Chương 28 – Em sẽ không khóc

“Ân Sinh, ở tù hành chính không giống với ở tù hình sự, đừng lo lắng, anh sẽ không sao”.

Ngày hôm qua, chồng tôi nói với tôi như thế. Hôm nay, anh gói ghém vài bộ quần áo đơn giản, mặc áo bông rẻ tiền, đứng ở cửa xe cảnh sát mỉm cười, cam đoan với tôi lần nữa : nơi đó người bình thường muốn cũng không vào được, cứ coi như một nơi tôi luyện anh trong gian khổ đi.

Khi sắp đi, anh ôm tôi thật chặt, nhìn tôi cười lần chót. “Ân Sinh, ngoan ngoãn ở nhà, xem như anh đi nghỉ mát, mười ngày nữa sẽ về”.

Tôi cũng cười, vòng tay vỗ về sau lưng anh tại cái nơi thống khổ khiến người khác hít thở không thông này, gật đầu liên tục, phụ họa theo anh. “Đúng đúng, cơ hội hiếm có, người khác muốn thể nghiệm cũng không được nữa là, anh yên tâm đi, về nhớ kể em nghe, rảnh rỗi nhất định em sẽ viết nó thành tiểu thuyết”.

Thật sự lúc ấy tôi biểu hiện rất tốt, không khóc không nháo không gào thét không gọi với, dù phải ly biệt trong hoàn cảnh như thế cũng không thể lay động ý chí sắt đá của người phụ nữ máu lạnh Niếp Ân Sinh tôi đây. Tôi cười vẫy tay với anh, nhìn anh ngồi vào trong xe, thậm chí không đợi nó lăn bánh tôi đã xoay người, chuẩn bị đến nơi tiếp theo – bệnh viện.

Giữa trưa, tôi bay qua bay lại hai chiến trường là bệnh viện và nhà hàng, đi thăm Lượng Lượng, đi xem anh Chu, sau đó đến khách sạn chủ trì đại cục, quyết định thực đơn, nhập hàng hóa, kết toán… Công việc vụn vặt một núi, anh Dũng “đi nghỉ mát” mười ngày, kinh doanh trong mười ngày này tôi sẽ làm thỏa đáng, không phụ sự phó thác của anh. Chờ anh trở lại, tôi phải trình lợi nhuận của nhà hàng cho anh xem!

Buổi chiều, tôi tìm được luật sư thông qua Hỉ Hoa, chàng luật sư kia muốn theo đuổi Hỉ Hoa nên rất nhiệt tâm, hỏi han tình huống xong, anh ta đưa ra hai ý kiến : một, dù có gấp gáp đi chăng nữa, khả năng hai bên phải chịu trách nhiệm ngang nhau là vô cùng lớn; hai, bốn năm chục vạn đã là nhiều rồi, một trăm vạn bồi thường là không hề hợp lý. Mặt khác cho dù phải là một trăm vạn đi nữa, sau khi phân chia trách nhiệm cũng chỉ còn lại năm mươi vạn, tuy nói con số này vẫn lớn kinh người nhưng ít nhất bên kia cũng không thể lằng nhằng. Tin tức tốt, nên nói cho anh Dũng biết, nhưng mà… Haizz, ai bảo nơi anh ở không gọi điện được, không sao không sao, tôi ghi nhớ, anh về sẽ kể anh nghe, cho anh một bất ngờ thật lớn.

Cứ như vậy, tôi hối hả ngược xuôi đến choáng váng, lịch làm việc dày đặc làm tôi về nhà là xụi lơ, nằm bẹp xuống giường, mệt đến nỗi không muốn nhấc tay nhấc chân, quen miệng gọi. “Anh Dũng, rót cho em ly nước”.

Gọi xong tôi giật mình, một lúc lâu sau đứng dậy, tự mình rót nước, tự mình bật TV, tự mình gọt táo, gọt cẩn thận từng tí một, chú ý không để con dao sắc cắt trúng tay.

“Bi kịch của Xà Tường Lâm* nhắc nhở chúng ta, trình tự tư pháp chi tiết rất quan trọng với vận mệnh của bị cáo, nếu muốn bi kịch của Xà Tường Lâm không tái diễn…”.

(*Vụ án Xà Tường Lâm giết vợ – vụ án oan rúng động TQ, người đàn ông tên Xà Tường Lâm bị vu oan giết vợ, ở tù 11 năm, ngay lúc anh làm thủ tục ra tù thì vợ trở về lành lặn – Tham khảo thêm tại đây)

Tôi ngừng tay, con dao lẹm một nhát chảy máu, giọng nói chát chúa của người dẫn chương trình vẫn tiếp tục oang oang nhận xét về vụ án oan nổi tiếng, tôi chẳng muốn nghe, chuyển qua kênh âm nhạc, bùm bùm chát chát, tốt lắm, đây là thứ thích hợp nhất với tôi bây giờ.