Chương 28 – Có mà như không

Tả Dật Phi đi ra khỏi quán cà phê. Trần Tư Dao vẫy tay với anh, anh không nhanh không chậm đi đến.

“Dáng đi bình ổn, nhưng sắc mặt trầm trọng.” Trần Tư Dao cười đưa ra kết luận: “Vừa rồi mỹ nữ vừa đi ra kia chính là người mà cậu ngày đêm mong nhớ phải không?”

“Trần tiểu thư nhất định phải bới móc vết thương của người khác mới cảm thấy vui sao?” Tả Dật Phi không tức giận mở cửa vào trong xe.

Trần Tư Dao lập tức lấy lòng: “Cũng chỉ là vì đợi mãi không thấy cậu đi ra cho nên suy đoán xem có đúng là cậu quá đau khổ hay không thôi.”

“Tôi đi trả tiền, không được sao?”

“Câu trả lời này thật khiến người ta thất vọng.”

Tả Dật Phi không để ý tới cô, lập tức lái xe.

Trần Tư Dao không buông tha anh: “Cô gái đó quả thực rất có khí chất, cậu thật tinh mắt đấy!”

“Lúc này cậu có nên biểu hiện tốt bụng một chút không?”

“Cô gái đó sắc mặt không tồi.”

Tả Dật Phi gật đầu: “Cho nên cậu hẳn là sẽ nói cho mình biết, cô ấy dù sắc mặt bình thường nhưng chân lại hơi run, không thể khống chế bản thân. Như vậy mới khiến mình thoải mái?”

Trần Tư Dao cười to: “Nói thật, cô ấy không chỉ có sắc mặt rất tốt, mà dáng đi còn rất thoải mái. Còn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Chắc chắn là sau khi chia tay cậu rồi cuộc sống gia đình cô ấy rất hạnh phúc.”

Tả Dật Phi cũng không tức giận, chỉ lấy điện thoại ra, nhìn cô ta cười nhạt: “Cậu nói xem, nếu mình gọi điện thoại cho Diệp tổng, nói với anh ta cậu đang ở đây, anh ta có thể liều lĩnh đến đây lấy mạng cậu hay không?”

“Không nghĩ cậu lại như vậy.”

“Vậy thì im miệng.”

Trần Tư Dao cười lấy lòng, sau đó thật không dám mở miệng. Một lát sau, cô thấy anh không có ý định nói gì, trong lòng nhịn không được nên lại lên tiếng: “Cậu xem xem, bọn họ đã kết hôn nhiều năm, cậu còn không từ bỏ thì được ích lợi gì? Chi bằng chúng ta thành một đôi đi, hơn nữa điều kiện bản thân mình cũng không thua kém gì. Tuy rằng không có khí chất như người trong lòng cậu nhưng diện mạo cũng không đến nỗi xin lỗi người nhìn lắm!”

Trần Tư Dao kỳ thực không chỉ không phải “xin lỗi người nhìn”, mà cô chính một đại mỹ nhân, có khả năng hấp dẫn ánh nhìn của người khác.

Tả Dật Phi liếc nhìn cô: “Mình còn lo lắng nhà nghèo cửa nhỏ của mình sẽ bị Diệp tổng phá bỏ mất, cho nên Trần tiểu thư à, cậu đại nhân đại lượng buông tha cho hạng bình dân như mình! Không thể chịu nổi sự dày vò đâu.”

Trần Tư Dao cười nhạt, nhưng vẫn tò mò: “Cô ta rốt cuộc tốt đến mức nào, sao lại có thể khiến cậu mê đắm đến cái dạng này?”

Tả Dật Phi con mắt mộng mị, nhưng không mở miệng.

Trần Tư Dao lắc đầu: “Cậu lần trước đến buổi họp lớp, chủ yếu là muốn thấy cô ta đúng không? Còn nghĩ ra cách ứng phó mang theo phụ nữ đến, cậu muốn thế nào vậy?”

“Cậu rất giỏi, như vậy đủ rồi.” Anh lái xe, hồi lâu không nói thêm gì nữa, bên trong xe không khí từ từ lắng động, anh trong miệng lẩm bẩm: “Kỳ thực, mình vẫn biết rõ, cô ấy sống rất tốt, chỉ là không được tận mắt thấy cho nên luôn cảm thấy bất an.”

Trần Tư Dao cúi đầu thở dài, ai nói đàn ông tướng mạo tốt thì nhất định là đào hoa? Trước mắt cô đây chính là một người đàn ông cực phẩm.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Buổi tối Trần Tư Dao và Tả Dật Phi đến dự tiệc rượu của một người trong giới thương nghiệp. Phía chủ trì rất có danh tiếng, tất cả những nhân vật quản lý doanh nghiệp tư nhân lớn đều được mời tới dự, ngay cả một vài nhân vật máu mặt ở thành phố bên cạnh cũng có mặt.