Chương 28 – Ăn xong cầu hôn

Sau khi Lục Tư Triết rời khỏi, Lăng Khiên đem Đồng Yên ngồi trên đùi mình, cọ cọ trán cô nói: “Chúng ta tiếp tục công việc còn đang dang dở nào.”

Đồng Yên giật mình, giãy dụa muốn thoát khỏi anh làm cho bụng dưới Lăng Khiến phản ứng. Anh ôm cô vào ngực càng chặt hơn làm cô không thể giãy dụa thêm, oa oa nói: “Em mà còn giãy nữa thì anh lập tực bỏ qua khúc dạo đầu vào thẳng chủ đề luôn đấy.”

Đồng Yên đỏ mặt, ko dám cử động nhưng với cái kiểu hôn như trêu ghẹo đùa bỡn của anh thì cũng có 1 chút kích thích.

Lăng Khiên cũng nhận thấy được có điều gì đó không đúng, cúi đầu xuống thì thấy đôi mắt to đầy căm tức của cô đang nhìn mình, ánh mắt rõ ràng hiện hai chữ: kháng nghị! Anh đè nén rung động trong lòng, mím môi ôm chặt cô vào trong ngực mình, hôn lên mắt cô hỏi: “Sao sao?”

Đồng Yên quay mặt sang một bên, hừ lạnh: “Anh vừa nói thật không làm chuyện gì có lỗi với em. Có thật sự thế không?”

Anh sửng sốt: “Thật sự không có mà.”

“Nói bậy. Anh gạt em. Rõ ràng trong ảnh là anh vừa kéo vừa ôm cô ta, rồi lại còn đi tới phòng trọ nữa. Như thế còn chưa tính là có lỗi với em hả?”

Anh nhìn bộ dáng tức giận mê người của cô, muốn hôn mà không dám, cũng không biết phải làm thế nào để giải thích rõ ràng với cô bây giờ. Cuối cùng anh chỉ có thể ảo não thở dài lắc đầu, quyết định sử dụng một chút chiến thuật với cô.

Anh cúi đầu, hai mắt chăm chăm nhìn người trong ngực mình, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc. Mội lát sau khi cô ngẩng đầu lên nhìn mình anh trầm thấp mở miệng: “Yên Yên, em đã nói rằng em tin tưởng anh.”

Giọng anh rất thấp, lộ ra một chút ủy khuất làm Đồng Yên kinh ngạc, lòng cô mềm đi một chút, cô chui chui vào trong ngực anh, tựa hẳn đầu vào trong ngực anh, ủy khuất nói: “Em tất nhiên là tin tưởng anh rồi.

Nhưng mà khi nhìn thấy anh ôm người phụ nữ khác em thấy rất bực mình, rất khó chịu.”

Anh cúi đầu hôn hít lấy cái trán cô, nói: “Lần trước ở thành phố X, khi anh gặp Tử Yên Nhi thì anh thấy cô đang bị một người đàn ông vũ nhục, do đó mà anh không thể thấy chết mà không cứu được. Còn việc ôm cô ta thì anh khinh thường. Anh nên sớm nghĩ đến việc làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy. Vì vậy em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng không để ý quan tâm đến anh, được không?”

Đồng Yên nghe thấy ngữ điệu mềm nhẹ của anh thì thấy lòng mình nhũn dần ra, cuối cùng tất cả trách cứ, phiền muộn trong lòng đều tiêu tan hết. Cô nói nhỏ: “Vậy tối nay anh ngủ ở ghế salon nhé.”

“Hả?” Anh rõ ràng là ngạc nhiên đến hoảng cả người, không ngờ tới người trong ngực thật sự trừng phạt mình. Nhưng mà lời đã nói ra miệng thì không thể rút lại được, do đó mà anh chỉ có thể mím môi, vô cùng không tình nguyện mà đáp một tiếng “Ừ”.

Sau khi tắm rửa xong, Đồng Yên ôm chăn ngồi ở đầu giường, nhìn người-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy cả người uốn éo trên ghế salon, nằm mà chân không thể thẳng ra như người khác được mà cười ngặt nghẽo hỏi: ” Anh ngủ trên ghế salon có thoải mái không vậy?”

Lăng Khiên xoay người nhìn cô, đáng thương nói: “Làm sao mà thoải mái được. Khó chịu muốn chết.”

Đồng Yên cười: “Là tự anh nói em trừng phạt anh thế nào cũng được mà.”

Anh ảo não nhíu mày, trằn trọc hai cái sau đó đột nhiên ngồi dậy, tỏ ra phiền não gãi gãi đầu, sau đó cúi đầu, cả người chìm vào trầm tư.