Chương 29

Nhà họ Nguyễn là một căn nhà ba tầng ở khu Tiểu Dương, gần Đại học Thành, rất dễ cho ba mẹ cô đi làm, trong sân còn có trồng một chút hoa cỏ rất trang nhã.

Vệ Cung Huyền lần đầu tiên thấy, anh chưa từng ở qua phòng ốc như vậy, cũng cảm thấy mới mẻ.

Vừa đến nhà cha mẹ liền bắt đầu vào bếp, đẩy Nguyễn Mộng để cho cô vào phòng rửa mặt thay quần áo, Vệ Cung Huyền dĩ nhiên cũng theo đi lên, thái độ của mẹ Nguyễn đối với anh khá lịch sự, nhưng sắc mặt của ba Nguyễn thì lại không được tốt lắm.

Nghe được Nguyễn Mộng gọi Vệ Cung Huyền cùng đi vào phòng thiếu chút nữa cầm lấy cái xẻng giơ chân, bị Nguyễn Mộng ngăn lại, ánh mắt trách hờn của con làm một ông lão đã gần năm mươi tuổi nhưng tâm tình vẫn cực kỳ oán niệm.

Đây là lần đầu tiên Vệ Cung Huyền bước vào phòng riêng của Nguyễn Mộng.

Gian phòng của cô rất thanh tịnh, chăn còn có mùi nắng, có thể thấy sau khi nghe cô sẽ về, mẹ cô đã dọn dẹp phòng ốc phơi chăn màn

Trong phòng bất kể là đồ trang sức hay từng vật dụng nhỏ đều là vô cùng chỉnh tề vô cùng có mạch lạc, dù cô không có ở đây, gian phòng được bảo tồn hết sức hoàn hảo.

Kéo màn cửa sổ ra, ánh mặt trời lập tức chiếu vào, ấm áp, Nguyễn Mộng đem chăn vén lên, ngồi lên, cô thích nhất giường to hai người, có thể ở phía trên lăn qua lăn lại, rất sung sướng.

Vệ Cung Huyền nhìn cô ấy đúng la con mèo lười khiến anh rất muốn ăn, lập tức nhào tới ôm cô, Nguyễn Mộng cười khanh khách.

Ngồi ba giờ máy bay, cô muốn đi tắm cho tỉnh người, ra hiệu cho Vệ Cung Huyền từ trên người cô đứng dậy, sau đó đi đến tủ quần áo tìm y phục, mở ra, lại ngây ngẩn cả người.

Một hộc tủ đầy quần áo mới. Từ áo khoác quần váy đến vớ khăn lụa… Cái gì cần có đều có.

Đột nhiên Nguyễn Mộng thấy mắt mình cay cay, cắn môi vừa muốn khóc vừa muốn cười, Vệ Cung Huyền từ phía sau ôm lấy cô, hôn gương mặt của cô, nựng nựng khuôn mặt tròn tròn như bánh bao của cô, nhẹ giọng nói:

“Chọn y phục nào, hay không thích, anh đi mua cái mới cho em?”

Những thứ này đối với bánh bao hiện tại mà nói cũng quá lớn, chỉ có thề làm áo ngủ, nhưng tuyệt đối mặc không ra.

Nguyễn Mộng ngoan ngoãn gật đầu một cái, chọn một áo sơ mi, Vệ Cung Huyền mang theo cô đi tắm, Nguyễn Mộng sau nhiều lần kháng nghị không có hiệu quả, sau đó cũng đã không cự tuyệt nữa dù sao đại thần cũng sẽ không làm khó cô.

Theo lối nói của anh là: Bây giờ cô đang mang thai, trong phòng tắm mặc dù có lót thảm, nhưng mà ngộ chẳng may thì sao? Vẫn là cho anh giúp thì thấy an tâm hơn.

Nguyễn Mộng chỉ có thể đồng ý, nếu không còn có thể thế nào? Cùng anh cứng rắn tự làm sao?

Vệ Cung Huyền tìm cho cô một cái khăn lót, ngồi ở phía trên sẽ không lạnh cũng sẽ không trượt, Nguyễn Mộng có một chút cứng ngắc, cô bây giờ đã mang thai bốn tháng rồi, bụng bắt đầu khẽ nhô lên, nhưng tứ chi vẫn thon dài.

Vệ Cung Huyền, cầm lấy bọt biển, lau sữa tắm cho cô, từ ngực đầy đặn trượt xuống dưới đến giữa hai chân, trong lúc Nguyễn Mộng vẫn cố nén, đôi tay nắm thật chặt cánh tay Vệ Cung Huyền, anh xuống tay từ trước đến giờ biết nặng nhẹ, sẽ không trêu chọc quá mức.

Nguyễn Mộng cũng chỉ có thể khẽ cắn răng, chịu khó nhẫn nại cho đến khi anh tắm xong.

Thật vất vả mới tắm xong, Nguyễn Mộng mới phát hiện mình không mang theo áo choàng tắm, lúc đi chỉ nghĩ dùng y phục có sẵn trong nhà mà quên mất hiện nay minh đã gầy đi nhiều, y phục không thể nào mặc vừa.

Không còn cách nào, chỉ có thể đem y phục ban đầu mặc tạm, sau đó theo ông xã đi ra ngoai mua đồ mới, cũng may Vệ đại thần còn chưa có tắm ah.

“Bảo bối ngoan, con muốn đi đâu vậy?”

Ba Nguyễn ngắm thấy con gái bảo bối đang xuống lầu, trong tay còn cầm lấy túi xách, lập tức quơ múa dao thái chạy vọt ra, hoàn toàn không để ý con rể đang bên cạnh con gái ngoan của mình.

Vệ Cung Huyền cũng rất thức thời, không đi tìm cảm giác tồn tại.

“Ba, con cùng anh Huyền mua chút vật dụng sử dụng trong phòng tắm.”

Nguyễn Mộng đi tới, ôm lấy cha hôn một cái, Ba Nguyễn sửng sốt, trong lòng mừng đến không ngờ, lập tức mắt cười híp mắt.

Bảo bối ngoan kể từ khi chết sống muốn gả cho tiểu tử thúi này, liền trở mặt với mình, không còn thân cận như trước.

“Ngoan, ngoan, đi đi đi đi, có mang tiền không? Đề ba lấy áo khoác trong đó có ví tiền cùng thẻ tín dụng, mật mã là sinh nhật con, cứ việc cầm đi mua.”

Nguyễn Mộng cười, ngoan ngoãn gật đầu, Ba Nguyễn nhìn con gái bảo bối là càng nhìn càng thương, bảo bối ngoan nhà ông làm sao lại không khiến người người yêu thương chứ?

Chớp mắt một cái nhìn thấy Vệ Cung Huyền đang ganh tỵ, hừ một tiếng, như đứa trẻ bị người ta đoạt mất đồ chơi.

Mẹ Nguyễn bất đắc dĩ mà lắc đầu.

“Đi đi, chìa khóa xe ba con đặt ở trên khay trà trong phòng khách, lái xe cẩn thận, Cung Huyền.”

Nghe lời mẹ vợ dặn dò, Vệ Cung Huyền lập tức gật đầu:

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ cẩn thận.”

Ba Nguyễn vẫn đắm chìm trong cái hôn của con gái, ngọt ngào không gì bằng, ngay cả tốc độ xắt sợi khoai tây cũng mau rất nhiều.

Hai người ra cửa, Nguyễn Mộng dĩ nhiên cầm ví tiền của baba, không cầm nhất định sẽ bị mắng, dù sao cầm cũng không nhất định dùng .

Kết quả mới vừa lên xe, dây nịt an toàn còn chưa kịp gài, Vệ Cung Huyền liền oán niệm nhích sát lại.

“Bảo bối ngoan, nhanh lên một chút hôn anh một cái nào.”

Nguyễn Mộng liếc mắt xem thường, anh làm chi cũng học ba mẹ gọi cô bảo bối ngoan?

“Hôn cái gì? Đi mua đồ nhanh lên một chút, còn về nhà ăn cơm nữa.”

Vệ Cung Huyền bất mãn:

“Hôn anh nhanh lên một chút đi, mới vừa rồi em cũng hôn ba mà.”

Đây chính là tự ái của người đàn ông.

Bất đắc dĩ, Nguyễn Mộng không thể làm gì khác hơn tặng anh một nụ hôn chuồn chuồn lướt, Vệ Cung Huyền lúc này mới thỏa mãn, gài dây an toàn cho cô, liền ngồi vào ghế trước lái đi.

Nguyễn Mộng cũng thói quen ngồi ghế sau, lập tức liền lấy điện thoại di động ra chơi trò Angry bird.

Cô thật ra là không giỏi chơi trò chơi, cửa thứ nhất cũng tốn nửa giờ mới qua, cả dọc đường đều nghe tiếng chim nhỏ kêu thảm thiết không ngừng vang lên, nhưng cho đến khi Vệ tổng dưng xe, Nguyễn Mộng cũng không thể qua màn ba.

Cuối cùng vẫn là đại thần xem thấy không vừa mắt, cầm bàn tay nhỏ bé của cô, tự tay dạy cô, một phút đồng hồ sau, cửa thứ năm tuyên cáo thông qua. Nguyễn Mộng trợn tròn mắt, nhìn Vệ Cung Huyền, hừ một tiếng, đưa di động trở về trong túi, đánh chết không thừa nhận thật ra là mình đang ghen tỵ.

Xe dừng ở một khu nhà lớn chính là siêu thị, lúc Nguyễn Mộng còn ở trung học đệ nhất đã có, nhưng lúc đó không có quy mô lớn thế này, hiện tại có lẽ là bởi vì ở gần Đại Học Thành, lại muốn cùng Walmart Gia Nhạc Phúc Hoa Liên… cạnh tranh, trang hoàng phục vụ mọi thứ đều tốt hơn.

Bởi vì tức giận chuyện trò chơi chim nhỏ, Nguyễn Mộng nhỏ mọn không để ý Vệ Cung Huyền, anh cũng rất bình tĩnh.

Nhưng vừa vào siêu thị, gặp nhiều người, liền nựng mặt của cô, vừa hôn vừa sờ, Nguyễn Mộng không có biện pháp, cô sĩ diện, da mặt mỏng, chỉ có thể cầu xin tha thứ, Vệ Cung Huyền lúc này mới hài lòng.

Nguyễn Mộng thề, cô tuyệt đối không có hoa mắt, đại thần kia phía dưới mắt kính tuyệt đối đã hiện lên một tia sáng lạ thường!

Cũng chỉ biết lấn áp cô… Không thèm nói lời nào, Nguyễn Mộng tức giận chọn một cây bàn chải đánh răng mới thả vào trong giỏ đồ.

Vệ Cung Huyền nhìn bộ dáng cô, không nhịn được lại ngứa tay tới nựng cô, Nguyễn Mộng nghĩ trước đây không lâu mình ký kết điều ước mất chủ quyền cho anh tùy ý véo….

Nhất thời đau buồn, nhìn khu vực cá nhỏ tươi sống vui vẻ, nhưng trong lòng tràn đầy oán niệm.

“Bảo bối ngoan, anh bế em vào trong xe ngồi được không? Em đi một lúc lâu rồi.”

Vệ Cung Huyền sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, Nguyễn Mộng theo tầm mắt của anh nhìn sang, nhất thời rét lạnh, phương hướng kia đại khái là người bạn nhỏ 5-6 tuổi đang ngồitrong xe đẩy… Cô mới không cần!

“Không cần, em có thể tự mình đi.”

Vệ Cung Huyền bật cười:

“Tốt, bảo bối ngoan muốn tự mình đi.”

Nguyễn Mộng ngưng mấy phút đồng hồ, mới nói:

“Huyền, anh đừng gọi em là bảo bối ngoan có được hay không?” Nghe là lạ.

Vệ Cung Huyền mất hứng:

“Tại sao?”

“Là lạ Nghe rất quái lạ chứ sao.”

Gương mặt của Nguyễn Mộng không được tự nhiên.

“Anh kêu em Tiểu Mộng là tốt nhất.”

Vừa không ngán lại thích nghe, so với Nhuyễn hay bảo bối ngoan gì đó nghe đều có khí thế hơn.

Nghe đề nghị của Nguyễn Mộng, khóe miệng Vệ Cung Huyền giật giật, rất dứt khoát cự tuyệt:

“Không được!”

Nguyễn Mộng chu cái miệng nhỏ nhắn không vui, hoàn toàn không biết mình có bao nhiêu câu dẫn hồn người. không ít người cũng nhìn chằm chằm về phía cô.

Vệ Cung Huyền một tay ôm chặt hông của cô, một tay đem xe đẩy, thấy cái gì ăn ngon, trò gì hay đều vứt vào giỏ.

Nguyễn Mộng bất đắc dĩ nhìn anh khinh thường, cô đối với mấy trò chơi từ trước đến giờ đều không rành, anh như vậy là muốn đả kích cô sao?

“Huyền Cứ gọi như vậy thật rất ngây thơ a…, qua năm em đa 24 rồi, còn gọi như vậy, đến lúc con ra đời thì thế nào? Cũng không thể để con xem em là trẻ con a!”

Cô biết rõ đại thần thích mềm không thích cứng, tay nhỏ bé lập tức sờ sờ anh, mặt bánh bao trắng non nớt, mang thoe nụ cười chết người.

Vệ Cung Huyền nhìn bộ dạng làm nũng của cô, kiềm lòng không được, thừ adijp Nguyễn Mộng không chú ý, cúi đầu hôn cô một cái. Lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Mộng đỏ bừng.

Che đôi môi lại, cô phát hiện đại đa số ánh mắt mọi người đều hướng về bọn họ, không sống nổi nữa rồi… Siêu thị này là nơi cô thường đến a!!!

Nhìn cô vợ nhỏ đem cả mặt đều muốn giấu đi, Vệ Cung Huyền không nhịn được cười nựng nựng gương mặt trẻ con của cô.

“Bảo bối ngoan, từ nay về sau anh sẽ gọi em là Bảo bối ngoan.”

Không cần — ánh mắt Nguyễn Mộng nói như thế, nhưng Vệ Cung Huyền xem như không thấy đi!

“Vậy sau này gọi con là gì?”

Nguyễn Mộng cực kỳ bất mãn.

“Em không muốn gọi vậy. A Huyền… anh có thể gọi em ‘vợ yêu’ có được hay không?”

Cô không muốn cái tên ‘Bảo bối ngoan’ này đi theo cô!

“Tên của con sau này hãy nói.”

Nghe Nguyễn Mộng nói đứa bé, Vệ Cung Huyền cảm giác mình muốn điên rồi.

“Ngoan, cái nhãn hiệu này em có thích hay không?”

Anh cầm lên một lọ kẹo bơ đường quơ quơ.

Nguyễn Mộng đối với đại thần luôn coi mình như đứa bé bày ra vẻ mặt oán niệm, nhưng vẫn nói:

“Em muốn Kim Ti Hầu.”

Vệ Cung Huyền nghe lời cô đổi lấy kim ti hầu, thừa dịp Nguyễn Mộng chu mỏ, cúi đầu hôn cô:

“Bảo bối ngoan thật biết nghe lời.”

Nguyễn Mộng thẹn quá thành giận, không nhịn được muốn đạp anh, eo nhỏ lại bị anh ôm không thể động đậy.

Hai người mua một giỏ xe đầy, vừa chuẩn bị đi tính tiền, điện thoại di động Nguyễn Mộng vang lên, là ba Nguyễn gọi thúc giục về nhà.

Nguyễn Mộng nũng nịu đáp lời, đem ba Nguyễn bên đầu bên kia dụ dỗ đến mặt mày hớn hở, đồng ý cho cô dạo thêm cho đủ một giờ.

Nhìn cô tắt máy, Vệ Cung Huyền không nhìn được oán trách:

“Cha xem anh như bọn buôn người sao?”

Con gái cùng con rể ra ngoài vẫn chưa tới một tiếng liền gọi điện thoại đến kiểm tra… Tại sao vậy?

Vệ Cung Huyền không thừa nhận là mình có chút bất mãn với nhạc phụ đại nhân.

Nguyễn Mộng cười, kéo cánh tay của anh, lại chọn túi quả hồ trăn bỏ vào xe đồ, đến khu bán dép trong nhà, chọn đôi dép lông màu xanh da trời, nghĩ một chút, anh hình như không mang vớ, liền chọn thêm vài đôi vớ nam, trang phục tắm cũng không có, phải về gần nhà mua.

Vệ Cung Huyền thường ngày quen dùng hàng hiệu, đồ bình thường làm sao anh xem vừa mắt được.

Hai người cười cười nói nói, lúc này giữa trưa, người mua hàng không nhiều nên không cần phải xếp hàng.

Nhưng Nguyễn Mộng khó chịu, bởi vì cô nàng thu ngân vừa thu tiền vừa len lén liếc nhìn Vệ Cung Huyền, hơn nữa còn cố ý chậm lại.

Cô bĩu môi khó chịu trong lòng, Vệ Cung Huyền cũng không thích bị nhìn chăm chú, thanh âm nguội lạnh:

“Nhìn đủ chưa? Có thể nhanh tay hơn không?”

Giọng nói vừa mới lạnh như băng kia, lại cúi đầu nhìn Nguyễn Mộng dịu dàng nói:

“Ngoan, sẽ xong nhanh thôi.”

Thái độ trước sau khiến người ta há mồm kinh ngạc.

Nguyễn Mộng cảm thấy thư thái hơn nhiều, ngã vào ngực Vệ Cung Huyền, bọn họ không mua nhiều đồ, đồ ăn vặt chiếm hơn phân nửa.

Từ sau khi mang thai, Nguyễn Mộng không thường ăn bữa chính, ngược lại đem đồ ăn vặt so với mạng còn quan trọng hơn.

Vệ Cung Huyền cũng không có cách nào, chỉ có thể đem đồ ăn vặt làm mồi dụ dỗ cô ăn nhiều chút.

Anh hai tay thoải mái mà giơ lên túi mua hàng, ánh mắt thủy chung nhìn chằm chằm Nguyễn Mộng, sợ cô sơ ý một chút đụng trúng cái gì.

Sau khi cất đồ xong xuôi, Nguyễn Mộng tiếp tục vùi đầu chiến đấu hăng hái chơi game. Đến bách hóa Cao ốc, Vệ Cung Huyền không rành đường, để Nguyễn Mộng rõ ràng quen thuộc mang anh đi đến tầng lầu bán quần áo nam, còn vừa đi vừa nói:

“Nơi này bán y phục bình thường cũng rất được ưa chuộng, tuy không tốt nhất , nhưng cũng không quá kém, anh mặc vào cũng không quá khó coi trước mặt mọi người a!”

Cô phải nói trước với anh, không phải cô lo ngại, thật sự là đại thần quá bắt bẻ…. Bất kể là đối với ai hay đối với mình.

Vệ Cung Huyền làm sao lại không nhìn ra mánh khóe nhỏ của cô.

“Đi, mua cho em trước.”

Thấy Nguyễn Mộng muốn lên tiếng, ngón tay đẩy mắt kính một cái, Nguyễn Mộng lập tức thức thời:

“Được, được, mua cho em trước.”

Chuyển tới khu đồ nữ,Nguyễn Mộng muốn xe giá cả trước một chút, kết quả còn chưa kịp dừng bước lại, liền bị đại thần câu eo ôm đi, trực tiếp đến khu đồ cao cấp.

Nguyễn Mộng liếc mắt xem thường, ngồi trên ghế sa lon chán muốn chết, nhìn người đàn ông kia lựa hết món này đến món khác, so với cô là nhân vật chính ngồi đây, không có đất dụng võ…

Không chỉ có như vậy, đại thần gần như muốn mua hết toàn bộ y phục của tiệm a…

Nguyễn Mộng liền vội vàng đứng lên, kéo tay anh, đem cái váy dài màu xanh cỏ xinh đẹp trong tay anh đoạt đi:

“Đủ rồi đủ rồi, anh mua nhiều như vậy, đến lúc đó sao em mang về nhà nổi.”

Về nhà, hai từ này thật đẹp nha, khiến Vệ Cung Huyền mắt sáng ngời, sau khi lấy lại tinh thần, cười nói:

“Về nhà lại mua mới nữa.”

Có tiền cũng không được xài thế này đâu a, đại thần.

Nguyễn Mộng ho hai tiếng, vừa định nói chuyện, nghe thấy âm thanh nũng nịu phía sau:

“Cái này tôi thích, gói lại cho tôi.”

Nhân viên bán hàng đang hâm mộ, ghen ghét nhìn đôi vợ chồng đang ân ân ái ái, thình lình bị người quát, sợ hết hồn quay mặt vừa nhìn, lộ ra nụ cười:

“Thật ngại quá, cái đó là cái cuối cùng, vị tiên sinh này đã mua rồi.”

Vệ Cung Huyền khẽ nâng chân mày lên, váy áo của bảo bối ngoan anh cầm trên tay, còn có người muốn cướp?

Anh đưa lưng về phía người phụ nữ, lại đang ôm Nguyễn Mộng, cho nên không nhìn rõ người kia, người phụ nữ chỉ hừ lạnh một tiếng:

“Tôi nói muốn chính là muốn, cô vội vàng cái gì! Để cho anh ta nhường lại cho tôi, thế chẳng phải là được sao?”

Nguyễn Mộng giật giật khóe miệng, đầu năm nay thật là cực phẩm bay đầy trời cái gì cũng không đáng nói.

Đem váy để xuống, không muốn gây chuyện, bàn tay nhỏ bé lại bị Vệ Cung Huyền cầm, anh thậm chí không thèm xoay người liếc mắt nhìn kẻ muốn cùng anh giành quần áo là cái dạng gì, chỉ là nhàn nhạt nói:

“Đem tất cả những món này gói lại, đưa đến XX đường 18 số là được.”

Nói xong liền dắt Nguyễn Mộng đi.

“Dẫn em đi xem quần áo bà bầu một chút.”

Cô thật không phải là cuồng mua sắm ah… nhưng đây là ý ông xã ah, cô còn có thể làm gì? Nguyễn Mộng có miệng khó trả lời, chỉ có thể ngoan ngoãn cho anh dắt đi.

Nhân viên bán hàng ngược lại rất là cao hứng, cô có một mối làm ăn lớn như vậy, dĩ nhiên vui vẻ, lập tức đáp một tiếng, vẫn không quên tán dương Vệ Cung Huyền cùng Nguyễn Mộng đến cỡ nào xứng đôi.

“Tiên sinh, bạn gái ngài xinh đẹp như vậy, những y phục này tuyệt đối thích hợp với cô ấy!”

Vệ Cung Huyền nghe tán dương mở cờ trong bụng, không nhịn được khẽ mỉm cười, nụ cười kia dịu dàng cực kỳ, nhưng vẫn không quên cải chính:

“Cô ấy là bà xã tôi, không phải bạn gái.”

“Có thật không?”

Cô nhân viên rất có ánh mắt, nhanh nhẹn nói:

“Thật là nhìn không ra, hai vị thật sự là quá trẻ tuổi! Chỉ là các người xem ra rất xứng đôi a! công ty chúng tôi có mặt hàng đồ đôi trên tầng bảy, hay hai vị đến đó nhìn thử xem….

Ở trên thương trường đã nghe không biết bao lời nịnh hót cùng khen tặng, nhưng lúc này Vệ đại thần cũng rất vui vẻ đáp: “Ừ”

Nguyễn Mộng dở khóc dở cười, … Người đàn ông này chỉ vì một ít kỹ xảo lừa gạt này đã trở nên ngu ngốc rồi.