Chương 28 – Dấm chua tình nhân

“Thì ra cô đang học ở trường đại học X.” Cừu Thư Đình dừng xe ở phía dưới ký túc xá Cổ Dĩ Tiêu,nhìn ra bên ngoài một chút.

“Hệ triết học.” Cổ Dĩ Tiêu nhìn hắn chớp mắt mấy cái.

Cừu Thư Đình xuống xe đi qua bên kia mở cửa xe cho cô, còn làm động tác “mời”,”Thật may thật may,thì ra là tài nữ hệ triết học. Không trách được nhanh mồm nhanh miệng so với tôi còn logic hơn, tiểu sinh bội phục.”

Cổ Dĩ Tiêu làm mặt quỷ đi xuống xe ,một tay chống lên cánh cửa xe,”Tôi sẽ không nói cám ơn với anh, lấy tiền của tôi nhiều như vậy đưa tôi trở về cũng phải thôi .”

Nói cứ như nghề nghiệp của hắn thật đặc biệt không bằng. Cừu Thư Đình cười lắc đầu nhưng bởi vì cách đó không xa có một tiếng đóng cửa xe thật lớn mà dời ánh mắt, chỉ thấy một người đàn ông sắc mặt u ám đứng ở phía sau bọn họ, hai tay cắm ở trong túi quần dáng vẻ như “Người lạ chớ gần, người quen cũng chớ gần” lại giống như một quả bom không hẹn giờ,bất cứ lúc nào chịu một kích thích nhỏ mà nổ mạnh. Cừu Thư Đình nhạy cảm đoán được người này có lẽ chính là phó giáo sư mà Cổ Dĩ Tiêu nói, quả nhiên rất trẻ tuổi thực không đơn giản.

Cổ Dĩ Tiêu cũng phát hiện Dịch Thừa,cô không khỏi bị hắn làm hoảng sợ.

Dịch Thừa chậm rãi đi tới chỗ bọn họ, một bộ kính mắt mỏng manh căn bản không thể che dấu bất mãn và phẫn nộ trong mắt hắn.

“Hắn đang ghen.” Cừu Thư Đình cúi người nói nhỏ với Cổ Dĩ Tiêu,”Đàn ông phẫn nộ rất có thể biến thành dã thú,cô phải cẩn thận. Bất quá……” Hắn nhướng mày,”Có lẽ nên cẩn thận chính là tôi.”

Dịch Thừa chợt ngừng lại cách hai người bọn họ một khoảng xa, đầu tiên là đánh giá trên dưới Cừu Thư Đình mấy lần, sau đó đem ánh mắt dừng ở trên mặt Cổ Dĩ Tiêu. Hắn liếc mắt nhìn Cừu Thư Đình giọng nói rất là ngả ngớn.

“Tôi đi trước.” Cừu Thư Đình vỗ vài cái an ủi trên vai Cổ Dĩ Tiêu, cố ý đem câu tiếp theo nói lớn hơn:”Lần sau tới tìm tôi nhớ rõ mang theo nhiều tiền một chút.”

Vừa nghe lời này mặt Dịch Thừa nhất thời thối lên.

“Xin chào –” Cổ Dĩ Tiêu vẫy tay với Cừu Thư Đình đến khi cô bình tĩnh xoay người lại đối mặt với Dịch Thừa thì phát hiện hắn biến đâu không thấy, đi đâu vậy? Cô nhìn xung quanh.Trời ơi! Hắn cư lại trở về trong xe mình, giẫm chân ga xe bay nhanh rời khỏi tầm mắt của cô.

“Họ Dịch kia !” Cổ Dĩ Tiêu nghiến răng nghiến lợi, nhảy tại chỗ vài cái,”Ngươi đi chết đi! Đi chết đi!”

☆★

Buổi tối,Cổ Dĩ Tiêu càng nghĩ càng phát hỏa,bắt đầu hờn dỗi với cái gối hung hăng đấm lên nó mấy cái, tiện đà đem gối đầu tưởng tượng thành mông Dịch Thừa, cầm lấy kẹp tóc liều mạng đâm vào,sau đó dứt khoát nhào đến vừa xé vừa cắn.Cô bị Dịch Thừa lây bệnh chó điên …… Cổ Dĩ Tiêu cầm di động lên gọi điện cho hắn,tên khốn này lại không chịu tiếp!”Tiện nhân –” Cổ Dĩ Tiêu kêu to lên, ở trên giường lăn qua lăn lại như là con cá mới vớt từ trong nước lên,làm ván giường rung động mãnh liệt,Hoa Tri Chi nằm đối diện bất mãn mắng cô vài câu:”Cậu đừng lăn qua lăn lại nửa?”

Cổ Dĩ Tiêu đầu tóc lộn xộn lại gọi thêm một cú đến,Dịch Thừa cuối cùng nghe,mở miệng câu đầu tên vang lên rất lạnh lùng:”Anh ở trên khóa, có chuyện gì chúng ta tan học nói.”

“Em mặc kệ!” Tính cách Cổ Dĩ Tiêu trỗi lên cảm thấy Dịch Thừa thật sự là một đại tiện nhân, rõ ràng chính hắn có lỗi còn có thái độ như vậy?!Cô đại nhân đại lượng nguyện ý gọi điện trước để nghe hắn giải thích, hắn lại bảo cô chờ hết khóa?!”Em bây giờ muốn nghe,anh dám cắt điện thoại em?!”