Chương 28 – Đả kích

Ở thời đại này, phụ nữ càng ngày càng quý giá, còn đàn ông bọn họ như cỏ đuôi chó trên mặt đất, lại còn phải tự vẫy đuôi nữa

Khi Tô Nhạc và Ngụy Sở trở lại khoảng sân để nướng thịt thì những nhân viên phân tán khắp nơi đã tập trung đông đủ, một đám người đang “hứng chí bừng bừng” tự mình nướng thịt, chỉ là, thỉnh thoảng lại không cẩn thận liếc mắt nhìn về phía cô gái trẻ đẹp đứng bên cạnh sếp lớn nhà mình.

“Em thích ăn gì?” Ngụy Sở đeo một đôi găng tay, sau đó xoay người hỏi Tô Nhạc, vẻ mặt dường như đã lấy lại tinh thần từ lần đả kích trước đó.

“Tô Nhạc, chị thích cái gì có thể tới bên kia lấy.” Trần Húc đi tới, đưa cho Tô Nhạc một cái đĩa và một cái kẹp thức ăn, anh chỉ chỉ vào một căn phòng thủy tinh cách đó không xa, trong đó dường như cũng bày biện các loại rau và trái cây, Tô Nhạc chỉ những thứ trên bàn: “Còn những thứ này?”

“À, khẩu vị mỗi người mỗi khác, gọi nhiều một chút cũng tốt.” Trần Húc cười hì hì nói: “Dù sao đại ca là chủ chi, chị không cần tiết kiệm thay anh ấy.”

Tô Nhạc nhìn Ngụy Sở đứng cách đó ba bước, vội ho một tiếng: “Anh có cần thẳng thắn trước mặt sếp như thế không?” Nếu ông chủ công ty cũ của cô biết nhân viên lãng phí như thế, nhất định sẽ phun ra lửa.

“Không sao, đại ca anh ấy quen rồi.” Trần Húc nhún vai, xoay người cầm lấy mấy xâu cánh gà và thịt bò, vừa ngâm nga hát vừa đi về hướng bếp nướng.

Tô Nhạc không đi về phía căn phòng kia, mà trực tiếp chọn vài món trên bàn đặt vào đĩa, sau đó đưa tới trước mặt Ngụy Sở: “Em muốn cho nhiều cay một chút.”

Ngụy Sở cầm lấy cánh gà trên đĩa, vừa quệt tương vừa gật đầu: “Được, đúng rồi, nếu em thích ăn nấm hương nướng thì lấy một ít lại đây, chúng ta làm rau nướng.”

Những lời này vừa nói được hai phút, trên bếp nướng đã có thêm đủ loại nấm hương, đậu khô, nấm rơm, chiếm hơn một nửa cái bếp nướng.

Chỉ chiếm được một góc bếp, Trần Húc uất ức nhìn sếp nhà mình hóa thân thành ông chồng hoàn hảo, rồi lại nhìn Tô Nhạc một tay cầm đĩa, một tay cầm lê gặm, lắc đầu thở dài trong lòng, nhìn tình hình này của sếp, khi lấy được Tô Nhạc rồi nhất định là chẳng có quyền hành gì. Ở thời đại này, phụ nữ càng ngày càng quý giá, còn đàn ông bọn họ như cỏ đuôi chó trên mặt đất, lại còn phải tự vẫy đuôi nữa.

“Ớt.” Ngụy Sở mở miệng.

Tô Nhạc đưa ra, Ngụy Sở cười nhận lấy, sau đó rắc đều lên trên xiên thịt, rồi lại quệt một lớp nước tương, đặt lên trên bếp nướng, hai người phối hợp rất nhịp nhàng, khiến cho người cô đơn là Trần Húc ở bên cạnh nhìn mà khó chịu.

Sự ăn ý của hai người quá mức bắt mắt, vì vậy mấy người đang nướng đồ ăn ở bên cạnh đều lơ đãng đi qua hai người mấy lần, sau đó cười cười, không nói gì, chậm rãi bỏ đi.

Người đàn ông mặc tạp dề, đeo găng tay kia là ai?

Chính là cái kẻ cười thì nham hiểm, không cười thì hù chết người, con hồ ly trong giới doanh nhân đó sao? Thế giới này rốt cuộc điên khùng đén mức nào, ngay cả loại hồ ly như sếp lớn nhà mình cũng có thể biến thành con chó trung thành trước mặt một người phụ nữ không tính là quá xinh đẹp?

Nhìn thái độ của người ta đối với sếp thật bình tĩnh, nhìn người ta đứng bên cạnh gặm hoa quả một cách đương nhiên, nhìn sếp lớn đã phải làm cu li mà còn cười đến mức tỏa hào quang, nhìn lâu hơn chắc chắc sẽ mù mắt. Các nhân viên yên lặng thu hồi ánh mắt, nhìn thịt nướng nửa sống nửa chín trong tay, rồi lại nhìn xiên thịt dê tỏa ra mùi vị mê người trong tay sếp, lau khóe miệng, lại đổi một xiên thịt khác, tiếp tục nướng.