Chương 289: Bôn tẩu Lạc Dương (2)

Chu Hân hơi hồ đồ.

Hắn không rõ ý những lời Đổng Phi nói, nhịn không được nói:

– Lạc Dương? Tân đế đăng cơ, lại có đại tướng quân phụ tá. Có thể xảy ra đại sự gì?

Dứt lời Đổng Phi đứng dậy:

– Bàng Đức, Phan Chương. Lập tức điểm nhân mã, trước chính ngọ phải xuất phát. Chu đại nhân, tân quân mới thành lập, vẫn còn phải hoàn thành huấn luyện. Ta cần số lượng lớn nhân thủ tới hỗ trợ, nếu có đắc tội, xin thứ lỗi.

Chu Hân là một trung thần Hán thất điển hình, mặc dù không rõ đại sự mà Đổng Phi nói là cái gì, nhưng nhìn sắc mặt nghiêm túc lạnh lùng đó, hắn vô ý thức gật đầu:

– An Ninh Đình hầu cứ việc phân phó, Chu Hân nếu có thể làm được, nhất định không chối từ.

– Ta muốn chinh tích Hạ Tề làm thị tòng Hổ bí cho ta, cùng Phan Chương hiệp trợ Bàng Đức. Chuyện lần này quan hệ trọng đại, xin đại nhân trong hai canh giờ triệu tập tất cả ngựa, quân nhu có khả năng triệu tập tại Lịch Dương cho ta. Ngày khác, Đổng mỗ sẽ hoàn trả gấp đôi.

Chu Hân vội vàng đứng dậy:

– An Ninh Đình hầu nói thế khách khí rồi, đều là hiệu lực cho hoàng thượng, có gì mà hoàn với trả?

– Thế thì, làm phiền đại nhân.

– Giờ ta sẽ đi an bài!

Chu Hân xoay người bước nhanh ra ngoài, nhưng đi đến cửa doanh trướng đột nhiên dừng lại:

– Tây Bình, rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì?

Đổng Phi do dự chốc lát, nhỏ nhẹ nói:

– Ta cũng chỉ suy đoán lung tung. . . Chỉ sợ đại tướng quân, sẽ bị ám toán.

– Ngươi nói là…

Chu Hân nói đến phân nửa, lại phải nuốt trở lại bụng.

Có một số việc, nếu nói quá rõ ràng, trái lại sẽ không tốt.

Ngẫm lại, nếu như Hà Tiến thực sự xảy ra chuyện, như vậy Lạc Dương chẳng khác nào không ai có thể trấn trụ rồi, Đến lúc đó, khẳng định sẽ xảy ra đại loạn.

Bây giờ Chu Hân vẫn là tận lực nghĩ tới chỗ tốt, mà Đổng Phi lại biết, hậu quả đó sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

Tiễn Chu Hân đi rồi, Đổng Phi nói với Lăng Thao:

– Cung Vĩ, thật sự xin lỗi, hoàng thượng băng hà, ta cần phải chạy về Lạc Dương ngay lập tức. Chỉ sợ không thể đi cùng ngươi đến Ngô Quận rồi. Như vậy đi, ngươi có thể đi trước thu xếp cho vợ con, sau đó đến Lạc Dương hội hợp với ta.

Lăng Thao nghe được lời này, lại tức giận.

– Chủ công, chẳng lẽ coi thường Lăng Thao ta sao?

– Cung Vĩ sao nói vậy?

– Chỉ ngài trung tâm, lẽ nào Lăng Thao ta chỉ là kẻ không biết nặng nhẹ? Thao đã theo chủ công, đương nhiên phải bảo vệ ở bên người chủ công. Đại sự như vậy, Thao có thể nào bỏ chủ công mà đi? Thao nguyện đi theo chủ công đến Lạc Dương, việc gia quyến cứ gác lại sau.

Đổng Phi kéo tay Lăng Thao:

– Cung Vĩ không phụ ta, ta cũng sẽ không phụ Cung Vĩ.

Rồi lại nói với Đổng Thiết:

– Đuổi theo Chu đại nhân, bảo ông ấy phái người đến Ngô Quận đón gia quyến của Lăng Thao tới Lịch Dương an cư.

– Vâng. . .

Lăng Thao quỳ một gối xuống đất:

– Chủ công đối với ta như người thân, Thao máu chảy đầu rơi, nguyện cống hiến sức lực.

Có lẽ, chỉ bất đồng trên quan niệm.

Đổng Phi cũng không cảm thấy chuyện mình làm có gì đặc biệt. Trong mắt y, tướng sĩ dụng mệnh, nhưng không thể bạc đãi gia quyến của tướng sĩ. Nhưng loại tư tưởng này đối với người vào thời đó mà nói, không thể nghi ngờ là một loại thủ đoạn khiến người khác cảm động.

Lăng Thao lập tức đi thu dọn đồ đạc.

Đổng Phi ở trong đại trướng liên tục bồi hồi.

Y thực sự có hơi hồ đồ. Mặc dù Kiển Thạc là người ngũ thể không được đầy đủ, nhưng lấy nhận thức của Đổng Phi đối với hắn, đó là một người cực kỳ trung thành với Hán Đế. Hắn Hán Đế? Mưu đồ cái gì? Vì cái gì? Nghĩ thế nào cũng thấy không có khả năng.

Nhưng nếu như không phải là Kiển Thạc, như vậy phương diện này có uẩn khúc gì?

Càng nghĩ, Đổng Phi càng cảm thấy sợ hãi.

Mơ hồ có một loại cảm giác. Thật ra y cũng không thay đổi lịch sử. Bánh xe lịch sử vẫn đang chạy trên con đường vốn có của nó.

Chỉ hy vọng, cha đừng nhập kinh!

Hít sâu một hơi, Đổng Phi nhắm hai mắt lại.

Ngoài đại trướng có tiếng huyên náo, nhưng trong đại trướng lại lặng ngắt như tờ.

Đúng, y quả thật cần phải an tĩnh một chút. . .

Đến chính ngọ, đội ngũ đã chuẩn bị thỏa đáng toàn bộ.

Chu Hân tại Lịch Dương điều động 800 chiến mã, trong đó còn có rất nhiều là ngựa già đã bước vào cái tuổi xế chiều.

Dương Châu không giống Lương Châu, ngựa xưa nay khuyết thiếu. Lại còn thêm Tần Hiệt chinh phạt Bành Thức, cũng điều đi rất nhiều ngựa. Chu Hân cũng đã toàn lực.

Đối với điều này, Đổng Phi cảm kích không ngớt.

Ngừa già chạy không tốt, nhưng ít ra kéo đồ đạc, quân nhu thì vẫn dư dả.

Ở Lịch Dương tổng cộng 31 ngày, tổng cộng chiêu mộ 2200 Hổ bí lang hợp cách. Cộng thêm Cự Ma Sĩ, tổng cộng 2500 người.

Trong đó, kỵ quân 1000, bộ quân 1500.

Ở trên ngựa, một lần nữa Đổng Phi nói lời cảm tạ với Chu Hân, cũng ước định ngày khác rảnh rỗi nhất định sẽ trở lại Lịch Dương thăm Chu Hân.

Kỵ quân đi đầu, bộ quân áp trận.

Đổng Phi suất lĩnh nhân mã rời khỏi Lịch Dương.

Dọc theo đường đi, ngựa không dừng vó, một nắng hai sương.

Tâm tình của Đổng Phi giống như bị lửa đốt, hận không thể một bước đến Lạc Dương.

Đại quân thấy núi mở đường, gặp sông mắc cầu, sau 10 ngày cũng đã tiến vào cảnh nội Từ Châu. Tại Từ Châu nghỉ ngơi đôi chút, Đổng Phi lần thứ hai khởi hành.

Thứ sử Từ Châu Đào Khiêm dẫn theo đô úy Tào Báo, biệt giá tòng sự Mi Trúc đưa Đổng Phi ra khỏi Từ Châu.

Trước khi chia tay, còn biếu tặng Đổng Phi 500 Đan Dương binh đã có kinh nghiệm huấn luyện, bổ túc thêm cho đủ 3000 người. Đổng Phi rốt cuộc gặp được Mi Trúc tiên sinh đại danh lừng lẫy. Hắn vốn là một thương gia lớn ở Từ Châu, khá có danh tiếng, được Đào Khiêm chinh tích làm biệt giá tòng sự. Trên lịch sử, người này từng là thành viên chủ yếu của tập đoàn Lưu Bị lúc đầu, nhưng sau đó thì dần dần mờ đi trên sân khấu lịch sử.

Nếu như thường ngày, Đổng Phi nhất định sẽ kéo gần quan hệ với Mi Trúc tiên sinh. Nhưng hiện giờ y không có tâm tư này, đương nhiên cũng không có thời gian đi gặp vị Mi phu nhân dịu dàng mạnh mẽ đó một lần.

Tuy nhiên, Đổng Phi lại có một chiêu khác.

Một tờ công văn, chinh tích Mi Phương, huynh đệ của Mi Trúc làm Hổ bí lang trung. Bản thân Hổ bí lang trung này cũng là một quan văn, phù hợp với thân phận của Mi Phương. Ngay từ đầu, Mi Trúc cũng không quá đồng ý. Về phần nguyên nhân trong đó, Đổng Phi cũng không phải không nghĩ ra được.

Ôi môn hộ. . .

Mi Trúc là một thương gia thành công, có ánh mắt mà rất nhiều người không thể bằng được. Hắn sở dĩ không đồng ý, là bởi vì hắn cũng không xem trọng Đổng Phi, hoặc là nói tương lai của Đổng gia. Vì vậy nhiều lần từ chối, không muốn đáp ứng.

Đổng Phi nổi giận!

Lão tử cũng không phải chinh tích ngươi, cần ngươi tới xía vào sao?

Mặc dù Mi Trúc không đồng ý, nhưng cũng không có nghĩa là Mi Phương cũng không đồng ý. Tuy là thứ tử của gia tộc, nhưng Mi Phương rất có tài hoa. Hắn chung quy cảm thấy bởi vì hắn là thứ tử, không thể vượt qua Mi Trúc được. Trong thâm tâm, Mi Phương cũng không cho rằng bản lĩnh của mình kém hơn Mi Trúc, và hắn vẫn đang muốn tìm cơ hội thi triển tài hoa. Vì vậy Đổng Phi phái người chinh tích, Mi Phương lập tức vui vẻ mà đi.

Đợi khi Mi Trúc phát hiện Mi Phương không còn ở đây, binh mã của Đổng Phi đã rời xa Từ Châu.

Mi Trúc không khỏi ngửa mặt lên trời thở dài:

– Chỉ sợ từ đây, Từ Châu Mi gia sẽ bị bôi lên dấu vết của Đổng thị rồi!

Oán thì oán, người làm huynh trưởng tự nhiên cũng hy vọng huynh đệ có thể trở nên nổi bật. Ngày thứ ba Mi Phương rời khỏi Từ Châu, Mi Trúc liền sai người lặng yên đến Lương Châu tìm hiểu tình huống tường tận của Đổng gia. Dù sao, là một thương nhân, Mi Trúc cũng rõ ràng một đạo lý: đừng đặt toàn bộ trứng gà trong một cái rổ, bằng không đó sẽ là một việc cực kỳ nguy hiểm.

Đối với Mi Phương, Đổng Phi không phải không có phòng bị.

Dù sao trên lịch sử, người này đã từng phản bội Thục Quốc, đầu hàng Ngô quốc.

Nhưng nếu như nói là Mi Phương hại Quan Vũ, Đổng Phi lại không cho rằng như thế. Trong Diễn nghĩa, vào giai đoạn sau Quan Vũ thanh cao tự ngạo, khiến người khác khó có thể chịu được. Trước trận chiến Phàn Thành, hắn đã từng tuyên bố cho Mi Phương đẹp mặt. Mi Phương có thể nào không sợ?

Đổi lại là bất kỳ ai, chỉ sợ cũng sẽ bởi vậy mà sản sinh một số hiểu lầm.

Hơn nữa Đổng Phi cảm thấy, Quan Vũ thật ra có chút nịnh bợ.

Muội muội của Mi Phương đã từng là thê tử của Lưu Bị, còn bởi vì Lưu Bị mà chết. Quan Vũ ngươi lúc đầu còn không phải là rất kính trọng người ta. Đợi Mi phu nhân chết rồi, thân tình giữa Mi gia và Lưu Bị cũng đoạn tuyệt theo. Ngươi liền khinh thường người ta.

Trên đời này, chung quy không có khả năng vây quanh một mình Quan Công ngươi.

Cho nên, đối với sự lo lắng của Mi Phương, Đổng Phi không có bởi vậy mà xem nhẹ hắn.

Sau khi Mi Phương gia nhập, đem đồ quân nhu trong quân quản lý ngay ngắn rõ ràng. Việc vốn trước đây là của Hạ Tề, Mi Phương vừa đến, lại làm cho Hạ Tề được giải thoát hoàn toàn. Đừng coi thường số đồ quân nhu này, sau khi quản lý rõ ràng, tốc độ hành quân cũng nhanh hơn theo.

Cứ như vậy, Đổng Phi dẫn 3000 nhân mã ngày đêm lên đường.

Mấy ngày sau đã vượt qua Bành Thành. Đi tới phía trước nữa thì sẽ rời khỏi địa giới của Từ Châu, tiến vào cảnh nội Lạc Dương.

Cách Lạc Dương càng ngày càng gần, tin tức nhận được cũng càng ngày càng nhiều.

Cũng may, Hà Tiến còn sống!

Đổng Phi nhất định phải đến Lạc Dương trước khi Hà Tiến chết.

Một ngày, đội ngũ đang lên đường thì có thám mã đột nhiên đến báo cáo:

– 30 dặm phía trước có sơn tặc tập kích đội xe. Nhìn vết tích của đội xe, giống như là quan viên trong triều.

Sơn tặc?

Đổng Phi lập tức tỉnh táo.

Từ Châu, Nhữ Nam, hai vùng này hiện nay có đạo phỉ hoành hành.

Dọc theo đường đi y vận khí tốt, không gặp sơn tặc tập kích quấy rối. Nhưng điều này cũng không có nghĩa là nhánh nhân mã của y không có người theo dõi.

– Truyền lệnh Bàng Đức, bảo hắn canh gác. . . Vũ An Quốc, theo ta đến phía trước xem sao. Xem là vị đại nhân nào bị sơn tặc để ý đến.

Nói rồi Đổng Phi dục ngựa tiến lên.

Vũ An Quốc, Đổng Thiết, lập tức dẫn theo Cự Ma Sĩ theo sát phía sau.

Lăng Thao rất có ánh mắt, cũng không nóng lòng đuổi theo, mà là lập tức thu gom Cự Ma Sĩ, cũng phái người truyền lại tin tức cho ba người Bàng Đức.

Đổng Phi dẫn dắt là kỵ quân, lấy Bàng Đức là chủ tướng. Hạ Tề và Phan Chương là phó tướng, thống lĩnh bộ quân, cùng với áp giải đồ quân nhu.

Đa số thời gian, Đổng Phi sẽ dẫn theo Cự Ma Sĩ mở đường. Thứ nhất y nóng lòng chạy về Lạc Dương; thứ hai chính là ngựa của Cự Ma Sĩ tất cả đều là bảo mã Tây Lương, có cước trình nhanh hơn kỵ quân mới chiêu mộ rất nhiều. Thứ ba, Đổng Phi cũng muốn để cho Bàng Đức có thể mượn cơ hội này làm quen với nhân mã dưới trướng của mình. 700 kỵ quân trong tay hắn đều là bộ khúc tương lai của hắn.

Nhất mã đương tiên, Đổng Phi leo lên một gò đất.

Tay che nắng nhìn ra phía xa, chỉ thấy có khoảng một hai trăm sơn tặc đang vây quanh và tấn công một xa đội.

Xa đội có hộ binh thủ vệ, xe trượng hình thành một viên trận đơn giản. Dưới chỉ huy của một lão giả tóc đã muối tiêu, mặc cho thế tiến công của sơn tặc hung mãnh, nhưng thủy chung không thể đi tới nửa bước.

Lão giả thân thể gầy guộc, thân cao khoảng chừng tám xích.

Nhìn qua mặc dù tình huống rất khẩn cấp, nhưng lại có vẻ bình tĩnh, điều hành trăm hộ binh, không hoảng loạn chút nào.

Đổng Phi nheo mắt lại, nhìn rõ tướng mạo của lão giả kia.

Trong lòng không khỏi thất kinh. Lão giả đó chính là một trong những ân sư mà y thụ nghiệp, tiền Phiêu Kị tướng quân, Hòe Lý hầu Lư Thực.

Theo đạo lý, lúc này Lư Thực hẳn là ở Lạc Dương chứ?

Sao lại xuất hiện ở chỗ này?

Tuy nhiên cũng không cho phép Đổng Phi suy nghĩ quá nhiều, y giơ tay tháo xuống Quỷ Khốc sóc.

– Lão sư đừng hoang mang, Đổng Phi ở đây!

Nói rồi liền dục ngựa lao xuống gò đất. Hai người Vũ An Quốc, Đổng Thiết ở phía sau cũng không chút do dự, mang theo Cự Ma Sĩ đánh tới sơn tặc.

Sơn tặc vây công đoàn xe không được, vốn đang nóng lòng. Đột nhiên lại có một nhánh nhân mã trang bị hoàn mỹ, sát pháp dũng mãnh đánh qua, nào còn dám tái chiến nữa?

Tượng Long nhanh như tia chớp, trong chớp mắt đã chạy ào vào giữa trận địa địch. Đổng Phi ở trên ngựa huy vũ đại sóc, đánh ngã hết sơn tặc quanh mình xuống đất.

Một đầu mục sơn tặc thấy sơn tặc hoảng loạn, lập tức lớn tiếng la lên:

– Không phải sợ, người của chúng ta nhiều hơn nhiều bọn chúng!

Nói rồi cắp thương lao tới Đổng Phi.

Đổng Phi cũng không buồn nhìn, giơ sóc đánh bật ra đại thương của đầu mục sơn tặc. Không đợi đối phương thu thế, ngựa của Đổng Phi cũng đã vọt tới trước mặt hắn. Chỉ thấy Đổng Phi một tay cầm đại sóc, đánh bay vài tên sơn tặc tới gần, tay kia từ trong túi trên lưng ngựa lấy ra một mũi lao, hét lớn một tiếng, mũi lao đâm ngập vào ngực đầu mục sơn tặc. Cũng không để ý đến người đó chết sống, Đổng Phi tiếp tục tấn công.

Lúc này, Đổng Thiết cùng Vũ An Quốc cũng đã đánh vào trận địa địch.

Sơn tặc vừa thấy đầu mục đã chết, lập tức bỏ chạy tán loạn. Làm cho Vũ An Quốc vừa mới chạy tới tức giận ở trên ngựa la ầm lên.

Cái này mà gọi là đánh à? Sao ta vừa đến đã không tìm thấy địch nhân đâu?