Chương 28 – Phụ nữ càng muốn làm khó nhau hơn

Thứ bảy, Hạ Hà Tịch đến đón bà mối từ sáng sớm. Tuy không hiểu rốt cuộc con cáo họ Hạ muốn làm gì, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn ngoan ngoãn lên xe. Mãi tới khi thấy ô tô từ từ chạy ra khỏi thành phố C cô mới thấy có chút kỳ lạ, cuối cùng mở miệng hỏi: “Rốt cuộc là chúng ta đi đâu?”

Hạ Hà Tịch vẫn nhìn thẳng về phía trước, chăm chú lái xe: “Về thành phố A.”

Bà mối nghe vậy thì ngẩn người một lát, không biết nên phản ứng thế nào. Chuyện của con cáo này cô nghe được một ít từ chỗ anh hai. Hạ Hà Tịch là người thành phố A, bố mẹ, họ hàng cũng ở thành phố A. Vì học cấp ba nên anh ta mới chuyển tới thành phố C, cũng vì thế mới quen được ông anh hai Tô Cẩm Trình của cô. Nhưng tai nạn bất ngờ ập tới, trong nhà xảy ra chuyện, suýt nữa phải nghỉ học.

Sau đó, anh được họ hàng ở thành phố A đón về nuôi, đi du học nước ngoài, về nước lại vào tập đoàn Chính Uy thực tập, rồi lại ra nước ngoài, cuối cùng mới tới thành phố C làm tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Chính Uy ở đây. Tô Tiểu Mộc quen Hạ Hà Tịch lâu như thế, nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc tới họ hàng thân thích hay bạn bè ở thành phố A. Vậy mà giờ đạp sóng đạp gió quay về, lại chọn đúng lúc trước khi hai người kết hôn… liệu có ý gì không?

Nghĩ tới đây, bà mối nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, đúng lúc đối phương cũng khẽ nghiêng mặt nhìn qua chỗ cô. Trong khoảng khắc, khóe miệng anh khẽ cười, dịu dàng nói: “Đưa em về gặp bố mẹ.”

Mặt Tô Tiểu Mộc thoáng cái đã nóng bừng, cúi đầu đáp: “Còn chưa chính thức cưới xin, anh đừng gọi vớ vẩn!”

Thành phố A cách thành phố C không xa lắm, sau hai tiếng rưỡi đi xe đã tới núi Hoa Ần của công viên Đào Ần. Tô Tiểu Mộc vừa nghe thấy cái tên này liền nghĩ, Hoa với chả Đào, cứ nghĩ đây là kiểu du lịch ở nông trại nào đó, nhưng thật ra chỗ này là nghĩa trang.

Trong suy nghĩ của bà mối, nghĩa trang lúc nào cũng là nơi âm u, sương mù bao phủ, không khí đầy vẻ chết chóc. Những tấm bia mộ được dựng chỉnh tề, ngay ngắn. Ấn đường của nhân viên trong nghĩa trang cũng phải đen tối, ánh mắt đờ đẫn… Nhưng tất cả những thứ trước mắt hoàn toàn phá vỡ quan niệm của cô.

Cảnh sắc tươi đẹp, mây trắng như bông. Ngẩng đầu nhìn núi non trùng điệp phía xa, cây cối dày đặc từng lớp, từng lớp. Thỉnh thoảng có nhân viên nghĩa trang đi qua cắt tỉa cây cối hay lau bia mộ cũng tươi cười đón tiếp, vẻ mặt không hề u ám. Theo lời nhân viên trong nghĩa trang, công viên Đào Ần tới tháng Ba mới là lúc đẹp nhất. Hoa đào đua nở, cảnh vật ngập tràn trong sắc xuân. Những ngôi mộ đều được xây dưới tán đào. Khi du khách tới đây thăm viếng, thắp hương, người không biết còn nghĩ mọi người đang du xuân. Dù người nhân viên đó có nói quá lời, nhưng bà mối vẫn bị cảnh tượng nơi đây hấp dẫn.

Lúc cô còn đang ngẩn ngơ thì Hạ Hà Tịch đi mua nến thơm và tiền giấy. Anh vừa đi thì di động của bà mối vang lên. Liếc nhìn màn hình điện thoại một lát, bà mối nhấn nút nghe, chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Đầu dây bên kia vang lên tiếng con gái: “Tiểu Mộc, cô thông minh thật. Tôi đã điều tra anh cả nhà cô rồi. Đúng như cô đoán, Tổng giám đốc Hạ liên kết với ba anh em nhà ấy… Mà tôi cũng tra nhật ký cuộc trò chuyện gần đây của Tổng giám đốc Hạ rồi, đúng là trước hôm ăn cơm bọn họ có liên lạc với nhau…”