Chương 28: Tuyết Chi Thần Thủy

Thần Nhiên nhìn thấy cảnh tượng quỷ dị này, trong lòng không khỏi có chút sợ hãi, nên hắn lập tức chấn tỉnh lại, lúc này Lục Mộng Thần giơ cao cự kiếm, khí thế như ngàn quân áp tới, nếu còn không tiến công thì sẽ rơi vào thế bị động, buộc phòng thủ. Vì vậy, Thần Nhiên không kịp nghĩ nhiều, chỉ cau chặt đôi mày, thân người nhảy vút lên, bảo kiếm trong tay kích về phía trước. Y sử ra một thức Kim Quang Vạn Đạo, khiến cho vạn đạo quang hoa sáng rực cuộn vào nhau, đánh thẳng tới Lục Mộng Thần.

Lục Mộng Thần nắm chặt Vân Vụ kiếm trong tay, hai mắt trở nên sáng rực hữu thần, trên mặt tràn ngập ý chí chiến đấu vô cùng kiên cường. Cả người căng ra, ngước nhìn kiếm ảnh chói mắt đang ập tới, hắn quát nhẹ một tiếng: “Húc Nhật Đông Thăng.”

nl.Một quầng mây mù trắng mờ mịt phút chốc từ thân kiếm bay lên, chớp mắt đã tràn ngập không gian phạm vi ba thước vuông. Vô số kiếm mang sắc bén của Thần Nhiên vừa rơi vào trong mây mù, liền biến mất giống như đá rơi xuống biển. Thần Nhiên cực kỳ kinh hãi, lúc này bảo kiếm giống của y như bị dính cứng ở trong mây mù, không thể nhúc nhích được.

Bảy quả cầu ánh sáng rực rỡ, nhỏ như móng tay không biết từ khi nào đã bay ra từ trong quầng mây mù, theo thân kiếm của Thần Nhiên mà công đến. Bảy quả cầu ánh sáng hồng sắc giống như hỏa diễm thiêu đốt, mau chóng thông qua thân kiếm, theo cánh tay xuyên tới y phục, trong nháy mắt, y phục của Thần Nhiên đã bị đốt thành tro bụi.kien

“A! Hô! A a!” Vô số thanh âm ngạc nhiên từ dưới đài vang lên, kể cả sáu vị Phong Thần tông chủ, sắc mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ ngạc nhiên. Duy có Thiên Nhất chân nhân và Thiên Phong chân nhân ngoài sự ngạc nhiên ra thì còn có pha lẫn niềm hoan hỷ nữa.

Thần Nhiên đứng ngây ngốc ở trên lôi đài, nửa thân trên không còn y phục, y quả thật không dám tin vào mắt mình, chính y cũng không ngờ rằng mình lại thua quá dễ dàng như vậy. Đối phương chỉ mới dùng một chiêu khởi thủ thức của Phong Thần kiếm quyết, mà đã đánh bại mình.

Lục Mộng Thần hơi nheo mắt, miệng mở ra, nụ cười ngờ nghệch lại hiện lên trên mặt, không biết là thiện ý hay là ác ý: “Thần Nhiên sư huynh, thừa nhận đi.”

Sắc mặt Thần Nhiên biến thành trắng bệch, khó nhìn giống như lợn chết, y không nói câu nào liền phi xuống đài. Chúng đệ tử ở dưới đài òa lên một tiếng, đồng thanh hoan hô Lục Mộng Thần.

Tại một lôi đài khác ở phía xa xa, Diệu Nhiên cũng đã giành được thắng lợi. Đối thủ của nàng căn bản là không cùng đẳng cấp với nàng, bỏi vậy nên nàng cũng dễ dàng thủ thắng. Khi nàng nhìn về phía lôi đài bên này, thì vừa vặn nhìn thấy tất cả, nên không khỏi càng cảnh giác hơn đối với Lục Mộng Thần. Đôi mắt vốn trong sáng như nước cũng mơ hồ xuất hiện một chút vẩn đục.

“Thiên Phong sư đệ, xem ra Mộng Thần quả đúng là nhân tài tương lai của Phong Thần Tông ta, ha ha ha!” Thiên Nhất chân nhân cười nói. Thiên Phong chân nhân vội vàng đáp lời: “Đúng vậy, sư huynh! Mộng Thần mới tu hành chưa đến ba mươi năm mà đã có thành tựu như vậy, xem ra trăm năm sau, trong đợt Phong Thần tuyển tú kỳ tới, nếu không phải hắn thì chẳng thuộc về ai khác.”

Thiên Nhất chân nhân mỉm cười đầy thâm ý, nói: “Điều đó có thể không thấy sao! Ngươi cứ đợi mà xem!”

Mấy vị phong chủ kia nghe thấy chưởng môn sư huynh và Thiên Phong sư đệ nghị luận, trong lòng đều cảm thấy bất phục, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ mỉm cười phụ họa. Thì ra Thiên Phong chân nhân vẫn chưa hề kể cho bọn họ nghe về lai lịch của Lục Mộng Thần.