Chương 28 – Hồi ức như tỉnh mộng

Lần đầu tiên hai người tỉnh dậy là vào lúc hai giờ đêm, tiếng mưa tràn trên vách núi nghe như bản hoả tấu từ thuở xa xưa. Người mang đồ ăn phục vụ hai mươi tư giờ của sơn trang đã giúp họ qua cơn đói một cách nhanh chóng, thời gian tiếp sau đó cũng là sự hỗn độn như cũ và cả bầu trời cửa sổ vẫn một màu không phân biệt rõ là ngày hay đêm.

Lần thứ hai Tuần Tuần tỉnh dậy là do một cú điện thoại. Lúc đó đã vào buổi trưa của ngày hôm sau, chiếc di động cứ kêu mãi trên đầu giường. Tuần Tuần khó khăn lắm mới nhích người ra khỏi cái chân đang gác lên người của Trì Trinh, cầm điện thoại lên, nhìn thấy hai chữ Tăng Dục, cô sực tỉnh hoàn toàn, thến là Tuần Tuần bước ra khỏi giường, đi chân trần, cầm lấy quần áo, nhón gót bước vào trong nhà vệ sinh.

“Sao mãi mới nghe điện thoại thế?” Sự kiên nhân của Tăng Dục luôn có giới hạn, tiếp đó nói một mạch, “Nhất định là tôi đã uống phải rượu giả, đầu đau tưởng muốn chết. Nhưng trước khi chết tôi phải để lại những lời nhắc nhở này cho cô, cô thực sự không nhớ ra chàng trai đang ở bên cạnh cô là ai à? Chắc chắn là cô đã gặp rồi, ba năm trước, khi tôi từ nước ngoài về, tôi đã bắt cô làm thẻ tập thể hình, đúng không? Cậu ta chính là trợ lý huấn luyện của phòng tập thể hình ấy và đã từng kèm tôi tập một lần, chính là cái người ‘tao đánh chết ông mày bây giờ’ mà tôi đã kể với cô đó”.

Tăng Dục nhấn mạnh như vậy, còn Tuần Tuần thì cũng có nhớ ra được một chút, nhưng ấn tượng ấy không liên quan gì đến Trì Trinh, chỉ có điều nó khớp với điển tích ‘ông đánh chết ông mày bây giờ’ của Tăng Dục.

Đó là chuyện Tăng Dục do ở nước Mỹ tương đối dài nên khi trở về nước bị mọi người chê là ‘dinh dưỡng dư thừa’, để đạt được kết quả giảm béo trong một thời gian ngắn, Tăng Dục đã mời riêng một huấn luyện viên ở phòng tập kèm cho mình. Có một lần, trước giờ tập, huấn luyện viên có việc gấp nên đã sai trợ lý trẻ đến thay. Tăng Dục đã quan tâm hơi quá tới chàng trai trẻ điển trai đó, vì thế khi nhìn thấy người ấy vừa trẻ lại vừa non, bất giác buột miệng nói đùa mấy câu…

Đại khái là Tăng Dục đã hỏi những câu như “Tôi mời huấn luyện viên thể hình chuyên nghiệp cơ, còn cậu trông gầy như vậy, liệu có ổn không?”. Sau đó lấy lý do kiểm tra cơ ngực đã sờ lên ngực của đối phương. Lúc ấy người trợ lý mới đang kéo gân cho Tăng Dục, nghe thấy thế, khẽ nhếch miệng đáp: “Ổn hay không thì cứ thử rồi sẽ biết”. Nói xong dùng hai tay ấn vai của Tăng Dục xuống.

Tăng Dục kêu lên thất thanh và không kịp nghĩ vuột miệng buột ra một câu học được của một bạn trai học khoá trên người Bắc Kinh: “Tao đáng chết ông mày bây giờ!”.

Nhưng người trợ lý không buông Tăng Dục ngay ra, ngược lại cười nói: “Ông nội tôi chết từ lâu rồi, nếu mà chị muốn đi tìm ông ấy thì để tôi điểm huyệt lại cho chị đã”. Nói rồi, người ấy lại ấn mạnh lên vai cô một cái.

Nói theo lời của Tăng Dục, sau đó suốt một tuần cô đã phải cà nhắc mà phỏng vấn và lo cho cái chân đẹp của mình sẽ vì thế mà bị tàn phế. Cô đã định tố cáo để người ấy phải chịu trừng phạt, nhưng khi tìm đến ông chủ của trung tâm thì được biết người trợ lý ấy chỉ làm thêm và hiện đã nghỉ rồi. Hơn nữa, ngẫm nghĩ kỹ, Tăng Dục thấy mình cũng có lỗi vì đã vô duyên khơi mào ra trước, vì vậy đành chịu ấm ức cho xong chuyện, sau đó đến kêu khổ với Tuần Tuần.