Chương 29

Sự run rẩy lạ lẫm khiến Chu Thanh Thanh say đắm không còn suy nghĩ được gì, chỉ còn lại những tiếng thở dốc, cô nhíu đôi mày thanh tú, nắm chặt vạt áo Lâm Diễn, khó chịu lẩm bẩm nói: “Đừng… Đừng như vậy… Có chuyện gì chúng ta có thể từ từ nói…”

“Từ từ nói?” Lâm Diễn phì cười, hơi thở nóng rực phả bên tai mẫn cảm của cô, lại dẫn đến một trận run rẩy. “Anh không cho rằng năng lực nhận thức đáng chết của em có thể nghe hiểu được! Cho nên, vẫn là dùng hành động để bày tỏ sẽ thực tế hơn.”

Còn ba chữ buồn nôn đó, cả đời Lâm Diễn chưa từng nói, cũng cảm thấy không cần phải nói ra miệng. Còn về những thứ dỗ ngon dỗ ngọt, anh lại càng không để tâm, nếu làm mà hiểu được thì cứ làm! Anh nghĩ lời hứa nói ra, nếu một ngày nào đó không thực hiện được, sẽ chỉ khiến người ta chê cười!

Trong lòng Lâm Diễn làm một phép tính nhỏ: Ừm, đợi cô ấy có bầu, anh sẽ tóm cô vào lễ đường, đến lúc đó rồi sẽ hiểu! Không hiểu thì cũng không đổi ý được nữa!

—— xen ngang ——

Mèo tôi nghi hoặc: Lâm mỹ nam, anh dám không thổ lộ… Vậy lúc trước anh với cái cô Lam Lan kia làm thế nào bắt đầu qua lại?

Lâm Diễn khinh bỉ: Cô ấy thổ lộ trước, nói muốn làm bạn gái của tôi… Tôi nói, được, sau đó thì ở bên nhau.

Mèo tôi: … o(╯□╰)o! Vậy tại sao hai người chia tay?

Lâm Diễn tiếp tục khinh bỉ: Đương nhiên là cô ấy nói phải đi… Sau đó, tôi nói, được.

Mèo tôi: Không nói được gì, ngã xuống đất hộc máu ing…

—— xen ngang hoàn tất ——

Lâm Diễn xấu xa mút lấy chiếc lưỡi thơm tho của Chu Thanh Thanh, không chịu buông ra, làm cô mất khả năng nói chuyện.

Chu Thanh Thanh chỉ cảm thấy từng tế bào trên cơ thể đều như bốc cháy dưới môi lưỡi thân mật của anh. Đôi mi dày của cô khẽ rung rung, hai mắt không tự chủ nhắm nghiền, thầm nghĩ, được đắm chìm trong sự sung sướng tuyệt vời trước mắt này, tất cả những chuyện khác, đều không quan trọng!

Quan trọng là, người đàn ông cô thích, đang dịu dàng hôn cô, nhẹ nhàng mút, nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi cô. Hơi thở giữa hai người chỉ toàn một mùi hương đàn ông thanh tịnh dễ chịu thuộc về anh, Chu Thanh Thanh cảm thấy nhiệt độ hai bên má ngày càng cao, hô hấp của cô cũng bắt đầu hỗn loạn.

Loại cảm giác này khiến toàn thân cô khoan khoái, dễ chịu, cơ thể vô ý thức toát lên khao khát lạ thường: … “Ưm a…”

Chu Thanh Thanh đưa tay túm lấy bàn tay Lâm Diễn đang chuẩn bị cởi khóa nội y của cô, “Ơ… Không…” Lại phát hiện giọng nói của mình vang lên mềm mại không chút sức lực, vừa giống như muốn cự tuyệt nhưng lại vừa như mời chào.

Làn môi Lâm Diễn ghé sát vào bên tai cô, đầu lưỡi đảo qua vành tai xinh xắn đáng yêu, thì thầm mê hoặc. Đồng thời nhanh chóng mở nút khóa nội y của cô… Ngón tay thon dài giống như mang theo sức nóng và sự quyến rũ ma quái, khiến Chu Thanh Thanh có một loại cảm giác muốn kháng cự, nhưng lại không kìm được khát vọng…

Một dòng điện tê dại chạy dọc từ sống lưng lên tới đại não, Chu Thanh Thanh không nhịn được khẽ rên rỉ: “Ưm… Aa ~…”

Một tay Lâm Diễn cởi chiếc áo vướng víu trên người cô, hai đồng tử tối tăm như chợt sáng rực, nhìn chằm chằm phần cơ thể cô lộ ra ngoài không khí, da thịt trắng nõn mềm mại… Sau đó cúi người, lần lượt in lên dấu tích chỉ thuộc về một mình anh.

Chu Thanh Thanh không ngờ được hành động bất ngờ này của anh, cô kinh ngạc, sững sờ hồi lâu mới khôi phục được một chút tỉnh táo từ những cử chỉ ngày càng nóng bỏng của Lâm Diễn.