Chương 28

– Anh_nàng thì thầm vào tai tôi.

– Hử?

– Buông em ra, người ta đang nhìn kìa, ngại chết đi.

– Kệ người ta.

– Ơ hay, có buông không? Cái đồ dê xồm này, tự nhiên ôm ấp lợi dụng người ta chi vậy? Đánh cho bây giờ này_em nó cằn nhằn, lại còn chửi mình là dê xồm nữa >.

– Đánh đi.

– Nhanh_cái giọng điệu thế này dễ đang phùng mang trợn má lên lắm.

Tôi thả lỏng cánh tay mình một chút. Em đẩy mạnh tôi ra, ngượng không dám nhìn vào mặt, giọng giận dỗi:

– Người ta về đây.

– Thôi mà_tôi nắm tay kéo lại ngồi xuống ghế_bảo có chuyện muốn nói còn gì?

– Anh có muốn nghe đâu, mắc công nói_Nàng giận dỗi dẫu cái môi lên nhìn đáng yêu tợn.

– Tại em đáng ghét nên muốn chọc em chút. Bây giờ anh nghe nghiêm túc này_tôi ghé sát tai vào miệng, em gõ ột cái cốc đau điếng vào đầu.

– Đáng ghét, này thì giỡn.

– Hèm…được rồi. Anh cũng có một số chuyện muốn nói và vài điều muốn hỏi. Em nói trước đi_tôi ngồi lại nghiêm túc, chỉnh sửa lại tác phong.

– Ừm…em chỉ muốn biết, tự nhiên tại sao anh lại gọi và nói với em những lời như thế?

Review lại kí ức của một tháng trước, tự nhiên lại cảm thấy khó chịu kinh khủng. Tôi xẳng giọng:

– Em nói thật đi, có phải em còn tình cảm với Pháp không?_gọi tên của thằng khốn đó ra nghe buồn ói quá, chỉ tiếc chưa đập vỡ được cái khung xương mặt của nó.

– Tại sao anh lại hỏi thế? Em nghĩ là em đã nói ra rõ ràng rồi đấy thôi.

– Vậy tại sao lúc trước em còn đến tìm nó? Cái hôm em tới nhà anh, em bảo em bận rồi em tới bar tìm nó đúng không?_Hờ hờ, tôi chợt nhận ra mình đang lớn giọng hơn bình thường, cứ bình tĩnh, sao phải xoắn nhỉ? Còn nhiều thời gian mà.

– Làm sao anh biết điều đó_siêu nhân mà lại, hỏi thừa >.

– Em trả lời anh đi.

Em quay mặt nhìn ra bờ hồ:

– Trước tiên, em muốn anh tin những lời em nói. Nếu như trong lòng anh có sự nghi ngờ, dù là rất nhỏ, cũng khiến những điều em nói ra trở thành lý do bao biện, mà nếu đã không muốn thì em cũng không có lý do gì để phải bao biện cho bản thân cả.

– Anh tin em_nói thì nói thế thôi chứ cũng tùy xem chuyện người nói mức độ mờ ảo nó đến đâu còn biết đường. Bố mẹ mình có lúc còn chả tin được, đưa cho con 5 chai đố thằng nào không đếm lại xem có đủ hay không? Huống hồ gì là em trong tôi giờ giống như một dấu chấm hỏi to đùng. Trước kia thì có thể chứ bây giờ tình yêu còn nguyên vẹn nhưng niềm tin đã đổ vỡ mất ½ rồi. Không mắc mớ gì lại đi gắn thêm ình một cái mác dại gái vào mẹt, có nhảy sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch tấm lòng trong trắng này >.

– Đối với Pháp_nhắc cái tên nghe nhẹ nhàng phát ghét…hừ…_em bây giờ không còn tình cảm nam nữ nữa, chỉ là bạn bè_(thằng con nào cũng chia tay xong không yêu được nữa thì làm bạn, không yêu là không yêu, bạn bè cái gì mà bạn bè)_em hiểu Pháp là người như thế nào. Đối với Pháp, bất cứ lúc nào cũng có thể bước lạc đường, và em hoàn toàn không muốn điều đó xảy ra_(nó thích bước đường nào nó bước, chia tay rồi mắc mớ gì tới nhau nữa mà muốn với chả không, là do vẫn còn quan tâm tới thằng cha đó)_vì vậy quá khứ, bây giờ hay tương lai, nếu có thể em vẫn sẽ giúp đỡ Pháp, nếu anh ấy cần tới em và nếu em có thể làm được. Pháp trước đây là một người rất tốt và sống có tình có nghĩa_(trước đây nó thế nào cũng kệ mẹ nó, liên quan gì tới anh đâu chứ)_tất cả cũng chỉ do hoàn cảnh mà trở nên như thế. Anh sinh ra trong một gia đình có thể cho anh đầy đủ mọi thứ anh cần nên anh không thể hiểu, cảm nhận được sự khổ tâm và bất lực của một người kém may mắn hơn anh rất nhiều lần…

Em ngưng lại rồi mỉm cười, ngón tay thon thả lướt nhẹ trên mép bàn. Tôi nghĩ là mình không dễ chịu hơn chút nào khi nghe xong những lời vừa rồi. Một tý cũng không. Bức hết cả xúc. Quá khứ thì có thể chấp nhận nhưng bây giờ và tương lai, liệu có thằng con trai nào đang yêu mà cao cả chấp nhận người mình yêu quan tâm người yêu cũ mà không thấy ghen tức? Em nói đúng các bác vỗ tay.

Rồi những lúc anh ấy cần tới em, thế nhỡ nó lại lừa cho uống thuốc ngủ đưa vào khách sạn làm trời đất gì bố ai biết được? Đã từng như thế rồi, ngựa quen đường cũ thôi. Nói đúng các bác vỗ tay phát nữa.

Cái gì mà hoàn cảnh xô đẩy chứ? Đời này đầy thằng đầy rẫy những đứa hoàn cảnh khó khắn gấp ngàn lần, thế mà họ vẫn sống đàng hoàng, vẫn bằng chính đôi tay của mình lao động thế thôi. Được cái mã đẹp trai dựa hơi gái mà sống, chẳng khác gì trai bao. Cái này không phải là hoàn cảnh xô ngã mà tự bố nó ngã đấy chứ. Quá chuẩn luôn.

Nghĩ thì nghĩ thế nhưng không dám nói ra, mất công em nó lại bảo tôi là thằng đàn ông nhỏ nhen ích kỷ. Với lại nó cũng có bảo nó yêu mình, làm người yêu mình đâu, làm gì có quyền gì đâu chứ?

– Nói gì thì nói, anh với nó có mối thù với nhau, không trả nhưng cũng không muốn đụng chạm tới mặt nhau nữa. Anh cũng đã cảnh báo với em nhiều rồi, hắn không phải người tốt. Bản thân là con trai với nhau, anh biết nhìn nhận thế nào là một thằng chung tình, và thế nào là thằng đểu.

– Em nói rồi…mà thôi, không nói lại chuyện này nữa. Vì lần đấy mà anh quyết định không muốn nói chuyện với em nữa?

– Ừm…anh cảm giác bị phản bội, bị tổn thương…sau những gì em đã dành cho anh, giống như em chỉ thương hại anh thôi.

– Em không có như vậy…em không thương hại anh.

– Vậy đối với em, trong lòng em, anh là gì thế?

Em im lặng không nói. Vẫn không đủ can đảm hay sao?

– Vậy tại sao em tới tìm anh?

– Vì…nhớ anh

Tim bị giật thót một cái. Máu chảy nóng hết cả mặt. Bộ mình vừa nghe nhầm hay là đang tự vui nhỉ?

– Em vừa bảo gì đấy?

– Em bảo là…em nhớ anh, em muốn gặp anh.

Bấy lâu nay cứ tưởng Hạnh Phúc nó không có hình dạng, không có màu sắc, bây giờ mới biết thì ra Hạnh Phúc nó giống như ngôi sao trên bầu trời. Màu sáng và lấp lánh, đẹp lung linh.

– Vy này…

– Sao anh?

– Con trai đến với con gái. Lúc đầu, chỉ cảm thấy thích là được. Chứ chẳng có cái gì gọi là tình yêu sét đánh, hay là chân thành từ lần đầu tiên cả. Chỉ gặp một lần và có thể hi sinh cuộc đời mình cho tình yêu đấy ư? Chỉ qua thời gian tiếp xúc, thấu hiểu được nhau rồi, lúc ấy tình yêu chân thành sẽ được xây dựng nên. Anh cũng thế thôi…nhưng phải bắt đầu thích đã mới yêu được phải không? Thời gian qua, trong lòng anh, lúc nào cũng có hình bóng em hiện hữu…anh nhớ em mỗi ngày…anh nghĩ rằng, anh sẽ quên được. Vì có biết bao nhiêu người con gái trước đó, cũng đã từng đến với anh, nhưng chỉ là chơi bời, nên dễ đến dễ đi. Nếu như hôm nay em không đến tìm anh, anh cũng sẽ không đến tìm em. Đó là điều chắc chắn, không phải là do anh hết yêu em…còn rất nhiều đấy chứ, nhưng phải rất lâu sau đó, anh mới có thể quên được em. Không phải là quên, mà là nghĩ về em, không còn khiến tim anh đập nhanh hơn, không khiến anh nhớ nhung, không khiến anh thấy khó chịu và đau khổ…vì anh không muốn giữ những thứ không thuộc về mình. Nếu cứ quyết tâm chiếm lấy, cuối cùng cũng sẽ ra đi và gây tổn thương cho nhau nhiều hơn mà thôi. Bây giờ, anh chỉ muốn biết, em có…tình cảm với anh không thôi?

– Em không biết…em thấy nhớ anh, vui vì được nói chuyện với anh, được gặp anh, được nhìn thấy anh…em không biết đó là thứ tình cảm gì…anh với em giống như một cái gì đó xa vời. Không phải cái gì đến bên mình cũng thuộc về mình. Em đã can đảm đến gặp anh, nhưng lại ngại mở rộng con tim. Em sợ phải chịu tổn thương lắm rồi.

– Tình yêu là điều ai cũng biết nhưng không phải tình yêu nào cũng giống nhau. Cho mình một cơ hội để được sống thật với chính mình. Em đã thay đổi được một con người…Anh từng nói…anh không hứa sẽ không làm em tổn thương, không hứa sẽ không làm em khóc…không hứa sẽ làm em không giận…không hứa sẽ cùng em đi đến hết cuộc đời…có đi được đến cuối cùng còn phải do cả hai người …nhưng mà anh hứa sẽ yêu em chân thành, chung thủy…

– …

– Anh yêu em…làm người yêu anh nhé?

Em mím môi, nhìn tôi. Tôi nhìn em. Nhìn thấu được sự vụng về trong đôi mắt ấy. Những ngày qua, những sự tổn thương, lòng căm ghét…đều không còn tồn tại. Tình yêu lên ngôi. Con tim đang rung động và đập nhanh hơn 70 lần trên một phút. Nếu không phải bây giờ, đợi đến bao giờ nữa? Yêu là phải nói!

– Làm người yêu anh nhé? Anh sẽ là một người yêu tốt nhất của em, được không?

Dù câu trả lời thế nào…nhưng anh hiểu, tình yêu dành cho em sẽ luôn là mãi mãi…sẽ có một người đợi em và chờ em. Tình yêu chính là sự kiên nhẫn mà mỗi người đều phải vượt qua mới được hạnh phúc. Anh nghĩ mình đã kiên nhẫn chờ đợi đủ rồi, nhưng nếu em cần thiết, anh vẫn sẽ làm. Anh nghiện em mất rồi!!!

– Nếu như…em lại từ chối, anh vẫn sẽ đợi em chứ?

Ợ…nghe em nói mà cảm giác i chang tự mình trèo lên ngọn cây rồi tự thả tay ình tự rơi xuống ấy. Trình độ tán gái đã đạt đến level này rồi mà tỏ tình bị từ chối không biết bao nhiêu lần. Rõ ràng là râu nó còn đâm thủng được cả da cơ mà, đâu đến nỗi dày lắm đâu. Điên cmnr!

– Không được, lần này dứt khoát không được từ chối nữa_tôi hậm hực

– Sao lại không?_nhìn cái mặt thấy ghét, muốn đấm ột phát quá.

– Chứ hồi nào anh tỏ tình em cũng từ chối là thế nào?

– Ô hay, em đã bảo là em từ chối đâu? Em chỉ bảo nếu thôi mà.

– Dứt khoát không có nếu, vậy gì hết á.

– Chứ phải làm thế nào?

– Gật đầu đồng ý, nếu không…

– Thì làm sao?

– Anh đâm đầu xuống cầu chơi với cá mà coi_dọa thôi, thằng nào tự tử vì thất tình là thằng đấy ngu (quan điểm của em, ai ném đá em sẽ cắn răng chịu đựng)

– Anh vô lý quá.

– Không vô lý.

– Có.

– Không.

– Ờ, vậy thì không.

– Không gì? Không vô lý hả?

– Không, không đồng ý đó.

– Này…ya…

– Ôi giật mình, hết cả hồn.

– Dỗi rồi_tôi vòng tay trước ngực, mặt xị như cái bị >.

– Dỗi thì người ta đi về trước đây.

Ô hay, người đâu lì lợm thế nhỉ? Làm gì có cái thể loại nào như thế? Có không? Nói là làm thật, bà ta vác cái giỏ đeo lên vai, nện giày lộp cộp xuống nền nhà, con bé này dễ khiến người ta cáu tiết thật đấy. Tôi thanh toán tiền cà phê rồi đuổi theo:

– Này…

– Gì?

– Thế không đồng ý thật à?

Cười cười.

– Thế tại làm sao? Cũng phải cho người ta biết lý do chứ?

Lại cười. Con gái gì hở tí cười, hở tí là cười. Vô duyên. Người ta thì đang nói chuyện nghiêm túc. Ít nhất thì cũng phải “anh làm em cảm động quá! Em chờ đợi giây phút này đã từ lâu lắm rồi…” nước mắt nước mũi chảy lòng thong, sụt sùi, nức nở…hoặc là ngượng ngùng quay mặt đi rồi gật đầu cái rụp “em đồng ý”…bla..bla…đằng này…grừ

Chẳng nói chẳng rằng gì, cứ bước tưng tưng đi lại bến xe bus. Còn tôi thì cứ bước theo, kéo áo, kéo tay như thằng dở người ấy. Em út gì là dễ bị ăn đấm rồi mà coi.

– Anh ghét em rồi đấy.

– Nãy mới bảo thương xong, giờ lại ghét. Nói chuyện tráo trở quá_tôi mà tráo trở á?

– Sao em độc ác với anh như vậy hả? Chứ làm thế nào em mới đồng ý?

– Anh lộn xộn thật đấy. Anh đang viết kịch bản phim Hàn Quốc hả?

Chúa xá tội, lũ con gái là thứ rắc rối nhất trên Quả Đất này, sinh ra lũ đàn bà làm khổ cánh đàn ông. Chứ trường hợp này mà thằng nào không chạy theo thì làm cái gì?

Xe bus chạy tới đúng lúc quá cơ. Thôi bỏ bu rồi. Tôi xịu mặt xuống, thế là không đồng ý thật à?

Xe bus mở cửa ra. Đột nhiên em quay lại. Đố các bác biết em nó làm gì?

Cảnh 1:

Nhún chân hôn cái chụt vào…má rồi thì thầm vào tai:

– Ngốc…em đồng ý!

Dứt câu rồi chạy vội lên xe, vẫn không quên khoe hai cái lúm má đồng tiền.

Cảnh 2: Diễn biến tâm trạng của nhân vật nam chính.

Cái mẹt lúc này nhìn ngu không tả được. Chảy dài như cái bánh đúc. Thiếu điều nước dãi nhễu thành dòng thôi. 2, 3s gì sau câu nói đấy, mạch máu bị ngưng tụ lại đông cứng hết cơ thể, sau đó thêm 2, 3s nữa lại chảy rần rật như đến mùa nước lũ tràn về mà vỡ đê. Thề với các bác, nói điêu em không phải Khánh (chim cút T_____________T)

Xe bus chạy được một đoạn khá xa rồi. Lúc đấy mới chụp được hồn trở lại. Cha sinh mẹ đẻ tới giờ, chưa lúc nào nhận được lời chấp nhận tỏ tình kiểu đấy. Nhỏ này bị mắc chứng nghiện phim Hàn xẻng à? Hay là tôi bị mắc chứng bệnh hoang tưởng từ lúc đâm đầu vào gầm taxi nhỉ?

Tôi quay sang đập vai ông anh đứng chờ xe bus cùng tôi nãy giờ:

– Này, lúc nãy anh có nghe con bé đứng cùng em nói gì không?

– Anh không_ông ngó tôi kinh dị giống như là tôi vừa dưới đất chui lên hay trên trời rớt xuống vậy đó.

– Ờ, em cảm ơn

Chóng mặt quá, cái gì cũng phải rõ ràng rành mạch. Kiểu này tối về nhà suy nghĩ lại không nên trao thân gửi phận ình, rồi lại đổ lỗi ình nghe nhầm cũng nên. Nhắn tin cho nàng phát đã:

– Em ơi!

– Hử?

– Nãy em bảo gì anh đấy? Anh nghe không có rõ:P

– Ngốc, không rõ thôi, không nói lại_tôi mà là ngốc thì thế giới này khó có người thông minh à nha >.

– Đi mà…năn nỉ đấy…Phương Vy xinh đẹp, đáng yêu…

– Ngốc, em nói là…em đồng ý!

– Đồng ý làm gì? Tự nhiên bảo em đồng ý?

– Đồng ý…làm người yêu anh.

“Tạch” tôi búng tay một phát. Yeh! Chung lại thì đời cơ bản là rất vui, nó chỉ buồn những lúc ăn uống nhiều thì buồn đi, thức nhiều thì buồn ngủ, học nhiều thì buồn chán, vui vẻ thì buồn cười… niềm vui nhân đôi, khoảnh khắc thăng hoa chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết mình đang hạnh phúc, rất rất hạnh phúc…

Em cũng ác thật đấy, yêu thì bảo là yêu, yêu không dám nói là giống như đói không dám ăn vậy đó. Mà cuối cùng gì thì cũng phải ăn, ăn trước hay ăn sau, thế sao không nói luôn cho đỡ chịu khổ chứ. Tự nhiên, một ý nghĩ trả thù ngọt ngào thoáng qua. Có đi thì có lại thôi tình yêu bé nhỏ của anh à. Trở lại quán cà phê lấy xe, không quên nhắn tin lại cho em:

– Xin lỗi em, anh không còn muốn em làm người yêu anh nữa…

Tình yêu phải công bằng, cho em hiểu cái cảm giác bị từ chối là như thế nào nhé?

Em nó không ý kiến ý cò gì nữa. Đứa nào mà yêu theo kiểu lâm li bi đát, đọc xong tin nhắn ấy có khi vào viện không chừng chứ chả đùa được. Giờ em đang ngồi trước mắt mà bảo thế thì tỷ lệ bị ăn tát phải lên đến 90% là cái chắc. Không biết cái mặt em giờ nó như thế nào nhỉ? Sư tử dù có được thuần hóa thì vẫn là sư tử thôi

Tôi chạy xe đuổi theo chiếc xe bus chở tình yêu của mình về nhà. Lòng ngập tràn hạnh phúc vô bờ bến. Không phải chỉ lúc đấm vào mặt nhau mới thấy sao chạy loanh quanh trên đầu, bây giờ tôi cũng đang thấy sao sáng lung linh, chói lòa cả mắt rồi đây.

Dừng xe cách điểm đỗ của em một đoạn đứng đấy chờ đợi. Thấp thoáng dáng em bước xuống, tôi vội vàng phi xe qua đấy, thắng xe cái kẹt trước mặt em, không quên nở nụ cười sát gái đúng điệu.

Em lặng thinh, đứng nhìn tôi. Ánh mắt lạnh lùng. Tự nhiên thấy mình ngu dã man. Đường thẳng không đi lại đâm đầu vào đi đường vòng, mặt hồ phẳng lặng không muốn lại thích song gió nổi lên. Âu cũng đã muộn màng. Em nó nhìn tôi cái kiểu i như em nhìn thấy thứ đồ ăn em rất gét trong khi cái bụng em đang rất no ấy. Giận hơn những gì tôi tượng tượng. Tắt ngay nụ cười, tôi xuề xòa. Nàng không thèm ngó ngàng tới thái độ muốn làm hòa của tôi, không nói gì. Bước đi (cái kiểu như mấy thằng con trai khinh nhau không thèm chấp ấy ợ)

Tôi nắm tay kéo lại.

– Này_em giật phắt ra.

– Gì?

– Gì mà dỗi anh ghê thế?

– Anh vui không?_nàng chì chiết, thấy tội lỗi quá >.

– Anh làm gì tự nhiên giận anh thế?

– Anh đùa cợt với tình cảm của người khác, coi người khác là trò đùa, thú tiêu khiển của anh, hạnh phúc lắm hả anh? Thế mà giờ anh còn hỏi, anh làm gì? Anh làm gì à? Anh biến đi.

Ợ…cái gì zợ?

– Anh đùa cợt gì? Em hiểu sai ý anh đấy chứ? Anh nói không muốn em làm người yêu anh nữa vì bây giờ muốn em làm vợ anh hơn, còn dấu ba chấm kìa. Chưa đọc kỹ, hỏi kỹ đã mắng người ta vậy rồi. Em cũng hay vậy đó (cười)

Bình thường thì 100% con gái, có đến 98% nhìn tôi cười phát là yêu được luôn. Hình như người yêu mình thuộc 2% còn lại thì phải.

– Đi về mà nói với con mèo nhà anh ở nhà đấy.

– Nhưng nhà anh không nuôi mèo.

Em giận dỗi rồi vùng vằng bỏ đi.

Thật là mệt với mấy cái trò ngu ngốc của mình quá đi.

– Này này, thôi giờ không làm vợ thì làm người yêu đã vậy nha? Đừng có dỗi nữa mà >.

– Không biết.

– Biết mà. Anh xin lỗi, anh sai rồi. Tại em toàn chơi kiểu hù anh đứng tim đấy, chả biết thương người ta gì cả. Giờ người ta là của em rồi đó_ngượng thế >.

– Không thèm.

– Rõ ràng là thèm chảy nước dãi kìa. Vậy cho người ta vào chào nhạc phụ, nhạc mẫu cái luôn.

– Mơ đi. Đi về đi.

– Nói hết giận rồi mới về.

– Chỉ được thế là giỏi_em cười mỉm mỉm, thế là hết rồi, phù, hú hồn. Nghịch dại chưa.

– Thế là hết nhá?

– Được rồi. Về đi, đừng bám theo người ta nữa.

– Nhưng cũng phải cho người ta biết lịch hẹn hò bắt đầu từ lúc nào chứ?