Chương 28 – Tai nạn

Tới studio, Diệp Mộc khẽ đẩy cửa bước vào, đúng lúc nhìn thấy hai đại mỹ nam trong trang phục cổ trang uy phong đang chiến đấu ác liệt. Trần Nguyên xoay người một cách rất dũng mãnh, nhẹ nhàng tiếp đất, Mars vung kiếm lao xuống phía dưới. Nhưng chưa đợi đến lúc Mars xuất kiếm, Trần Nguyên đã bị một người tung một cước như trời giáng từ phía sau, không kịp chống đỡ, lao thẳng về phía thanh kiếm trong tay Mars.

Tất cả mọi người, trong đó có cả Diệp Mộc đều ồ lên kinh ngạc, lũ lượt tiến về phía trước. Nhưng nữ diễn viên chính Trương Lâm ở bên cạnh Trần Nguyên đang dạo một khúc đàn ai oán, thương tâm, lúc này bất ngờ đứng thẳng dậy, chặn trước mặt Trần Nguyên, ôm chặt lấy anh, dùng tấm lưng mỏng manh của mình che chắn. Trong khung cảnh hỗn loạn, Trần Nguyên gào lên một tiếng, xoay người một cái thật mạnh, xoay Trương Lâm đang định che chắn cho anh về phía trước. Khuôn mặt vốn được coi là bộ phận gợi cảm nhất trên cơ thể anh hướng thẳng về phía thanh kiếm bằng đồng sáng loáng.

Chớp mắt một cái, một tia máu ào ào phun ra từ má anh, trong tiếng kêu thảm thiết của Trương Lâm, Trần Nguyên khuỵu gối, tay vẫn ôm chặt cô không rời. Mars chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chân không chạm đất, đưa qua đưa lại trên không trung, sự sợ hãi, kinh ngạc hiện lên trên khuôn mặt điển trai.

Người tung cước đạp Trần Nguyên là một tên to lớn mặt mũi bặm trợn bất ngờ xông vào trường quay, phía sau hắn lúc này còn có thêm vài tên cao lớn khác ồn ào bước theo, nét mặt hung tợn, tay cầm theo chùy, lao thẳng về phía Trần Nguyên, miệng chửi bới mấy lời chẳng nghe rõ, đại loại như: “Dạy cho mày một bài học, nếu còn dám không biết tốt xấu mà bám lấy Trương Lâm thì sẽ giết chết mày.” Hiện trường trở nên hỗn loạn, các đạo cụ, phục trang đều bị đạp tung tóe. Trong đoàn làm phim chỉ có vài võ sư xông lên chống trả, sau đó vì thực lực có hạn, ngay lập tức bị đánh bật ra phía sau. Diệp Mộc cảm thấy tình hình không ổm, túm lấy một nhân viên phục vụ bảo cậu ta ngay lập tức đi báo cảnh sát, còn cô không nói lời nào, chạy ra phía cửa, lao lên trên tầng.

“Diệp Mộc!” Tiếng hét kinh ngạc của Cố Tiểu Điềm vang lên, Diệp Mộc gần như xông vào văn phòng tổng giám đốc, nhưng cảnh tượng bên trong làm cho những lời nói sắp buột ra từ miệng cô phải khựng lại. Lê Cận Thần đứng đối diện với cánh cửa, tựa vào bàn làm việc, cúi đầu, một tay đút trong túi quần, tay kia đang cầm một quyển album ảnh lớn, những ngón tay dài dò tỉ mỉ trên cuốn album, như đang hồi tưởng lại điều gì đó, vô cùng im lặng. Cuốn album ảnh nhiều màu sắc ấy Diệp Mộc rất quen thuộc, đó là những bức ảnh họ chụp cùng nhau từ những ngày còn mặn nồng, cô cũng có một quyển y hệt như vậy. Sau khi bị Lê Cận Thần làm tổn thương lần thứ nhất, cô liền vứt nó vào một chỗ thật kín, không mở ra thêm một lần nào nữa. Giờ nhìn thấy nó trong hoàn cảnh này, Diệp Mộc có cảm giác như vật đổi sao dời, cách đó đã rất rất lâu rồi.

Cánh cửa bật mở, ánh mắt dịu dàng của Lê Cận Thần vẫn chưa kịp thu lại, khựng lại một lúc, thần sắc không đổi, anh thu tay lại giấu vật đang cầm trong tay kia: “Có chuyện gì?” Diệp Mộc cố gắng làm cho trái tim đang đập thình thịch bình thường trở lại, lạnh lùng nói: “Studio số ba xảy ra chuyện, thưa Giám đốc Lê.” “Đi xem sao!” Lê Cận Thần đứng thẳng người, đôi chân dài sải chưa được vài bước đã đi tới trước mặt cô. Diệp Mộc nhìn dáng hình cao lớn xương xương của anh, ánh mắt hoang mang.