Chương 28: Giao dịch

Phù thủy có thể tặng hoàng tử một cung điện, nhưng hoa hồng anh chỉ dành cho công chúa!

Hôm nay Gia Ái trang điểm thật xinh đẹp, trên người mặc một chiếc váy màu đỏ quyến rũ, cô đang đứng chờ thang máy, đôi mắt chỉ tập trung nhìn vào ô tín hiệu phía trên không hề để tâm đến những ánh mắt ngưỡng mộ lẫn ganh tỵ xung quanh. Thang máy đến cô nhẹ nhàng bước vào, điểm hẹn cho cuộc giao dịch nằm ở tầng mười hai tòa khách sạn. Khi cửa mở cô vẫn rất bình thản đến nhấn chuông một căn phòng.

Vũ Kỳ Đức đảo mắt khắp người Gia Ái một lượt, vui vẻ nói:

“Tôi nghĩ mình khó mà dứt mắt khỏi em rồi!”

Anh ta nhường đường cho Gia Ái bước vào trong, căn phòng này được bố trí cùng phong cách với văn phòng của Vũ Kỳ Đức và vô cùng sang trọng.

“Anh sống ở đây sao?” Cô vừa hỏi vừa ngồi xuống bộ salon ở trung tâm.

Vũ Kỳ Đức nhún vai:

“Tôi không có nhà nên phải đi ở khách sạn thế này, nhưng tiền phòng đắt quá nên tôi mua cả tòa rồi trú dài hạn. Em muốn uống gì?”

“Nước lọc thôi! Cảm ơn!” Gia Ái nhã nhặn nói.

Trong thời gian Vũ Kỳ Đức đi lấy nước, cô cầm lên xem bản hợp đồng vay vốn anh chuẩn bị.

“Yên tâm đi! Nó là thật đó! Tôi đã nói không lừa em mà!” Anh nói khi đặt ly nước xuống cho cô.

Gia Ái nói:

“Chúng ta ký trước đi! Thật xin lỗi nhưng tôi không thể tin anh được.”

Với vẻ cân nhắc Vũ Kỳ Đức đáp:

“Được thôi! Tôi thì rất tin em. Nhưng thật lòng tôi nghĩ chúng ta nên mở họp báo thì tốt hơn… để lấy lại uy tín của An Vĩnh.”

Gia Ái không trả lời, cô mang cây bút trong túi xách ra rồi ký lên số giấy tờ đó. Xong xuôi cô đẩy chúng về phía anh. Vũ Kỳ Đức mỉm cười thích thú rồi cũng bắt đầu làm tương tự. Khi việc ký kết hoàn thành, Gia Ái lên tiếng:

“Những thủ tục xác nhận và việc chuyển khoản bao giờ thì hoàn thành?”

Vũ Kỳ Đức nói chắc nịch:

“Trong vòng ba ngày!”

“Được! Vậy bây giờ tôi phải làm gì?” Giọng Gia Ái chẳng có tý cảm xúc nào.

Im lặng, Vũ Kỳ Đức chỉ chăm chú nhìn cô, ánh mắt không có vẻ gì là quá giới hạn thông thường.

“Em thật sự đồng ý?”

“Đây chẳng phải là điều kiện của anh sao? Tôi cũng sẽ giữ lời mình hứa!”

“Được!” Anh nói rồi bước đến ngồi cạnh Gia Ái, đưa tay nâng cằm cô lên. “Vậy… tôi sẽ không giữ lễ nữa.”

Vũ Kỳ Đức từng chút từng chút một tiến gần về phía cô, lúc này đầu óc Gia Ái hoàn toàn trống rỗng, cô đã quyết định như vậy thì không còn gì để suy nghĩ nữa. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn rất ít thì bỗng nhiên anh dừng lại rồi bỏ tay xuống, trầm mặc nói:

“Em về đi! Tới đây là đủ rồi! Hợp đồng vẫn sẽ có hiệu lực.”

“Tại sao?” Gia Ái thắc mắc.

Vũ Kỳ Đức nhìn cô với ánh mắt sâu thăm thẳm:

“Vì tôi thích em! Tôi không muốn em ép buộc bản thân như thế!”

Câu nói này làm Gia Ái bối rối, cô vẫn luôn cho rằng anh chỉ là một kẻ lắm tiền nhiều tật và thứ tình cảm mà anh nói chỉ là giả dối mà thôi.

“Vậy sao anh ra điều kiện đó?”

“Chỉ là xem xem em có thật sự quyết tâm giữ vững An Vĩnh không. Thích là thích, tôi vẫn phải nghĩ đến ngân hàng của mình.”

Gia Ái hỏi:

“Tại sao anh lại thích tôi? Chúng ta chỉ gặp mặt có vài lần?”

“Vậy theo em thích một người cần bao nhiêu thời gian? Tôi…” Câu nói của anh bị cắt ngang bởi tiếng cánh cửa đập mạnh vào tường và Gia Ái cũng giật mình nhìn ra ngoài. Nhưng thứ gây ngạc nhiên hơn còn đang ở phía sau. Chấn Thiên đang đứng đó… cùng với Minh Hy.

————————————————–

“Cô có biết mình đang làm gì không?” Lần đầu tiên giọng Minh Hy nghe phẫn nộ đến thế, thông thường thì ý khinh miệt nhiều hơn.

Chấn Thiên cũng đang mất bình tĩnh:

“Gia Ái! Sao em lại làm vậy chứ? Nếu không phải Thành Tâm lỡ miệng nói với anh thì…”

“Đây là lý do cô hỏi tôi những câu kỳ lạ kia sao? Cô thật sự muốn so sánh bản thân với loại gái bán hoa à?” Minh Hy lớn tiếng, gần như mất kiểm soát.

Và rồi cuộc chất vấn bị cắt ngang bởi tiếng cười nhạt của Vũ Kỳ Đức.

“Ra đây là cách anh ta đối xử với em! Hèn gì em không nhờ Trung Dương giúp đỡ. Được rồi!” Anh xoay người nhìn thẳng vào cô, giọng đầy cương quyết. “Ly hôn với anh ta đi! Tôi sẽ lập tức cưới em. Đừng nói là cho An Vĩnh vay vốn, sau này em muốn gì tôi đều có thể đáp ứng và sẽ chỉ yêu mỗi mình em.”

“Anh nghĩ mình là gì?” Minh Hy tức giận nói. “Anh đang bảo vợ người khác ly hôn ngay trước mặt chồng. Đừng nghĩ chỉ mình anh có khả năng giúp được cô ấy.”

Câu nói của Minh Hy làm Gia Ái tròn mắt ngạc nhiên, nhưng rồi cô hiểu ra anh không phải xem cô là vợ, chỉ vì anh muốn giữ lấy sĩ diện của bản thân mà thôi.

“Nếu anh có thể thực hiện được nghĩa vụ của một người chồng thì cô ấy có cần phải đến tìm tôi không?” Vũ Kỳ Đức ngạo nghễ hỏi.

Tình huống này nằm ngoài dự kiến và có vẻ ngày càng trầm trọng. Chấn Thiên cũng chỉ có thể theo dõi, so với họ anh đúng là không đủ tư cách để xen vào, cô chọn con đường này một phần cũng là lỗi do anh.

Giọng Gia Ái làm tất cả chú ý, cô đang nói với Vũ Kỳ Đức:

“Tổng giám đốc! Chuyện hôm nay tôi rất xin lỗi! Hợp đồng nếu anh muốn hủy tôi cũng không có ý kiến.” Vừa dứt câu thì cô cầm túi xách bước thẳng ra ngoài, không hề tiếc nuối gì cuộc chiến bên trong.

————————————————–

Sau mấy tiếng ngồi ở công viên, Gia Ái mệt mỏi quay về nhà, cô vốn không muốn như thế nhưng lại chẳng có chỗ nào để đi. Ở phòng khách, Minh Hy đang ngồi chờ cô, từ lúc rời khỏi khách sạn anh đã gọi điện liên tục nhưng Gia Ái vẫn không trả lời, lựa chọn cuối cùng là về nhà đợi cô.

“Cô không có gì để giải thích với tôi à?” Minh Hy hỏi khi thấy Gia Ái phớt lờ mình.

Cô chậm rãi xoay người lại nhìn anh:

“An Vĩnh đang gặp nguy cơ, em cần một khoản tiền lớn nên đến SCD vay vốn. Sau đó Vũ Kỳ Đức nói chỉ cần em cho anh ta một đêm thì anh ta sẽ đồng ý, và em nhận lời. Chuyện chỉ có như vậy!”

Dứt lời Gia Ái vừa định quay đi thì nghe giọng cười chua chát của Minh Hy:

“Cô nói như chuyện này rất bình thường. Chẳng lẽ cô không nhớ mình đã kết hôn sao? Cô coi tôi là gì hả?”

“Là chồng!” Giọng Gia Ái nhẹ nhàng. “Nhưng anh không xem em là vợ, vậy nên em cứ nghĩ anh sẽ cảm thấy vui.”

Câu nói làm Minh Hy tức giận:

“Vui ư? Cô…”

“Phải! Bởi vì bây giờ em đang rất tồi tệ. Chuyện này chứng minh anh đã đúng, em so với cô gái kia còn chẳng sánh bằng.” Giọng Gia Ái uất nghẹn, nước mắt cứ như vậy mà rơi xuống, cô cúi mặt, cố gắng lau đi.

“Sao cô không nói với tôi?” Lát sau Minh Hy hỏi, âm điệu nhỏ nhẹ hơn nhiều.

“Nói với anh? Anh hận em như vậy, anh sẽ giúp em sao?… Đôi khi em cảm thấy mình rất nhục nhã, đã biết người ta khinh ghét nhưng vẫn bám theo, lại còn bám theo lâu như vậy.” Cô hít sâu rồi ngẩng lên.

Minh Hy nhìn cô như vậy trong lòng thay vì giận dữ chỉ còn có đau lòng và lo lắng:

“Vậy bây giờ cô tính sao?”

“Em không biết. Nếu thật sự không giữ nổi An Vĩnh, có lẽ em sẽ tiếp tục đi biểu diễn dương cầm. Cuộc sống của em và tiền viện phí của ba chắc vẫn có thể trang trải được. Anh yên tâm! Em sẽ không đến nhờ vả anh đâu.” Cô trầm lặng một lúc thì nói tiếp.

“Tôi đâu có nói sợ cô nhờ vả!” Giọng Minh Hy lại tăng âm lượng. “Sau này dù có chuyện gì cũng phải đến tìm tôi đầu tiên.”

Gia Ái ngạc nhiên nhìn anh, Minh Hy lập tức bổ sung: “Vì tôi không muốn có trường hợp như hôm nay lần nào nữa.”

Lý do này với cô dễ hiểu hơn nhiều, Gia Ái chỉ gật đầu cho qua, lát sau thì hỏi:

“Nhưng mà… sao anh lại đến đó?”

Minh Hy trả lời với giọng nhỏ nhẹ:

“Ông nội muốn gặp cô nên tôi về sớm, rồi thấy cô ra khỏi nhà nên đi theo. Sau đó là nghe phó tổng giám đốc của An Vĩnh kể lại chuyện, tôi và anh ta cùng đi tìm.”

“Ra vậy! Nếu không còn gì nữa thì em về phòng trước!” Cô gật đầu chào rồi quay người đi đến phòng mình, vừa đặt tay lên nắm cửa thì nghe được giọng Minh Hy.

“Gia Ái! Tôi đói rồi! Nấu gì đó cho tôi!”

“Nấu gì đó?” Gia Ái vì câu nói của anh mà đứng sững lại, sau mấy giây im lặng cô trả lời:

“Được!” Gia Ái đi vào nhà bếp, nhưng dạo gần đây cô không hề nấu nướng gì nên trong nhà chẳng có bao nhiêu thức ăn. Cô chỉ có thể chuẩn bị được một ít mì với rau và trứng.

“Trong nhà chỉ còn có những thứ này. Ngày mai em sẽ đi mua thêm. Anh có thể ăn không?”

“Không sao!” Minh Hy nói, anh vốn không đói, chỉ vì muốn giữ cô trong tầm mắt mình nên mới đề nghị như thế. Giờ nhìn vào bát mì anh mới nhớ ra bản thân đã bỏ lỡ rất nhiều bữa ăn cô nấu vì anh.

“Vậy anh ăn xong thì cứ để bát đũa ở đó. Ngày mai em sẽ dọn dẹp.”

“Cô không ăn sao?”

“Em không đói!” Gia Ái nói xong thì bỏ vào phòng, Minh Hy muốn giữ cô lại nhưng chẳng biết nên lấy cớ gì