Chương 28 – Chủ nhật, ngày 24 tháng 7: Mưa dầm

Ngày chủ nhật, từ sáng sớm trời đã bắt đầu mưa nhỏ, tầm nhìn bên ngoài cửa sổ bằng không, nhưng không khí vẫn rất oi nóng.

Tôi và Vương Tiểu Tiện ngồi trong phòng khách dưới ánh sáng ảm đạm, tôi luyện yoga bằng WII, hai tay anh ta cầm miếng giẻ lau cong mông lau sàn phòng khách.

“Hoàng Tiểu Tiên, cô từng yêu mấy lần rồi?”. Vương Tiểu Tiện đột nhiên dừng lại, thở hổn hển hỏi tôi.

Tôi sững người, “Hỏi làm gì? Chẳng phải anh nhân ngày chủ nhật muốn nói chuyện nghiêm túc à? Dựa vào cái gì muốn tôi thổ lộ tâm tư trước”.

“Cô nói với tôi trước đi, coi như nhạc mở màn”.

“Việc riêng tư của tôi sao phải nói cho anh biết chứ, anh là Lỗ Dự à, tôi có hẹn với anh không?”.

“Hoàng Tiểu Tiên, người đàn ông lần này không phải mối tình đầu của cô chứ?”. Vương Tiểu Tiện ngồi xuống nền nhà hỏi tôi.

Tôi kích động thiếu chút rơi từ cầu thang bằng xuống, “Anh coi thường người khác quá đấy”.

“Đây là lần thứ mấy?”.

“Lần thứ ba”.

Mặt Vương Tiểu Tiện đầy hưng phấn, “Nói đi”.

Tôi cũng dứt khoát rời khỏi cầu thang bằng, tắt trò chơi, ngồi xuống dựa vào cửa kính, phía sau mưa lất phất đập vào tấm kính, trong căn phòng ẩm ướt, tôi cố gắng nhớ lại hai người bạn trai cũ trong cuộc đời thê lương của mình.

Lần đầu tiên là hồi học cấp hai, từ năm lớp bảy tới năm lớp chín, cũng ở bên nhau được ba năm, cậu ấy không tuấn tú, tôi cũng không xinh đẹp, tổ hợp này của chúng tôi thuộc tốp diễn viên hạng hai trong đám yêu sớm. Thời kì thanh xuân vội vàng, nếu tập hợp hai đứa khá dễ dàng bị lơ là lại với nhau, hậu quả chính là: hoàn toàn bị chôn vùi trong biển người. Bây giờ nhớ lại, lúc vừa ở bên nhau, những lời âu yếm miệng còn hơi sữa cũng từng nói, bức thư tình viết sai chính tả cũng từng viết, ánh mắt lén lén lút lút trong giờ học cũng từng trao cho nhau, nhưng tình cảnh và tâm trạng khi ấy đều không nhớ rõ. Không lơ là học tập chẳng phải vì thông minh mà vì hai chúng tôi đều thuộc loại người đến yêu đương cũng không chuyên tâm, cho dù làm gì cũng đều ở trạng thái chần chừ, do dự, nửa hồn lìa khỏi xác, thậm chí khi đang tiến hành hoạt động hôn nhau không chuyên nghiệp, một trong hai người cũng sẽ đột nhiên dứt ra, tròn mắt hỏi: “Ối, cậu xem tập “Vua hải tặc” (truyện tranh) mới ra chưa?”.

Nhớ rõ nhất là đài phát thanh chỗ chúng tôi có một chương trình lúc một rưỡi đêm, chuyên phát truyện cười và tấu hài. Thời gian ấy, ở địa phương bé nhỏ của chúng tôi ngoài trộm cắp và kẻ vừa thất tình ra, những người bình thường khác về cơ bản đều đang ngủ. Chẳng có khán giả, nhưng người đàn ông dẫn chương trình vẫn rất hào hứng, sau khi phát một đoạn tấu hài, tự mình kể một câu chuyện cười, kể xong còn tự mình cười ha ha, đem tiếng cười hơi khàn khàn lúc một rưỡi đêm thông qua sóng điện từ phủ lên cả bầu trời thành phố.

Tôi và cậu ấy là khán giả trung thành của chương trình này, cậu ấy thích nghe tấu hài, tôi thích nghe truyện cười, hàng đêm lúc một rưỡi, chúng tôi mỗi người liền nằm trên giường của mình, đeo tai nghe, trùm chăn cười khúc khích. Ngày hôm sau đến trường, còn trao đổi một chút về những điều lĩnh ngộ được từ đài phát thanh.

Một buổi tối trong kì nghỉ hè năm lớp tám, chương trình phát được một nửa, người dẫn chương trình đột nhiên hào hứng nói, “Hôm nay, chúng tôi phát theo yêu cầu của khán giả! Bạn XXX của trường Tam Trung muốn phát tặng câu chuyện cười ‘Chiếc lót giày hạnh phúc’ cho bạn gái của mình – bạn Hoàng Tiểu Tiên, hy vọng có thể mãi mãi ở bên bạn Tiểu Tiên. Ôi chao, tôi rất cảm động, tiếp theo, tôi sẽ kể lại một lần nữa câu chuyện cười rất được yêu thích này: Ngày xưa, có một đôi lót giày hạnh phúc, một cái tên Tả Tả, một cái tên Hữu Hữu…”.