Chương 28

Phan bế cháu đi dạo quanh thị trấn, thị trấn thay đổi nhiều quá, cứ như là đã vài thế kỷ rồi anh mới trở lại vùng đất này, chứ không phải là chỉ mới sau năm năm trời. Thị trấn đẹp, giàu có và hiện đại hơn nhiều, nhưng Phan vẫn thấy tiếc nuối một điều gì đó rất mơ hồ mà anh không thể cắt nghĩa được. Phan ghé vào một cửa hàng tạp hoá trên phố vì đôi mắt của thằng bé bị thu hút bởi những thứ vỏ bánh kẹo xanh xanh đỏ đỏ được bày bán trong tủ kính. Bảo nhoài hẳn người về phía lọ kẹo, cánh tay nhỏ xíu, bụ bẫm cứ vung vẩy và cái miệng nhỏ xíu xinh xinh thì thỏ thẻ:

– Cậu ơi, Bảo biết ăn Bim Bim rồi đấy.

– Thế cậu mua cho Bảo nhé – Phan bật cười trước vẻ láu lỉnh dễ thương của thằng bé – Bảo muốn bánh gì nào?

– Mẹ bảo vòi kẹo là hư đấy.

– Tất nhiên là Bảo không hư, Bảo ngoan lắm mà. – Phan phá lên cười, bẹo má nó một cái rồi cất tiếng gọi người phụ nữa đang lúi húi phía sau tủ – Chị ơi, cho tôi mấy gói Bim Bim với.

– Úi chà, anh Phan – Người phụ nữ ngẩn mặt lên, rồi kêu lên vui vẻ – Anh về bao giờ thế? Ghé vào nhà em chơi đã nào, anh về lúc nào? Lâu lắm rồi mới gặp anh đấy nhỉ?

– Ủa? Thạch Thảo, ra là cửa hàng của nhà em đấy hả?

– Vâng, tụi em cưới nhau xong thì tách ra ở riêng luôn. Bên chồng em mua cho mảnh đất này, em mở cái cửa hàng tạp hoá nho nhỏ, kiếm sống qua ngày ấy mà anh. Mời anh vào trong này ạ. Để em gọi cho anh Hùng nhà em. Anh ấy biết anh đến chơi thì chắc là mừng lắm đấy.

– Cậu… – Thằng bé thấy mình bị bỏ quên thì vội lên tiếng ngay, nắm chặt lấy cánh tay Phan mà lắc, sợ Phan quên mất mục đích chính khi ghé vào cửa hàng này, Phan phì cười:

– Cô phải phục vụ khách hàng nhí này đã chứ, khách VIP đấy.

– Vâng! – Thảo vui vẻ lấy mấy gói Bim Bim đưa cho Bảo, nựng thằng bé một cái khi nó vòng tay lại và nói “cảm ơn cô ạ”, rồi tất tả đi vào trong nhà – Anh ngồi đợi một chút, chồng em về ngay bây giờ đấy ạ.

Phan nhìn quanh ngôi nhà cấp bốn mới xây còn thơm mùi vôi vữa. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng được bày biện hết sức gọn gàng và ấm cúng. Hùng là bạn học phổ thông cùng Phan, còn Thảo thì học dưới anh mấy lớp, cùng lớp với Thạch Thảo, bạn gái của anh. Khi hai người cưới nhau, Phan có nhận được thiệp mời nhưng anh quá bận nên không về được. Khi Phan trở về, cũng muốn đến chỗ bạn chơi, nhưng anh tính là để ngày mai, không ngờ lại vô tình gặp ngay lúc này. Tiếng xe máy nổ giòn từ phía ngoài vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của Phan. Chưa vào tới nhà, nhưng giọng Hùng đã vang lên sang sảng:

– Xem ai đến chơi nào? Hôm nay Rồng đến nhà Tôm cơ đấy.

– Cậu tự đề cao bản thân quá đấy nhé. Bây giờ thì Tôm mới là của quý, đắt lắm, hàng hải sản xuất khẩu đấy, chứ Rồng thì có giá trị gì đâu?

– Ông vẫn lẻo mép như ngày nào.

Hùng cười ha hả rồi vỗ vai Phan bồm bộp khiến Bảo khóc ré lên vì tưởng người ta đang đánh cậu nó. Phan vội bế cháu lên, vỗ về, dỗ dành nó rồi quay qua ngắm nghía bạn trong khi Hùng xoa đầu thằng bé.

– Thượng uý rồi cơ à? Cậu phát tài nhanh thế? Mới ra trường được ba, bốn năm gì chứ mấy nhỉ?

– Ôi dào, “xứ mù thằng chột làm vua” ấy mà. Ông để ý mà làm gì? Sao? Đợt này về lâu không? Gì thì gì cũng phải ở ăn bữa cơm, uống với tôi mấy ly rồi mới được đi đâu thì đi đấy nhé.

– Lo gì, tớ về luôn, được chứ hả ông Công An? Cho tớ nhập hộ khẩu lại nhé.

– Ý hay đấy, bác ông làm Giám đốc Bệnh Viện huyện cơ mà, lo gì không có việc? Nhưng mà, nói thật là ông về đây thì hơi phí, ở cái nơi “Khỉ ho Cò gáy” này, chẳng có đất cho ông “múa võ bán cao” đâu.

– Có vẻ như tớ chẳng được chào đón ở đây nhỉ? – Phan cười – Đùa đấy, tớ về có chút việc rồi đi ấy mà, làm sao mà tớ bỏ việc ở ngoài kia được?

– Đấy, tôi biết ngay mà, các ông thì chỉ ở nơi béo bở, chứ về cái xứ “Chó ăn đá, Gà ăn sỏi” này làm gì? Mà thôi, uống với tôi vài chén, chiều nay ở đây ăn cơm. Anh em mình hàn huyên tâm sự. Phạt ông về cái tội cưới tôi không về.

– Xin lỗi cậu nhé, – Phan áy náy – tớ bận quá nên không về được.

– Xời! Tôi đùa ông đấy, hiểu mà – Hùng phẩy tay, rồi gọi vọng ra ngoài cửa hàng – Em ơi, bán rẻ cho bọn anh chai rượu nào, với có gì nhắm thì đưa vào đây. Cái gì cây nhà lá vườn thôi, chứ anh Phan đây ăn toàn cao lương mỹ vị mãi rồi. Cho anh ấy ăn cái gì đồng quê một chút cho anh ấy thấy lạ miệng.

– Cậu thật khéo mỉa mai, nhưng tối nay tớ có hẹn mất rồi. Tiếc thật, đi làm vài ly với anh Vũ nhà tớ ấy mà. Có hẹn trước rồi mà. Hẹn cậu sau được không? Hứa đấy.

– Chán ông thật, nhưng thôi được, để lần sau, thiếu gì thời gian? Nhưng bây giờ ông không được đi đâu hết, ở đây nói chuyện với tôi cho đến khi nào tới giờ hẹn thì thôi. Bạn bè gì mà tệ như ông chứ?

– Vâng! Tôi xin hầu hạ quý ngài – Phan hài hước.

Bầu trời lúc hoàng hôn xám xịt một màu mây ngân ngấn nước. Phan ngắm nhìn những đôi chim Bồ Câu hối hả bay về chiếc tổ nhân tạo trông xa như ngôi nhà sàn chỉ có một cột của chúng. Dù mây xám đã che kín bầu trời nhưng ánh mặt trời vẫn nỗ lực thể hiện chút quyền lực yếu ớt của mình bằng một rạn mây màu hồng xám phía cuối đường chân trời. Nơi bầu trời dường như bị đâm thủng bởi một đỉnh núi nhọn hoắt nhô lên từ những rặng núi cao bao quanh thị trấn. Khi Phan rời khỏi nhà Hùng thì cũng đã gần đến giờ hẹn, dù anh nói thế nào thì Hùng vẫn cố ép anh uống vài ly rồi mới cho phép anh ra khỏi nhà. Anh hứa với Hùng rằng vài hôm nữa anh sẽ quay lại đây chịu tội, và thậm chí là anh sẽ đánh bại Hùng trên mâm rượu. Anh chàng vui vẻ nhận lời bằng cách phá lên cười to khi nghe thấy lời thách thức của Phan, “ông đừng có nằm mơ nhé”.

Khi Phan gửi được Bảo trong nhà người quen rồi chạy xe tới quán rượu thịt Chó nằm cạnh chợ thì đã muộn giờ hẹn, Vũ đã ngồi đó đợi anh tự bao giờ. Trông thấy anh, Vũ cười thật tươi, vội đứng dậy rồi đi ra tận cửa đón. Trông Vũ thật khác ngày xưa, anh béo ra, dáng người thấp đậm và hàm râu cắt tỉa gọn gàng khiến trông anh thật chững chạc. Vũ vỗ vai Phan.

– Trông chú chẳng khác gì cả, gầy quá, ăn uống thế nào thế hả?

– Em thì lúc nào chẳng thế hả anh? Hai bác có khoẻ không ạ? Ông bà và các cô, các chú thế nào rồi ạ? Lần trước anh Phong cưới vợ, em cũng nhận được tin nhưng không về được – Phan nói với vẻ có lỗi – Sáng nay em định sang bên ấy, nhưng có chút việc bận đột xuất nên cũng chưa sang thăm được.

– Hôm cưới mọi người cũng mong chú lắm. Mọi người vẫn bình thường, ông bà dạo này hơi yếu một chút, biết chú về chắc vui lắm. Mà thôi, vào đây uống vài chén đã. Lâu lắm anh em mình mới gặp nhau. Chú thì đi biền biệt, anh thì công việc bận rộn, cũng ít ra Hà Nội. Khéo anh em mình vài năm nữa gặp nhau ngoài đường lại đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi mới nhận ra nhau mất thôi.

– Vâng! Anh vẫn làm hội Chữ Thập Đỏ à? Trông anh phát tướng ra nhiều, dáng này đúng là dáng làm quan đấy nhé.

– Chú cứ trêu anh làm gì? Anh chuyển sang làm ở công ty Vật tư nông nghiệp huyện rồi. Anh học Nông Nghiệp mà! Ngày trước chờ cái chỉ tiêu biên chế nên ba anh mới xin vào làm tạm ở đấy thôi. Ai mà được như chú, ra trường cái là được nhận vào Viện làm luôn. Chả phải chạy chọt làm gì. Nói thật, anh nể chú lắm đấy.

– Thôi nào anh, có gì ghê gớm đâu ạ.

Phan cười xòa rồi ngồi xuống chiếu, sắp bát đũa và rót rượu ra ly. Rượu được nấu bằng loại gạo được trồng trên rẫy cao mà người vùng này gọi là “gạo tẻ nại” và ủ bằng thứ men có trộn lẫn lá rừng với những bí quyết riêng mà không phải ai cũng có thể biết. Rượu sóng sánh trong ly, trong vắt và có màu xanh mắt Mèo đặc trưng không thể lẫn vào đâu được. Phan mời Vũ rồi tự mình nhấp một ly, anh khà lên một tiếng sảng khoái, để rượu chảy từ từ xuống cổ họng. Rất lâu rồi anh mới lại được uống thứ rượu dân dã nhưng rất tuyệt vời này. Rượu uống hơi nồng, cay, đậm đà nhưng không làm đau đầu người uống và có mùi thơm rất dịu. Vũ thả ly rượu đã cạn xuống, nhón lấy mấy củ Sả, bóc vỏ ngoài cẩn thận rồi bỏ xuống mâm. Anh trầm ngâm:

– Cuộc sống không vất vả quá chứ hả?

– Thường thôi anh ạ, cũng không có gì đáng gọi là vất vả.

– Ừ! Cố lên, nếu vất vả quá thì về đây. Anh nói bác kiếm cho một chân trong bệnh viện huyện. Nói thật, giỏi như chú thì lo gì không kiếm được việc? Chú mà chịu về, khéo họ lại chẳng trải thảm đỏ chào mừng ấy chứ. Mà, chú cũng kiếm lấy một cô, người ta lo lắng cho, chứ đàn ông ở một mình, vất vả lắm.

– Vâng – Phan suýt phì cười, Vũ có kiểu quan tâm tới anh như một bà chị gái – Em cũng phải phấn đấu được như anh. Công việc ổn định, lại lắm cô theo đuổi. Nhất anh…

– Chú cứ đùa anh! Mà chú về làm gì? Mấy tháng nữa anh mới cưới mà? Chú làm anh cảm động quá, uống không nổi đây này.

– Em có chút việc cần nói với anh. – Giọng Phan chợt hẫng xuống.

– Quan trọng đến nỗi không nói qua điện thoại được sao?

– Rất quan trọng ạ.

Vũ đặt ly rượu xuống mâm, anh nhìn thẳng vào mắt Phan, chờ đợi.

Bên ngoài, gió đã bắt đầu nổi lên, gió rất lạnh và ẩm ướt, có lẽ trời sẽ đổ mưa.