Chương 28: Hai nam tranh một nữ

Một tiếng này bao hàm vô hạn phẫn hận và lạnh lùng của hắn. Mạc Dĩ Trạch lạnh lùng liếc mắt nhìn Âu Y Tuyết chỉ cao đến vai hắn, mặt lộ vẻ giễu cợt. Tựa hồ muốn nói: cô vĩnh viễn cũng không thoát khỏi bàn tay tôi được!”Chuyện không liên quan đến anh” Âu Y Tuyết trực giác muốn quay ngược lại, toàn thân lập tức đề phòng.”A…!” Mạc Dĩ Trạch hì mũi coi thường sự lạnh lùng của cô, hai chân thon dài chậm rãi đi về phía cô, trên mặt đẹp có nụ cười khẽ phóng túng không kềm chế được.Cảm thấy hơi thở nguy hiểm xông tới mặt, Âu Y Tuyết cực đề phòng: “Không nên tới!” Cô lạnh lùng ngăn lại bước chân của hắn, lui về một bên.”Thế nào? Cô sợ tôi?” Sắc mặt tái nhợt của cô rơi vào trong mắt hắn, hắn hưởng thụ sự run rẩy của cô, không để lời của cô ở trong mắt.”Không cần.” Âu Y Tuyết gắt gao cắn môi dưới của mình, trong mắt chợt lóe lên bi thương. “Bọn họ đều đang nhìn, anh đừng đi tới” Cô hạ thấp giọng, nhắc nhở.Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch cười kiểu satan, không úy kỵ lời nói của cô.Thấy hắn không chút nào dừng bước, Âu Y Tuyết cả kinh, vì vậy tốc độ quay ngược lại càng thêm nhanh.Ai ngờ, bởi vì tim cô đập nhanh quá độ, vội vàng không kịp chuẩn bị, bị một cái chân đưa ra sau lưng gạt té.Khi thân thể cô sắp té xuống đất, một bàn tay ấm áp lại đỡ lấy cánh tay cô, nâng cô dậy.”Em không sao chứ?” Đó là một giọng nói dịu dàng mà có chứa từ tính.Âu Y Tuyết quay đầu lại nhìn về phía người tới, lại thấy trên mặt non nớt thanh tú của Quý Đằng Viễn mang theo lo lắng vô cùng, trong đôi mắt tràn đầy đau lòng. Dưới ánh mặt trời, giống như một thiên sứ.”Không có việc gì.” Âu Y Tuyết lắc đầu một cái, bởi vì Quý Đằng Viễn đến, chẳng biết tại sao, trái tim vốn lo lắng lập tức thoải mái: “Tại sao anh ở đây?” Vì phòng ngừa Quý Đằng Viễn hỏi chuyện vừa mới xảy ra, Âu Y Tuyết nhanh chóng dời đề tài.”À, cả ngày anh không thấy em, rất nhớ em. Cho nên ghé thăm em một chút.” Quý Đằng Viễn tựa như đứa bé, giọng nói không chút nào kiêng dè. Nhìn về gương mặt không có chút máu của Âu Y Tuyết, quan tâm hỏi: “Em thật không có chuyện gì sao?”Đối với lời ân cần của Quý Đằng Viễn Âu Y Tuyết chỉ gật đầu một cái, liền cúi đầu, không nói nữa.Tất cả học sinh Phổ Ca ở đây bởi vì Quý Đằng Viễn và Mạc Dĩ Trạch đến mà vui mừng, trên mặt mỗi nữ sinh đều lộ vẻ hâm mộ, si mê đối với họ.Nhưng cho dù như vậy, nhiều học sinh vẫn vừa bàn luận xôn xao, vừa chỉ chỉ trỏ trỏ Âu Y Tuyết.. . . . . .Thu từng câu từng chữ giữa họ vào trong mắt, môi mỏng khêu gợi của Mạc Dĩ Trạch mím chặt.Đối với việc Quý Đằng Viễn đến, Mạc Dĩ Trạch chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung, đó chính là —— khó chịu!Gương mặt đẹp trai càng lạnh lùng, mắt cũng như nhiễm một tầng băng, tầm mắt của hắn chăm chú nhìn tay Quý Đằng Viễn nắm chặt cánh tay mảnh khảnh của Âu Y Tuyết, trong lòng có cỗ lửa giận bị người khác phản bội.Hắn sẽ khiến cô biết hậu quả không để ý hắn là cái gì!