Chương 29

Trailer

[Dưới đây chỉ chiếu trích đoạn, không phải toàn bộ phim!]

Action 1

Lăng Lăng không dám nhìn thẳng vào Dương Lam Hàng, liếc mắt một cái cũng không dám. “Thầy Dương, em không muốn học tiến sĩ với thầy, em xin lỗi. Thật sự rất xin lỗi, em đã phụ sự kỳ vọng của thầy!”

“Vì sao?”

“Bởi vì…” Cô cầm ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch cả ly “Ngũ Lương Dịch”(*). Vị cay xè làm tê liệt nỗi thống khổ trong cô, cũng mang đến cho cô dũng khí.

“Em thích thầy. Mỗi ngày em đều muốn nhìn thấy thầy, từng phút từng giây đều muốn, em… sợ càng lún càng sâu, sẽ không tự khống chế được bản thân… Vì vậy, em xin thầy, hãy cho em tốt nghiệp đi.”

Dương Lam Hàng nhìn cô, giọng nói cứng rắn lạnh lẽo. “Nếu em thực sự muốn tốt nghiệp, tôi có thể tôn trọng lựa chọn của em. Em không cần dùng đến cách này.”

“Em…”

Lăng Lăng không dám nhìn anh, giọng nói của anh sắc bén như lưỡi dao, rạch một nhát thật sâu lên lồng ngực rỉ máu của cô.

“Em muốn tốt nghiệp, có thể! Hãy cho tôi biết lý do thực sự.”

Lý do thực sự? Anh còn muốn lý do thực sự nào nữa đây?

Yêu phải thầy giáo của mình, lời nói vô liêm sỉ như vậy cô cũng đã nói ra rồi, chính là không muốn lừa gạt anh.

Thế nhưng, anh lại không tin tưởng.

“Em không lừa thầy, em nói thật lòng. Em sợ nhìn thấy thầy, thậm chí nghe thấy tên của thầy cũng sợ hãi…”

Giọng nói Dương Lam Hàng âm trầm đáng sợ. “Em ngẩng đầu lên, nhìn tôi!”

Lăng Lăng ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn tú của anh gần trong gang tấc, nghĩ đến sắp tới sẽ không còn được nhìn thấy khuôn mặt này nữa, cô hoàn toàn có thể lường trước những ngày về sau sẽ gian nan khổ sở biết bao nhiêu.

Nhưng mà cô phải vượt qua, nhất định phải vượt qua…

“Sợ tôi? Bởi vì em không thể chịu nổi sự nghiêm khắc và trách mắng nặng nề của tôi? Hay là do vị trưởng phòng công ty điện trẻ tuổi đầy hứa hẹn kia coi trọng em, dùng mức lương cao tám ngàn tệ muốn em tới làm trong bộ phận của anh ta?”

Lăng Lăng hoảng sợ nhìn Dương Lam Hàng, lẽ ra cô sớm nên biết việc này không thể gạt anh, dù sao, anh cũng là thầy của cô, thông báo tuyển dụng nhân viên dĩ nhiên anh phải nắm rõ.

Cô thật khờ! Cô lại làm việc ngu ngốc rồi!

“Em xin lỗi!”

Cô nhìn thấy trong ánh mắt của Dương Lam Hàng nỗi đau đớn cùng thất vọng sâu sắc, cô biết… Anh bồi dưỡng cô, dùng cả tâm huyết, cả sự chân thành. Vậy mà thứ cô báo đáp lại là sự phản bội thế này đây.

Nhưng cô còn có thể làm gì? Không có cô, Dương Lam Hàng vẫn có thể dạy dỗ vô số sinh viên còn xuất sắc hơn cô. Cô không thể, ở cùng anh, cô không làm được gì cả!

Cô cúi đầu nhìn vết phỏng lớn trong hai lòng bàn tay, giờ phút này, không hề đau một chút nào…

“Tôi không muốn nghe xin lỗi! Tôi muốn biết lý do, nếu là vì tiền lương, tôi có thể cấp nhiều hơn, nếu vì phát triển sau này, tôi có thể cho em nhiều cơ hội hơn, rốt cuộc em muốn cái gì?”

Em muốn anh!!! Em muốn thử mùi vị hôn lên môi anh, thử cảm giác cùng anh trên giường!

Lăng Lăng nhìn anh, cô có thể nói ra sao? Cô mỗi đêm nằm mơ, đều mơ thấy họ được ở bên nhau.

Sau khi tỉnh giấc, cô đau lòng muốn chết, cô phải nói làm sao để anh hiểu đây?

Cô nhìn anh, nở nụ cười: “Thầy Dương, phải làm sao thì thầy mới tin lời em? Nếu không, đêm nay em đến nhà thầy qua đêm nhé.”