Chương 28: Nhân gian tiên tử

Hoa Thiên Hồng còn đứng sững người nhìn theo bóng lão phụ nhân vừa khuất hẳn trong màn đêm, bỗng nghe Bạch Tố Nghi lên tiếng nói :

– Hoa đại ca, tối lắm rồi, đại ca nên dùng cơm đi.

Hoa Thiên Hồng sực tỉnh người, trời quả nhiên đã sập tối từ rất lâu, chàng hai tay vẫn còn bưng mâm cơm quỳ y nguyên trên đất, nghe thế bèn đứng lên nói :

– Cô nương tạm ngồi lên phiến đá này.

Bạch Tố Nghi nghe lời chàng ngồi xuống, Hoa Thiên Hồng quả trong bụng đói lắm rồi, đặt mâm cơm xuống rồi ngồi bới cơm cúi đầu mà ăn.

Chàng ăn uống không ít, nhoáng cái cả mâm cơm vơi gần hết, khi thấy no rồi mới đẩy mâm cơm sang một bên, ngước mắt nhìn Bạch Tố Nghi nói :

– Cô nương, trước mắt tình hình Giang Nam rất phức tạp, cô nương tránh đi lại nhiều thì hơn!

Bạch Tố Nghi nhìn chàng ngạc nhiên hỏi :

– Hoa đại ca nói tất có nguyên nhân, có thể chỉ điểm rõ hơn không?

Hoa Thiên Hồng nén tiếng thở dài nói thực :

– Tổng đàn Phong Vân hội là Nhậm Huyền, con trai độc nhất của lão ta là Nhậm Bằng bị sát hại bởi một tay nữ hung thủ chuyện này cô nương biết chứ?

– Vâng, chuyện này Tố Nghi có nghe xá muội Quân Nghi nói qua, huyết án này đã phá được chưa?

– Huyết án cho đến giờ vẫn còn treo ở đó, Nhậm Huyền nghi ngờ chuyện này do cô nương ra tay, chỉ nhân vì Thần Kỳ bang và Phong Vân hội thế lực quân bình, lại có thêm Thông Thiên giáo luôn rình rập bên ngoài chờ thời cơ đắc lợi. Cho nên chưa phe nào dám khinh xuất động vũ được, lúc này chính là lúc cung giương kiếm tuốt, đại chiến chỉ chờ một chút xúc tác nhỏ nữa là có thể bộc phát, cô nương đơn thân hành tẩu Giang Nam thực là một điều hết sức nguy hiểm.

Bạch Tố Nghi mày ngài nhướn lên nói :

– Tôi vừa xuống núi lần đầu, chẳng làm chẳng thẹn, có thể gặp thẳng Nhậm Huyền nói tình nói lý, đem nội tình huyết án làm lộ rõ chân tướng, có thế mới tránh cho hai nhà khỏi hiểu nhầm nhau dẫn đến xung đột chẳng hay!

Hoa Thiên Hồng ngửa mặt thở dài nói :

– Trên giang hồ xưa này “thắng giả vi cường”, chỉ một câu không thuận tai cũng có thể khiến thây chất thành núi, huyết chảy thành sông, chờ đến khi cô nương nói cho được tình được lý thì chỉ sợ mọi chuyện đã muộn mất rồi!

Bạch Tố Nghi trầm ngâm một lúc nói :

– Lời Hoa đại ca nói không sai, nhưng tôi nếu như còn chưa gặp được gia phụ thì chẳng thể nào yên tâm, hơn nữa tôi nhớ cha và muội muội cần phải gặp họ mới thỏa lòng.

Hoa Thiên Hồng nghe thế chưa biết nên khuyên giải cô ta tiếp thế nào đây thì đã nghe Bạch Quân Nghi nói thêm :

– Hoa đại ca hiện tại tính thế nào? Đại ca là hậu duệ gia thế hiệp nghĩa thịnh danh giang hồ năm xưa, võ công cao cường nhưng cừu nhân thì cũng chẳng ít!

– Đúng, cừu nhân của tại hạ khắp thiên hạ!

Nói đến đó chàng buông tiếng thở dài lại nói :

– Tại hạ chính muốn đi một chuyến Đại Ba sơn, đến Tổng đường Thần Kỳ bang.

Bạch Tố Nghi chớp mắt nhìn chàng ngạc nhiên hỏi :

– Gia phụ và xá muội đều đã xuống Giang Nam, Hoa đại ca còn đi Đại Ba sơn làm gì?

– Tại hạ có một thanh bảo khí hộ thân còn nằm lại trong Tổng đường Thần Kỳ bang, trước mắt rất cần có để dùng, cho nên không thể không đi lấy lại nó!

– Ồ! Đường xá xa xôi, đi về mất rất nhiều thời gia, lẽ nào không tìm được một loại binh khí nào khác?

Hoa Thiên Hồng lắc đầu nói :

– Thông Thiên giáo chủ trong tay sử dụng thanh “Phiên Long bảo kiếm” tại hạ cần lấy lại thanh “Huyền Thiết trọng kiếm” mới có thể đánh gãy được thanh bảo kiếm trong tay lão ta!

Bạch Tố Nghi chau mày cong cong nhìn chàng kinh ngạc nói :

– Thông Thiên giáo chủ là cao thủ uy danh hiển hách đời nay, Hoa đại ca sao quyết đấu trí mệnh với lão ta được chứ?

– Thông Thiên giáo chủ tuy công lực cao cường, thế nhưng nếu tại hạ lấy lại được thần binh bảo khí trong tay thì đủ khả năng quyết đấu với lão ta một trận.

Chàng ngừng lời, nhún người nhảy đứng thẳng lên tiếp :

– Chuyện đã cấp bách lắm rồi, tại hạ không thể chậm trễ, xin cáo từ cô nương!

Bạch Quân Nghi ngớ người nhìn chàng một lúc mới nói :

– Vị lão lão vừa rồi khinh công bất phàm, đáng tiếc Hoa đại ca lại đắc tội với bà ta…

Hoa Thiên Hồng nghe nhắc nhớ lại chuyện hồi chiều còn thấy thẹn, lắc nhẹ đầu nói :

– Bà ta quá sức tự thị, không giúp gì được cho tại hạ, cô nương giờ định đi về hướng đông chứ?

– Ài! Nửa đường bỏ cuộc thì chẳng đành lòng!

Bạch Tố Nghi than dài, trầm ngâm một lúc nói :

– Tôi đi rất chậm, lại còn ghé thăm nhiều nơi, không thể đồng hành với đại ca, hơn nữa chuyện của đại ca rất gấp, nên nhanh lên đường mới không hỏng chuyện.

Hoa Thiên Hồng ngưng mắt nhìn Bạch Tố Nghi trong chiếc áo chàm thô, mộc mạc bình dị chất phác, tự nhiên trong lòng hơi ái ngại nói :

– Bốn tên vừa rồi là người Phong Vân hội, nhất định chúng phục phía trước chờ đợi cô nương nên đi đường vòng lối tắt lánh mặt chúng thì hơn.

Bạch Tố Nghi nghiêng người nhẹ giọng nói :

– Tố Nghi vâng lời căn dặn đại ca

Nói rồi ngước mắt nhìn chàng, trong giây phút ấy bốn ánh mắt chạm nhau lưu lộ đầy tình cảm lưu luyến, bất giác cả hai thâm tâm dao động mạnh cúi đầu im lặng.

Qua một lúc, Hoa Thiên Hồng mới ngửng đầu lên đánh tiếng nói :

– Cô nương bảo trọng, tại hạ cáo từ.

Vừa nói vừa ôm quyền bái biệt, rồi quay người phóng đi.

Bóng dáng cao lớn cường tráng của chàng thiếu niên phút chốc khuất trong màn đêm, bên đám nham thạch chỉ còn lại một mình thiếu nữ chân chất bình dị, không một chút phấn son, không tà ý trên khuôn mặt như vầng nhật nguyệt, không một nét hỷ nộ ái ố trong đôi mắt ráo hoảnh của cô ta. Chừng như đây là một mẫu người thánh thiện còn sót lại trong dòng hỗn đục võ lâm giang hồ.

Bạch Tố Nghi còn đứng tần ngần một lúc, rồi mới quay người chạy theo hướng đông, tuy là thi triển khinh công, thế nhưng bộ cước nhẹ nhàng, thần hình thư thái chẳng có chút gì tỏ ra vội vã.

Nào ngờ chạy chưa được bao xa thì trong rừng bốn bóng người nhảy ra chặn đường, Bạch Tố Nghi khựng người dừng chân lại vừa nhìn nhận ra ngay chính là bốn kẻ đã từng bám đuôi cô ta suốt nhiều ngày nay.

Bạch Tố Nghi nghiêng người thi lễ đàng hoàng nói :

– Chư vị chặn đường tới không biết có chuyện gì?

Liền nghe một trong hai lão già đứng bên trái lên tiếng :

– Cô nương hẳn biết lai lịch của chúng ta?

– Vâng, tôi thường nghe các vị khi nói chuyện với nhau nhắc đến “Đương gia” gì gì đó, cho nên đã đoán ra chư vị tất phải là người của Phong Vân hội.

Hắc ý lão nhân bên trái chừng như là người đứng đầu trong bọn, nghe thế trâm giọng nói :

– Cô nương đoán không sai, huynh đệ chúng ta bốn người đúng là người Phong Vân hội, cô nương ắt cũng biết chúng ta đến đây?

Bạch Tố Nghi giọng vẫn bình thản nói :

– Chư vị theo chân tôi từ Kinh Nam đến đây, không biết có dụng tâm gì?

– Không sai, Tổng đương gia chúng ta có chuyện cần thỉnh giáo cô nương, cho nên lệnh huynh đệ chúng ta bốn người đến mời cô nương, nhưng vì thấy cô nương là cư sĩ Phật gia, cho nên mãi vẫn chưa đánh quấy nhiễu.

– Ồ! Đa tạ bốn vị!

– Cô nương bất tất câu nệ tục lễ, hiện tại thì tình hình đã khác, cho nên chúng tôi đành đắc tội!

Bạch Tố Nghi trương mắt ngạc nhiên nói :

– Các vị muốn gì?

Vẫn lão già áo đen đứng đầu cười khan mấy tiếng nói :

– Từ đây đi về hướng đông anh hùng các lộ đều có, cô nương thân phận tôn quý chỉ cần gặp được người của Thần Kỳ bang, thì chúng ta khó mà mời được cô nương!

– Khó mời được thì đã sao chứ?

Hắc y lão nhân cười kha khả nói :

– Nếu như không thỉnh được ngọc giá cô nương, thì chúng ta đắc tội sát thân!

Bạch Tố Nghi ngớ người nói :

– Ồ… Nếu đã nghiêm trọng như thế thì ta cũng muốn theo chân các vị một chuyến đến tham kiến Nhậm lão anh hùng, nhưng chưa phải lúc này!

– Cô nương quả là khí khái hơn người, nhưng nếu vậy thì lão hủ đành đắc tội!

Cả bốn tên chừng như đều ngạc nhiên, lão già đứng đầu chấp tay thi lễ rồi quay người phất tay ra hiệu cho ba người kia.

Chỉ thấy bóng người thoáng nhanh, một trong hai trung niên hán tử xuất chỉ điểm nhanh vào Nhu huyệt trên người Bạch Tố Nghi.

Bạch Tố Nghi giật mình, thoái người nửa bước né tránh đồng thời vung tay lên chộp vào cổ tay đối phương.

Lão già thứ hai vừa thấy thủ pháp cầm nã của Bạch Tố Nghi liền la lên :

– Đây chẳng phải là độc môn thủ pháp của Hứa Hồng Mai năm xưa sao? Danh gia thế phiệt, quả nhiên bất phàm!

Chớp mắt tại trường hai người đã động thủ với nhau năm chiêu, trung niên hán tử thực ra không đáng là đối thủ của Bạch Tố Nghi, nhưng chỉ vì cô ta từng chiêu xuất ra chỉ cốt hóa giải chiêu số đối phương, mà chưa có một chiêu nào phản công. Cho nên trung niên hán tử tuy chưa đắc thắng, nhưng uy thế tấn công ồ ạt gần như chiến thế thượng phong hoàn toàn.

Lão già đứng đầu bọn nhìn một lúc, bất chợt đầu mày chíu lại đánh mắt nhìn gã trung niên hán tử thứ hai ra hiệu, gã ta nửa tiếng chẳng nói liền nhảy người vào tham chiến.

Bấy giờ đấu trường trở thành hai công một, hai gã trung niên hán tử thì quyết đắc thủ thật nhanh để lập công, cho nên từng chiêu tấn công đều rất hiểm. Ngược lại Bạch Tố Nghi lần đầu tiên đánh nhau với người khác nên rất thận trọng, trước sau vẫn dùng độc môn thủ pháp gia truyền để thủ chứ không phản công, đây cũng là thể hiện bản chất thiện lương nhân hậu của cô ta, vì trong lòng chẳng khi nào muốn đả thương đến người khác.

Đột nhiên nghe lão già thứ hai lên tiếng :

– Hồng thất ca, tiểu tử vừa rồi dẹp ba tên đạo nhân Thông Thiên giáo, bọn chúng nhất định chẳng khi nào cam tâm để yên. Chúng ta công sai quan trọng, cần nhanh chóng bắt nha đầu này còn về hồi báo Tổng đương gia!

Lão già đứng đầu nghe thế gật đầu nói :

– Cũng đúng, động thủ đi!

Dứt lời lướt người tới, vung tay đánh ra một chưởng.

Bạch Tố Nghi đối đầu hai gã trung niên hán tử đã khó khăn, bỗng nhiên lại nghe sau lưng có tiếng kình phong ập tới thì cả kinh, hai tay phất đánh ra chống trả. Lão già thứ hai thấy cô ta biến chiêu hóa thức kỳ ảo khác với nhân vật tầm thường thì không khỏi kinh ngạc, cũng nhanh chóng ra chưởng đánh thốc vào.

Giờ đây thì hình thành cục diện một đối bốn, khiến Bạch Tố Nghi quýnh tay quýnh chân, tả xung hữu đột, trong lòng thì phát hoảng buột miệng la lên :

– Các vị đều là hảo hán giang hồ, lấy nhiều thắng ít thì đâu còn bản sắc anh hùng!

Lão già đứng đầu cười nhạt nói :

– Chính lệnh tôn cũng thế mà thôi, cô nương nếu như muốn luận anh hùng thì chờ hôm khác hãy nói!

Đột nhiên một giọng người đầy phẫn nộ hét lớn :

– Ta biết trước lũ các ngươi không phải là hạng biết trái biết phải!

Giọng nói sang sảng khí phách chấn động quần nhân kia há chẳng phải là của thiếu niên anh hùng Hoa Thiên Hồng sao?

Trong màn đêm, Hoa Thiên Hồng người lướt tơi như vệt lưu tinh, tay trái ra chưởng, tay phải phóng chỉ song song tề xuất.

Chỉ kịp nghe “Bốp, chát…” và những tiếng rên hừ hự, hai thân hình bị văng ngược ra ngoài, một gã trung niên hán tử trúng chưởng đánh vào bả vai tan xương nát cốt, còn lão già nhảy vào sau cùng trúng chỉ lực thần công của chàng người lăn trên đất.

Chàng xuất hiện đột ngột mà ra tay lại cực nhanh, đến cả bốn tên Phong Vân hội chẳng kịp nhìn thấy rõ chàng ta ra tay như thế nào, hai tên còn lại đứng chết trân người.

Bản thân Hoa Thiên Hồng cũng kinh ngạc không ít, nguyên tay phải vừa rồi điểm ra chỉ lực là một trong “Tập Nhi Tử” tam chỉ của pho Si Vưu thất giải, khi chàng luyện thành vốn đinh đem truyền thụ lại cho Bành Bái. Lần trước khi động thủ với Yến Sơn Nhất Quái, chàng đã mang ra triển dụng một lần, thế nhưng vì Yến Sơn Nhất Quái võ công cao hơn chàng một bực, cho nên chưa thấy được uy lực của ba chiêu chỉ pháp này. Lần này trong cơn cấp bách cứu nguy cho Bạch Tố Nghi, chàng mang nó ra thi triển lần nữa, tuy không có lòng hạ sát thủ, huyệt đạo điểm vào tuy không phải là tử huyệt nhưng thủ pháp thì lợi hại ngoài tưởng tượng của chàng, chỉ thấy kẻ trúng chỉ là một tay cao thủ võ công chẳng kém cũng ngã người chết tức khắc!

Nói thì dài nhưng chuyện xảy ra trong cái chớp mắt, tiếng rú thảm xé không gian khiến song phương nhất thời khựng tay dừng lại.

Hoa Thiên Hồng sau giây sững người thầm nghĩ nhanh: “Nhậm Huyền tâm địa hiểm độc, đã lỡ kết cừu kết oán, đã làm thì làm đến cùng mới thôi, cần phải thanh toán hết cả bốn tên bịt đầu mối mới qua được mặt con cáo già đó!”

Lòng đã quyết sát cơ nổi lên, thân hình lướt nhanh bổ về hướng lão già đứng đầu bọn vung tay tấn công.

Bạch Tố Nghi vừa rồi bị vây đánh nguy khốn thở chẳng ra hơi, trong lòng đã phát giận bốn tên này, nhưng khi thấy Hoa Thiên Hồng ra tay diệt liền hai tên thì lòng từ tâm lại trỗi lên, bèn la lớn :

– Hoa đại ca hạ thủ lưu tình!

Hoa Thiên Hồng ngớ người thầm nghĩ: “Vị cô nương này nguy đến nơi mà vẫn còn cầu xin thay đối phương?”

Nghĩ thế nhưng tả thủ phát chiêu như Linh Xà Thổ Tín điểm nhanh tới người đối phương.

Lại nói, lão già đứng đầu bọn vừa rồi khi hai tên đồng bọn tuyệt tử xong mới kịp nhận ra người xuất hiện chính là thiếu niên hồi chiều tối thị uy trong tửu điếm, trong lòng chấn động vô cùng.

Đến khi thấy chàng xuất chỉ điểm tới chiêu thức kỳ ảo không biết nên hóa giải thế nào, buột miệng “Í” lên một tiếng tung chân bằng một thế Lý Ngư Đảo Đỉnh ngã nhào ra ngoài có đến hai trượng.

Hoa Thiên Hồng trong lòng đã quyết giết chúng bịt miệng khi nào chịu để cho lão ta chạy thoát, người lướt nhanh như hình tùy bóng song chỉ lần nữa xuất điểm tới yếu huyệt trên người đối phương.

Bạch Tố Nghi thấy thế thất thanh la lên :

– Hoa đại ca…

Nguyên là lúc này gã trung niên hán tử thứ hai hét lớn một tiếng nhào người tới tập kích hậu chẩm của chàng ứng cứu đồng bọn.

Hoa Thiên Hồng chẳng coi hắn vào đâu, nghe tiếng kình phía sau chỉ cười nhạt thốt lên :

– Ngươi chẳng muốn đi chậm hơn hắn, ta tiễn ngươi lên đường!

Quay nửa người lại, tay trái còn lại ra chưởng xuất chính độc thiêu tuyệt học Khốn Thú Đẩu Công, với cao thủ hàng nhất lưu trong giang hồ còn khó hỏa giải nổi tuyệt chiêu độc nhất vô nhị này thì làm sao một tên thuộc hạ vô danh tiểu tốt của Phong Vân hội chịu nổi.

Hắn đánh tới chẳng ngờ bị phản kích, thâu tay nhảy người tránh chẳng kịp, rú lên một tiếng ngã bật người về sau nằm trên đất mồm hộc máu tươi hồn lìa khỏi xác.

Cũng vì chàng cập thời tái xuất chiêu nên chân lực phân tán, lão già đầu bọn nhân cơ vận thập thành chân lực vào song chưởng giải chiêu chỉ của chàng, rồi nhanh chóng tung người phóng lên không định tháo chạy.

Hoa Thiên Hồng cười nhạt buông tiếng lạnh lùng tàn khốc :

– Cả bọn đều đi, lẽ nào ngươi còn lại!

“Vèo” một tiếng, người như hình theo bóng lao truy theo.

Nên biết, công lực của chàng nhất nhất tăng bách bội, hàng võ công tầm thường quyết không phải là đối thủ, lão già áo đen vừa chạy chưa được mấy trượng đã nghe thấy từ người lướt gió ngay sau lưng, thầm hiểu mình không địch nổi thiếu niên này. Nhưng trong tình thế quẫn bách vô kế khả thi, đành nghiến răng quay người lại dồn hết sức bình sinh vào song chưởng đánh thốc mạnh vào người Hoa Thiên Hồng trí mạng.

Hoa Thiên Hồng hơi khựng người, “Hừ” một tiếng lạnh như băng, tay trái vung lên xuất chưởng, chân khí từ Đan Điền dồn nhanh lên như bách tuyền tụ hội vào một chưởng này.

“Bình” một tiếng như trời long đất lở, thân hình lão già chao đảo lắc lư dạt về sau cả hai trượng, gắng gượng trụ người lại khỏi ngã xuống, nhưng mồm thì không giữ nổi máu tươi hộc ra, nếu không chết thì thụ thương quyết chẳng nhẹ chút nào.

Hoa Thiên Hồng một chiêu đắc thủ, mặt đầy sát khí nhảy phát tới trước người lão già vung tay lên định giáng tiếp một chiêu kết liễu, nhưng bất chợt buông thõng tay xuống, trong lòng thầm nghĩ: “Bốn tên này theo lý thì không thể tha bất cứ tên nào, nhưng nếu ta hạ thủ với một kẻ không còn khả năng kháng cự thì còn gì nghĩa khí nhân vật anh hùng đạo nghĩa? Hừ! Đại nhân đại nghĩa, tiểu nhân tiểu nghĩa làm sao bây giờ?”

Nghĩ thế bất giác khiến chàng đứng ngẩn người do dự bất quyết, chợt nghe Bạch Tố Nghi lạc giọng hỏi :

– Hoa đại ca định diệt tận những người này sao?

Hoa Thiên Hồng nhất thời chưa có chủ ý thuận miệng nói :

– Cô nương có cao kiến gì chăng?

– Bọn chúng bốn tên gần như chết ba, còn lại lão này xem ra thương thế cũng không nhẹ, Hoa đại ca sao chẳng nhón tay tha cho chúng lần này?

– Hừ! Bọn chúng đã nhận ra tại hạ là ai, nếu tha cho chúng tức là chấp nhận di họa vào thân, Nhậm Huyền chẳng khi nào chịu để yên…

Bạch Tố Nghi cúi ánh mắt nhìn ba người nằm lăn lóc trên đất, rồi lại nhìn lão già đứng đầu bọn hỏi :

– Ngươi nhận ra vị công tử này chứ?

Lão già gượng đứng đưa đôi mắt đầy oán độc hận thù nhìn chàng gằn từng tiếng :

– Hừ! Tả thủ xuất quái chưởng Hoa Thiên Hồng, lão phu có chết cũng còn nhớ!

Bạch Tố Nghi nghe thì ngẩn người, cô ta có lòng từ bi nên không muốn tận mắt nhìn thấy cảnh sinh, nhưng cũng thấy không tiện bức Hoa Thiên Hồng thả hổ về rừng di hậu họa cho nên mới có lời như vậy. Chẳng ngờ lão già này không nhận ra điều ấy lại còn buông lời cuồng ngạo trước cái chết kề đến cổ.

Hoa Thiên Hồng bỗng nói :

– Nghĩ ngươi chẳng tham sinh úy tử, không thẹn là một giang hồ hảo hán. Hoa mỗ tha mạng cho ngươi lần này nhanh về bẩm cáo lại với Nhậm Huyền rằng: Trong huyết án còn có nhiều nội tình chưa rõ, hung thủ là một người khác hoàn toàn nằm ngoài suy đoán của lão ta, sau này gặp mặt ta sẽ có lời giải thích rõ hơn!

Lão già áo đen nghe vậy chỉ lặng lặng cúi người bước đến bên đồng bọn xem xét, thấy còn có một tên trung niên hán tử chưa chết mới dìu lên bỏ đi.

Bạch Tố Nghi ngưng mắt nhìn chàng hỏi :

– Hoa đại ca đi rồi sao còn trở lui?

– Ha! Tại hạ sớm nghĩ ra bọn chúng bốn tên nhất định chưa đi xa, mà chỉ lẩn quẩn quanh đây thôi, do vậy mới quay trở lại.

Bấy giờ hai người thả bước sóng vai bên nhau, Bạch Tố Nghi cúi thấp đầu nói :

– Đa tạ Hoa đại ca cứu mạng…

– Chỉ là chuyện nhỏ, đâu đáng để tâm!

Hoa Thiên Hồng thở dài một hơi nhè nhẹ nói tiếp :

– Động thủ bạt đấu cần nhất tiên xuất thủ vi cường, nhanh chóng ra tay chiếm thế thượng phong, nếu như chỉ thủ không công xem như chịu rơi vào thế bị động tất cuối cùng cũng hao sức tổn khí thúc thủ chịu trói.

Bạch Tố Nghi hơi thẹn ửng đỏ mặt lí nhí trong miệng :

– Tôi chỉ biết thủ, không biết tấn công!

– Ồ… bất cứ môn võ công nào cũng có công có thủ, chỉ cần cô nương nghĩ đến muốn đánh gục người thì chiêu xuất tự nhiên là chiêu công!

– Í! Tôi vốn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đánh người khác.

– Nhưng mà cô nương không đánh người thì người đánh cô nương, đó là quy luật võ lâm xưa nay, cô nương không thể là cá trên thớt để chúng làm gì thì làm. Chết thế thì thật là oan uổng.

Bạch Tố Nghi lắc nhẹ đầu thấp giọng đáp :

– Tôi nguyện thủ đến cùng!

Hoa Thiên Hồng thầm thở dài nghĩ: “Vị cô nương này quá nhân từ độ lượng, xuyên sơn dị cải, bản tính nan di thật chẳng sai!”

Chợt thấy Bạch Tố Nghi ngước đôi mắt như làn thu thủy ngưng nhìn chàng hỏi :

– Hoa đại ca, Thông Thiên giáo chủ có thù oán gì với huynh sao?

– Không sai! Thiên Ất lão đạo là một trong kẻ thù giết cha tại hạ.

Bạch Tố Nghi nghe thế trầm mặc một hồi lâu mới nói tiếp :

– Thông Thiên giáo thế mạnh người đông, Hoa đại ca đơn thân độc thế kháng cự sao nổi? Hay là trước tiên tìm đến gia phụ thương nghị xem có kế sách nào hơn không?

Hoa Thiên Hồng cười lớn lắc đầu nói :

– Chuyện ân oán trong giang hồ hết sức phức tạp, không thể dùng hiểu biết thường tình để suy đoán. Cho dù có mặt cô nương thì lệnh tôn cũng không thể giúp tại hạ đối đầu lại với Thông Thiên giáo.

Bạch Tố Nghi mặt ửng đỏ nói :

– Xá muội rất ngưỡng mộ Hoa đại ca, nó rất được gia phụ sủng ái, nếu như được nó ra mặt nói giúp đại ca thì có thể thành công!

Hoa Thiên Hồng nói thầm trong lòng: “Cô nương đương nhiên còn chưa biết chuyện cầu hôn, nhân yêu thành thù còn chưa biết lúc nào!”

Đột nhiên trong không trung tiếng trống kèn trỗi lên du dương vọng lại khiến hai người ngạc nhiên quay đầu nhìn, từ phía trước xuất hiện ánh đèn lung linh tiến đến.

Bạch Tố Nghi thầm nghĩ không biết bọn người nào đây, bèn nói :

– Hoa đại ca có cấp sự xin cứ đi trước.

Hoa Thiên Hồng gật đầu nói :

– Hay là để tại hạ tiễn chân cô nương một đoạn…

– Nếu thế thì trước tiên đến gặp gia phụ, sau đó nhờ gia phụ phái người về Tổng đường lấy thanh Thiết kiếm cho Hoa đại ca

Hoa Thiên Hồng cười nói :

– Thanh Thiết kiếm nằm trong tay một lão quái nhân tên là Chu Nhất Cuồng, người này có thâm cừu đại hận với lệnh tôn nên không dễ lấy được đâu.

Nói thêm mấy câu thì ngớ người chăm mắt nhìn phía trước, một đoàn người chỉnh tề kéo đền gần. Giờ thì có thể nhận ra đi đầu là tám đạo đồng áo trắng tuổi chỉ chừng mười một, mười hai trên tay mỗi bạch y đạo đồng nắm một ngọn hoa đăng nhiều màu sắc sặc sỡ. Theo tiếp đó lại là tám đạo đồng khác mặc áo vàng, trên tay mỗi người là một món nhạc khí, vừa đi vừa thổi kèn khảy đàn đánh trống hòa lên những khúc nhạc rất nhộn tai.

Sau mười tám đạo đồng này là tám vị thiếu đạo thân vận áo hồng, niên kỷ mười bốn mười năm, lưng đeo chếch trường kiếm, rồi tiếp nữa mới đến một cỗ kiệu gỗ không trần, hình gần như chiếc thúng trông đến kỳ quái, kiệu do bốn đạo đồng áo vàng gánh, trên kiệu là một lão đạo trưởng râu tóc như cước, ngoài ra còn có hai đạo đồng áo hồng khác tương đối lơn tuổi theo hầu hai bên tả hữu chiếc kiệu, đạo đồng bên trái hai tay chấp cây Ngọc Bích Như Ý, đạo đồng bên phải tay ôm thanh bảo kiếm chuôi khảm ngọc, vỏ định kim tuyến.

Chớp mắt cả đoàn đã đến gần trước mặt, lão đạo trưởng râu tóc bạc phơ nhưng diện mạo thì như hài đồng, cứ ngất ngưởng trên chiếc kiệu thúng đưa mắt nhìn về phía bọn Hoa Thiên Hồng.

Bạch Tố Nghi thấp giọng nói với chàng :

– Đại ca, có chuyện gì nữa đây?

Hoa Thiên Hồng mỉm cười nói :

– Bọn người này tìm đến ta đây!

Vừa nói dứt câu thì đám người kia cũng đã dừng lại trước mặt chàng, lão đạo trưởng trên kiệu uể oải trở người vẻ rất biếng nhác nhìn chàng, hai đạo đồng hầu hai bên liền bước đến gần hơn.

Lão đạo trưởng chớp mắt trương đôi nhãn châu to lớn sáng rực nhìn Hoa Thiên Hồng nói :

– Ngươi hẳn là Hoa Thiên Hồng, nhi tử vị anh hùng Hoa Nguyên Tư? Sao lại áo quần thốc thếch, người ngợm nhếch nhác khó coi thế này chứ?

Hoa Thiên Hồng không giận chỉ cười nhạt nói lại :

– Còn ngươi hẳn là Thiên Ất giáo chủ Thông Thiên giáo? Làm sao lại ngồi thúng nằm mùng, chơi những thứ trẻ con ấu trĩ này hử?

Đạo đồng chấp ngọc Như Ý nghe thì tức giận thét lớn :

– To gan vô lễ! Trước mặt Giáo chủ còn không nhanh quỳ xuống!

Hoa Thiên Hồng thầm nghĩ: “Đúng là yêu đạo đây rồi, ta cần phải bình tĩnh, tránh nhắc đến thù cha”.

Nghĩ thế chàng bật cười một tiếng nói :

– Bang chủ Thần Kỳ bang và Tổng đương gia Phong Vân hội ta gặp qua nhiều lần, nhưng không người nào lại làm hề như thế này!

Thông Thiên giáo chủ ngược lại không giận cười ha hả nói :

– Lấy thần đạo lập giáo đương nhiên chẳng giống như những bang hội bình thường trong giang hồ, bần đạo chế ra lễ nhạc này thứ nhất là để chuyển hóa tinh thần người ta, xóa u sầu biến thành hỷ lạc, thứ hai là tiếng nhạc báo trước những nơi bần đạo đi qua để thiện nam tín nữ biết mà nhường lối, tránh những điều va chạm không tiện.

Hoa Thiên Hồng nhíu mày cười nhạt nói :

– Quái gì thế! Giáo chủ sao không ở lại tụ tập trong Nhất Nguyên quán, lại đến tận đây là gì?

Thông Thiên giáo chủ vuốt chòm râu bạc cười kha khả nói :

– Ngươi nhầm rồi, nơi tịnh tu của bần đạo cách đây không xa. Nhất Nguyên quán chủ là nơi khai đàn giảng đạo tuyệt chẳng phải là chỗ trường cư của bần đạo…

Hoa Thiên Hồng không chờ lão ta nói hết câu cười cắt ngang :

– Đại địch vào biên cảnh, Giáo chủ không tính kế định sách, chẳng lẽ ở nhà an cư hưởng phúc chờ đến khi binh lâm thành hạ, mở cửa nghênh phong chăng?

Thông Thiên giáo chủ cười kha khả nói :

– Ngày rằm tháng bảy tới đây, bần đạo thiết lập “Tế Vong đàn”, cung thỉnh tất cả các lộ anh hùng, thiếp mời của tiểu huynh đệ đã giao cho Thương Tu Khách chuyển giùm rồi!

Nói đến đó lão hơi dừng lại cười vang lên kha khả rồi tiếp :

– Các lộ anh hùng chính đang ôn binh luyện mã, chờ đến ngày đại hội thi thố thân thủ, còn tiểu huynh đệ ngươi thì loạn lạc bên ngoài nhỡ mất mạng, đến lúc đại hội vắng mặt ngươi thì thực bớt đi một phần hứng thú!

Hoa Thiên Hồng ngạc nhiên nhíu mày hỏi lại :

– Rằm tháng bảy ư? Nói thế chỉ còn tám ngày nữa thôi sao?

Thông Thiên giáo chủ gật đầu cười đáp :

– Không sai, mấy hôm nay anh hùng thiên hạ bắt đầu lục tục kéo đến.

Hoa Thiên Hồng gật đầu hiểu ra, rồi chợt thay đổi ngữ khí nói :

– Hồi chiều tối nay, tại hạ đắc tội với ba vị cao đồ của Giáo chủ…

Thông Thiên giáo chủ xua tay cười nói :

– Bọn chúng làm sao dám vô lễ với tiểu huynh đệ, chỉ tự trách chúng có mắt không tròng, giáo huấn cho chúng thế là phải lắm rồi!

Nói đoạn lão ngửa cổ cười vang tiếp :

– So ra với mấy tên thuộc hạ Phong Vân hội, thì tiểu huynh đệ hạ thủ còn lưu tình nhiều, bần đạo còn chưa kịp đa tạ!

Nói rồi quả nhiên lão đơn thủ chấp trước ngực cúi đầu hành lễ.

Hoa Thiên Hồng ôm quyền đáp lễ, hai người nói nói cười cười cứ như là bằng hữu cố giao lâu ngày gặp lại không bằng.

Thông Thiên giáo chủ đảo nhanh ánh mắt nhìn thiếu nữ bên cạnh Hoa Thiên Hồng cười cười hỏi :

– Vị cô nương này là ai? Một trang thiên hương quốc sắc, nhưng y phục giản dị, không hề phấn son, khiến bần đạo chẳng thể nào nhìn ra lai lịch!

Bạch Tố Nghi nghe câu hỏi hơi khiếm nhã và thần thái không được chân chính của lão đạo thì trong lòng khinh bỉ, quay mặt đi nơi khác mắt nhìn Hoa Thiên Hồng.

Hoa Thiên Hồng thầm thán phục Tố Nghi, lạnh giọng nói :

– Vị cô nương này là trưởng nữ của Bang chủ Thần Kỳ bang, Giáo chủ bất tất phải nói!

Thông Thiên giáo chủ tợ như kẻ mặt dày mày dạn, chẳng hề tức giận ngược lại còn cười “Hi hi…” nheo mắt nói :

– Từng nghe nói Bạch Tiêu Thiên có một đôi ái nữ song sinh dung nhan tuyệt thế, nói thế vị cô nương đây tất không phải là vị nữ lưu hào hiệp Bạch Quân Nghi mà là đại tiểu thư Bạch Tố Nghi?

Hoa Thiên Hồng gật đầu lãnh nhiên đáp :

– Giáo chủ biết không ít, vị này đúng là Bạch Tố Nghi tiểu thư.

Thông Thiên giáo chủ nghe thì đưa đôi mắt vẻ soi mói nhìn Bạch Tố Nghi rồi lại nhìn chàng nói :

– Thế thì kỳ lạ! Nghe người giang hồ đồn đại tiểu huynh đệ ngươi cùng Bạch Quân Nghi trước địch sau bạn, biến thành thân giao bất nghịch, sao giờ lại đi cùng với đại tiểu thư?

Hoa Thiên Hồng nghe thì đại nộ trong lòng, thế nhưng nghĩ nhanh trong đầu: “Con lừa này là một trong kẻ thù sát phụ của ta, sớm muộn gì ta cũng lấy tính mạng hắn, lúc này tốt nhất giữ trấn tĩnh chớ xung đột với hắn…”

Nghĩ thế chàng nén giận trong lòng, mặt lạnh lùng nói :

– Chuyện riêng của Hoa mỗ, không phiền đến Giáo chủ quan tâm. Ngày rằm tháng bảy cũng sắp đến, nếu như Giáo chủ còn điều gì chưa kịp nói thì chờ đến ngày “Tế Vong đàn” nói cũng chẳng muộn!

Nói rồi chàng quay nhìn Bạch Tố Nghi nói :

– Cô nương, chúng ta đi!

Bạch Tố Nghi gật nhẹ đầu, mắt chẳng hề nhìn lão đạo trưởng một cái, sóng vai bước đi bên cạnh chàng.

Thông Thiên giáo chủ bỗng đánh mắt ra hiệu cho tả hữu, “vù, vù, vù…” bóng người loáng lên, tám tay đạo đồng áo hồng liền rút đoản kiếm nhảy phắt tới chắn đường bọn họ.

Chỉ thấy ánh thép xanh đỏ rợp trời, chưa công đã thấy khiếp, nguyên tám thanh đoản kiếm trên tay tám đạo đồng áo hồng đều là thần vật lợi khí, kiếm xuất hào quang ngời ngời khiến người ta nhìn phải khiếp.

Hoa Thiên Hồng như lường trước bọn chúng tất khó để chàng đi dễ dàng, vừa thấy bóng người nhào động liền nắm tay Bạch Tố Nghi kéo lùi lại một bước, trầm giọng quát :

– Các ngươi hẳn chưa thấy chân văn chương thì chưa cam tâm!