Chương 28 – Bóng dáng hòa hợp

Mối quan hệ của hai người là bí mật, ngoại trừ trong biệt thự Bạch gia, bọn họ có thể thoải mái mà thân mật. Trước mặt người ngoài, cả hai vẫn là anh em bình thường. Tình yêu của Bạch Nhật Tiêu luôn vây kín Bạch Nhật Huyên, làm cho cô cơ hồ không tìm thấy một khe hở nào sinh ra băn khoăn dư thừa cả. Quản gia cũng y theo lời Bạch Nhật Tiêu giao cho, mỗi lần báo cáo đều làm cho có lệ. Kỳ thật bản thân ông cũng hy vọng bọn họ có thể ở cùng nhau, như vậy, ít nhất tiểu thư sẽ không than thở, thiếu gia cũng không âm nghiêm mặt mày mà bước tiếp theo, chính là núi lửa phun trào, khiến cho bọn họ luôn cảm thấy mình đang sống ở khu có sấm sét vậy, phải luôn cẩn trọng.

Mặc kệ việc hai người ở chung thực ngọt ngào, khúc mắt vẫn tồn tại ở đó. Cô có thể để cho anh an ủi, nhưng gần nhất cũng chỉ cho hôn môi. Bản thân Bạch Nhật Tiêu cũng tự hạn chế, sẽ không chạm vào nơi không nên chọn. Từ khi chuyện kia xảy ra cho đến sau này, cô cũng chưa từng đi qua phòng anh, luôn luôn là Bạch Nhật Tiêu xuất hiện trong phòng cô mà thôi. Món quà tháng này anh tặng, vẫn là váy dài.

“Sao anh luôn muốn em mặc váy dài vậy?” Bạch Nhật Huyên vui vẻ đứng ở trước gương xoay qua xoay lại. Trong ngăn tủ của cô toàn là váy dài quần dài. Chi dù chân cô có chút ngắn đi, nhưng vẫn trắng nõn mềm mại nha, không đến mức mặc váy ngắn ra sẽ hù chết người ta, đáng sợ như vậy đâu.

Anh đứng ở phía sau cô, giúp cô chỉnh tốt cổ áo, sau đó ôm thật nhanh, vòng tay lên cái eo thon nhỏ, “Anh không thích chia sẻ với người khác cái thuộc về mình.” Trải qua nhiều năm như vậy, Bạch Nhật Tiêu rốt cuộc đem lý do tại sao cô chỉ có thể mặc váy dài ra nói cho cô, “Em, chỉ có thể cho một mình anh xem.”

Bạch Nhật Huyên là người tự ngược, thích anh bá đạo độc chiếm tư tưởng của mình. Nhưng là anh luôn không thẹn thùng chút nào bày tỏ tình yêu cuồng nhiệt của mình nói cho cô, khiến cho cô ngượng ngùng không dám nhìn anh. Nhưng lần này, Bạch Nhật Huyên cảm thấy sâu sắc rằng, không thể cứ bị áp bức mãi thế, mới ngaagr đầu lên, “Thực ghê tởm!” Nhìn anh đen mặt, cô đắc ý mà cười xòa.

Hậu quả ‘khinh niệp hổ tu’ (vuốt râu hùm) chính là, cô bị anh đè xuống giường, đặt dưới thân.

Mắt Bạch Nhật Huyên mang ý cười, tay nhỏ bé linh động cọ cọ trên hông anh, muốn anh phải bật cười. Chính cô ở dưới thân anh cũng khúc khích không ngừng. Bạch Nhật Huyên đầy tình cảm bao trùm đôi môi mềm mại của cô, khẽ liếm vị ngọt ấy. Từ khi lấy tư cách là người yêu để bên nhau, mỗi lần hôn môi, cô đều trúc trắc đáp lại nhiệt tình của anh, khiến cho anh kiềm lòng không được mà đòi lấy nhiều hơn. Rốt cuộc tự chủ không thể kiềm giữ ái dục của bản thân, tay Bạch Nhật Tiêu, luồn vào trong áo của cô, khiến cho thân thể Bạch Nhật Huyên trong khoảnh khắc trở nên cứng ngắt. Nhìn ánh mắt của cô, lại kháng cự khiến anh tan nát cõi lòng.

Bạch Nhật Tiêu áy náy thu tay trở về, chỉnh lại quần áo cho cô thật tốt. Ở mi tâm của cô thả xuống những nụ hôn nhẹ, “Anh không chạm vào em, không phải sợ.” Cô sợ hãi ký ức, anh lại cảm thấy đó là tốt đẹp, bởi đó là lần đầu tiên anh nhấm nháp được vị ngọt của cô. Đó không chỉ là lần đầu tiên của cô, cũng là của anh. Những lúc tịch mịch ở nước Mỹ, trong thời điểm khó nhịn, anh cũng không nghĩ tới việc tìm người con gái khác, cho dù không ngừng có người đến dụ hoặc mình. Bạch Nhật Tiêu vẫn vững vàng suy nghĩ, bởi vì đó là yêu thương chỉ có thể cho Bạch Nhật Huyên.