Chương 29

[Mạch Nhiên cứng đơ người.

Thẩm tiểu suất chỉ kêu to, chớp mắt nhìn chằm chằm bọn họ.

Anna ty ở một bên cười trộm: “Vợ chồng son, tình cảm thật tốt a!”]

***

Mạch Nhiên bị hành động của Thẩm Lâm Kỳ làm kinh hãi, dọc đường mất hồn mất vía, hai mắt đăm chiêu, mãi cho đến khi xe dừng lại trong khuôn viên Thẩm gia, Mạch Nhiên mới hồi phục tinh thần, lúc ấy mới phát hiện bàn tay của Thẩm Lâm Kỳ vẫn còn tao nhã đặt trên lưng cô.

Thừa lúc Anna tỷ xuống xe, Mạch Nhiên hung hăng hất tay Thẩm Lâm Kỳ, nói: “Anh bị bệnh à? Không để cho em nói rõ ràng, ngộ nhỡ Anna ty thực sự muốn chúng ta kết hôn thì biết làm sao?”

Thẩm Lâm Kỳ không bận tâm, dùng cánh tay vừa bị hất ra nhẹ nhàng vuốt chỗ áo bị Mạch Nhiên vò nhăn nhúm, sau đó mặt không biến sắc mà nhún vai nói: “Dù có như vậy anh cũng không ngại.”

“Anh…” Mạch Nhiên một câu bị nghẹ tại cổ họng, thiếu chút nữa sặc chết, khó khăn lắm mới dứt cơn ho, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Vô lại! Anh không ngại, nhưng em để ý. Em một chút cũng không muốn kết hôn với anh.”

“Không muốn kết hôn?” Anna tỷ nghe được liền kinh ngạc quay đầu.

Mạch Nhiên vội vàng gật đầu túi bụi, đúng đúng, không muốn kết hôn! Đặc biệt là không muốn kết hôn với con trai của bà!

Thế nhưng, cái đầu của Mạch Nhiên vừa mới gật được vài cái, chợt nghe bên tai Thẩm Lâm Kỳ nói: “Không muốn sớm như vậy, chúng ta từ từ chuẩn bị!”

Anna tỷ bừng tỉnh đại ngộ: “Đúng vậy, kết hôn là một chuyện vô cùng quan trọng, phải từ từ chuẩn bị kỹ càng, có điều ta sợ để muộn quá, Mạch Nhiên mặc váy cưới sẽ ngại ngùng, nếu không trước tiên cứ đăng kí đã, chờ sau khi sinh con rồi cử hành hôn lễ.”

“Con không có thai!” Mạch Nhiên nổi giận.

Anna tỷ giật mình, bỗng nhiên cười rộ lên: “Nha đầu ngốc, lúc này còn muốn trêu đùa ta hả? Con mắt ta nhìn rất tốt.” Nói xong Anna tỷ hưng phấn bỏ đi

“Gâu gâu!” Thẩm tiểu suất hướng Mạch Nhiên sủa hai tiếng, sau đó chạy theo Anna tỷ, chiếc đuôi gắn nơ con bướm vểnh lên.

(khổ thân chị Nhiên, đến con chó cũng bắt nạt được!)

Mạch Nhiên há hốc miệng, lời mới nói được môt nửa nghẹn lại trong cổ họng, hai mắt nhìn chằm chằm bóng con chó, trong lòng muốn khóc thét.

Lúc này, Thẩm Lâm Kỳ đi đến, vỗ đầu Mạch Nhiên an ủi: “Nha đầu ngốc.” Sau đó, hai tay đút túi quần, ung dung mà đi,.

Còn lại một mình Mạch Nhiên đứng lại, thiếu chút nữa rơi lệ,

Mạch Nhiên nghĩ, cái nhà này người và chó đều liên hợp lại, điên hết rồi, điên hết rồi!

Bởi hiện tại Mạch Nhiên vô pháp không có cách nào mởi miệng khai thông người nhà họ Thẩm, cho nên đành phải buông tha, một chút cũng không đấu lại, quyết định chờ đợi thời cơ, tĩnh quan kỳ biến (im lặng ngồi chờ)

Thế nhưng, Mạch Nhiên trước sau vẫn không tìm được cơ hội để nói rõ chân tưởng, mãi đến lúc ăn cơm tối xong, Anna tỷ kéo Mạch Nhiên ra cửa, nói muốn cùng cô bàn bạc, trong lòng Mạch Nhiên lại môt lần nữa dấy lên tia hy vọng.

Mạch Nhiên nói: “Vâng vâng, con cũng có nhiều chuyện muốn nói cùng Anna tỷ.” vừa nói Mạch Nhiên vừa nhìn Thẩm Lâm Kỳ. Anh không hề ngăn cản cô, đứng dậy đi vào thư phòng.

Trong lòng Mạch Nhiên xúc động. Nghĩ đến vừa rồi ngồi ăn cơm, cay không được ăn, thịt tanh không thể ăn, sau đó phải ăn hết một đống quả dương mai, trong lòng Mạch Nhiên lúc này có cảm giác như tám năm kháng chiến được giải phóng, người Trung Quốc rốt cuộc đứng dậy khởi nghĩa.