Chương 28

Chỉ có người phụ nữ có lòng dạ sắt đá mới có thể đủ sức chống lại chiến dịch Leo đưa ra trong tuần tới. Đó là sự tán tỉnh, anh tuyên bố, nhưng có lẽ nên có một từ khác cho nó, đó là cái cách anh khiến cho Catherine không khỏi bối rối trước vẻ quyến rũ bướng bỉnh và ngọt ngào của anh.

Có lúc anh kích động cô bằng một cuộc tranh luận buồn cười và hết sức thú vị, cũng có lúc anh thật dịu dàng và ân cần. Anh thì thầm vào tai cô những lời khen và những dòng thơ kì quái, và dạy cô những từ tiếng Pháp hư hỏng, và làm cho cô bật cười không đúng lúc. Tuy nhiên điều mà Leo không làm là thử hôn hay quyến rũ cô. Lúc đầu, Catherine thấy thích thú với cách tiếp cận rõ ràng này, và rồi cô thầm bực mình, và sau đó là bị hấp dẫn. Cô tự thấy bản thân luôn nhìn chằm chằm vào đôi môi anh, nó quá hoàn hảo và vững chắc… cô không thể không nhớ tới những nụ hôn trước đây của họ, và mơ mộng về chúng.

Khi họ cùng tham dự một buổi tối âm nhạc tại một ngôi biệt thự trên đường Upper Brook, Leo đã lén kéo Catherine đi khi bà chủ đã dẫn một nhóm khách đi thăm quan căn nhà. Sau đó Leo đến một lối rẽ kín đáo ở phía sau những chậu dương xỉ cao, Catherine háo hức lao vào vòng tay của anh. Tuy nhiên, thay vì hôn cô, anh kéo cô vào cơ thể khỏe mạnh ấm áp của mình … và ôm cô. Đơn giản chỉ là ôm lấy cô, để cho cô được ấm áp và thật gần anh, hai bàn tay của anh chậm dãi chạy dọc sống lưng cô. Anh thì thầm điều gì đó bí mật giữa những lọn tóc, những từ ngữ ấy quá nhỏ nhẹ để có thể được nghe thấy .

Trên tấc cả điều mà Catherine thích nhất là được đi dạo cùng Leo qua các khu vườn của nhà Rutledge, nơi mà ánh sáng mặt trời lấp ló qua những lùm cây và hàng rào, và cơn gió nhẹ mang theo dấu hiệu của một mùa thu đang tới gần. Họ đã có những cuộc trò chuyện dài, đôi khi còn đụng chạm đến những chủ đề nhạy cảm. Những câu hỏi thận trọng, những câu trả lời khó khăn. Và họ dường như đang cố gắng hướng tới cùng một mục đích, một kiểu quan hệ mà cả hai người họ chưa từng biết đến trước đó.

Đôi khi Leo lùi lại và lặng yên ngắm nhìn cô như một người có thể nhìn chằm chằm vào một tác phẩm nghệ thuật trong một viện bảo tàng, cố gắng để khám phá sự thật bên trong nó. Điều này thật hấp dẫn, đó là sự quan tâm anh giành cho cô. Có cái gì đó mê đắm. Và anh là một người có tài nói chuyện tuyệt vời, anh kể cho cô nghe những câu chuyện về tuổi thơ bất hạnh của mình, về việc anh đã lớn lên tại gia đình Hathaway như thế nào, về khoảng thời gian anh ở Paris và Provence. Catherine cẩn thận lắng nghe đến từng chi tiết, thu thập chúng như thu thập những mảnh vụn, xâu chuỗi chúng lại để tạo nên một sự hiểu biết nhiều hơn về một trong những người đàn ông khó hiểu nhất mà cô từng gặp.

Leo là một người rất nhạy cảm và đầy lòng thương người. Anh là một người đàn ông nói năng lưu loát, người có thể dùng ngôn từ của mình hoặc là để dỗ dành giống như mùi thơm của mật ong, hoặc là để phân tích giống như con dao phẫu thuật. Và có vẻ như Leo thích đóng vai một nhà quý tộc chán ngắt, che đậy một cách khéo léo những ý nghĩ linh hoạt trong đầu anh. Nhưng đôi khi trong những lúc vô tình, Catherine bắt gặp hình ảnh một chàng trai hào hiệp của anh trước đây, trước khi những trải nghiệm khiến anh thay đổi và trở nên cứng rắn hơn bao giờ hết.