thứ hoàn toàn là đồ cổ nhưng được chủ nhà dùng vào việc tiếp khách có phải quá khoa trương.

Kì Băng vừa ngồi năm phút thì một người đàn ông cao lớn khoác một chiếc áo choàng đen, đeo chiếc kính đen bước ra và thẩy lên bàn một túi văn kiện khá dày.

Kì Băng bỏ kính ra rồi mỉm cười mở túi văn kiện ra, bên trong là một sấp hình và một vài lý lịch, tài liệu thống kê của gia đình cũng như các việc làm ăn và xã dao khác của tập đoàn Phương Long.

Người đưa những thứ này cho cô là người của tổ chức, vì bây giờ thân phận cô đã sớm đứng cùng với Dương Gia nếu tự mình ra tay điều tra không khác nào “ lạy ông tôi ở bụi này“. Vì vậy việc nhờ đến các sư huynh sư tỉ cũng là việc thường tình, vì mỗi nơi đều có những thành viên như vậy nên nhờ chút chắc cũng chẳng vấn đề gì.

– Em đi trước

– Chủ nhân hỏi khi nào cô quay lại vị trí của cô cũng sẽ được giữ.

Kì Băng đeo kính lên bước ra ngoài bỏ lại câu nói nhẹ nhàng “ Sẽ sớm thôi” rồi biến mất sau cánh cửa gỗ.

Trên đường về nhà cô đã gọi cho Hàn Nhuận nói rằng cô sẽ sớm cần đến những thứ trước khi cô thường dùng nên nhắc anh hãy chuẩn bị chu đáo.

Về đến nhà cô liền mở laptop xem các tên phóng viên hôm nay lượm lặt được thêm tình hình gì? Sau đó quay sang xem lại tất cả những thông tin quan trọng mình vừa lấy được.

. Chủ tịch tập đoàn Phương Long là Phương Huỳnh Bách năm nay 57 tuổi là người gốc Trung (Trung Quốc)

. Con trai Phương Chấn Vũ năm nay 28 tuổi là giám đốc điều hành

. Vệ sĩ thân cận….Tina ( cùng tổ chức)

. Mối quan hệ rộng luôn tổ chức tiệc rượu vào mỗi tối cuối tuần, kinh doanh chân chính không hề lạm dụng nhân quyền hay có bất kì hành vi hối lộ nào.

Đó là tất cả thông tin quan trọng cô tóm gọn được trọng một chuỗi các thông tin dài, hình ảnh đều rất rõ ràng. Duy chỉ khi đọc đến vệ sĩ Tina cô liền khựng lại vài giây rồi cũng lướt qua, đơn giản vì cô và Tiểu Mạc đã đối đầu với cô ta ngay từ lúc bước vào tổ chức.

Thân thủ xem ra cũng thuộc hạng thượng đẳng nhưng chỉ có tính cách của cô ta thì chằng đâu vào đâu. Chuyên lên mặt với đàn em và luôn tỏ ra mình rất giỏi nhưng suy cho cùng cô ta cũng là sư tỉ cô, cũng vì lí do đó mà Kì Băng đã luyện tập chăm chỉ để mong có ngày hạ gục cô ta.

Mệt mõi cả buổi sáng Kì Băng đánh một giấc đến xế chiều, ở ngoài khung cảnh đã rơi vào giây phút chạng vạng. Gió thổi làm các tán cây trong sân xào xạc, từng bầy chim đập cánh như vỡ tổ xé tung bầu trời yên tỉnh.

Ánh sáng yếu ớt màu hồng xuyên vào căn phòng chưa được ngọn đèn nào thấp sáng, bên trong phòng tắm nước tuông từng cơn làm Kì Băng bị đánh thức phút chốc.

Tuy vẫn lặng trong khoảng khắc say ke cô vẫn nheo nheo mắt nhìn về phía người đàn ông mặc bộ đồ thể thao vừa bước ra khỏi phòng tắm. Từng giọt nước óng ánh vươn trên tóc an mang lại sức quyến rũ chết người.

Ánh đèn điện vừa được bật tỏa sáng căn phòng u ám, Kì Băng bất giác nheo mắt kéo căn lên trùm kín người. Bỗng một bàn ta to lớn luồng qua chăn siết lấy eo cô kéo ra khỏi chăn, cô không còn đường lui nên bị ném vào phòng tắm là đương nhiên.

Tắm rửa sạch sẽ mà cô vẫn bước ra ngoài bằng vẻ mặt đờ đờ làm Dương Thạc nhịn cười không nỗi. Cô mặt chiếc áo sơ mi của anh, vì thân hình nhỏ bé lại cộng thêm vẻ mặt của cô lúc này nhìn cô như con sâu chưa ra kỏi kén rất tếu.

– Có gì mắc cười nhỉ?

Cô ném gối ôm trên sofa vào anh, anh bắt được rồi vẫn cười cười như lúc nãy. Đúng là chọc chết cô mà! Cô không nói gì nữa nằm xuống sofa muốn ngủ thêm một lát nữa. Dương thạc không cho cô cơ hội làm sâu lười liền bế cô ra khỏi phòng xuống thẳng bàn ăn đặt cô ngồi xuống ghế.

Hôm nay đồ ăn rất phong phú a! Nước uống cũng rất ngon!

Cô chỉ chuyên tâm vào việc ăn uống đến khi ăn được nữa miếng cá hồi thì Dương Thạc lên tiếng lãnh đạm.

– Em sẽ quay lại làm sát thủ sao?

Cô buông dao nĩa xuống, nhìn anh bằng ánh mắt có lỗi nhưng vẫn dững dưng nở một nụ cười rạng ngời và đáp lại anh.

– Em sẽ! Em không muốn bỏ đi một phần trong cuộc sống của mình.

– Sao phải làm thế?

– Ví đó là cuộc sống của em. Em sống đến nay cũng nhờ làm công việc này!

– Em nghĩ anh không đủ lo cho em!?

Kì Băng cúi trầm mặt, lúc ngước lên nước mắt đã đọng trên khóe mắt, nụ cười vẫn luôn rạng ngời như thế. Cô không muốn anh lo lắng…

– Em biết anh đủ khả năng đó! Nhưng em không muốn dựa vào bất kì ai, em tự lập từ nhỏ đến nay có được chỗ nương tự em cũng rất muốn ũy thác nhưng….anh hãy để em hoàn thành nhiệm vụ mà chình bản thân mình đặc ra được không? Bây giờ em chỉ muốn toàn tâm cho hôn nhân của chúng ta thôi!

Nói xong cô kéo ghế đứng dậy, cô hôn lên má anh một nụ hôn nhẹ nhàng rồi bước từng bước nặng nề trở về phòng.

Quản gia Kim đứng đó không xa có thể nghe rõ câu chuyện mồn một, bà quay ra ngoài bàn ăn đứng cạnh Dương Tạc cất giọng an ũi.

– Cậu chủ! Con bé ấy là vậy dù có mười người trăm kẻ lo lắng, chăm sóc nó nó vẫn sẽ tự mình làm tất! Đó là cuộc sống của nó cậu hãy hiểu cho nó. Đứa con gái không khuất phục trước một ai, trước một hoàn cảnh nào!

Dương Thạc lộ rõ ánh mắt đau buồn, nhưng môi anh cũng nhếch lên một nụ cười mãn nguyện, đó chính là điểm để mọi người yêu cô dù là ai khi ở cạnh cô cũng không có cơ hội chăm sóc cô, vì vậy ai ở cạnh cô cũng luôn muốn đem lại cho cô hạn phúc.