Chương 29

-Lúc chị ra ngoài tìm em, bệnh viện nói vẫn chưa rõ nguyên nhân…- Dương Dĩnh kéo Dương Phàm vào xe: -Chúng ta phải vào bệnh viện ngay lập tức!

Dương Phàm ngoảnh lại nhìn Khả Nhi chần chừ.

-Anh mau đi đi! Em đã về đến trường rồi, anh không cần lo lắng nữa đâu!

Dương Phàm nhét điện thoại của mình vào tay Khả Nhi, vội vàng dặn dò: -Điện thoại của Chu Chính Hạo cũng giống của anh, em mượn cậu ấy cái sạc điện, lúc nào rảnh anh sẽ gọi cho em!- anh siết chặt tay Khả Nhi rồi bảo: -Cho dù có xảy ra chuyện gì, hãy nhớ là anh sẽ quay trở lại! Tin vào anh!

Khả Nhi ngoan ngoãn gật đầu: -Em sẽ chờ anh!

Dương Dĩnh vội vàng kéo Dương Phàm lên xe và dặn dò Khả Nhi: -Có chuyện gì cần liên lạc với Dương Phàm, em cứ gọi vào số của chị! Trong điện thoại của Dương Phàm có lưu số của chị rồi đấy!

Dương Phàm đã lên xe nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Khả Nhi, Khả Nhi cũng nhìn anh mãi cho đến khi chiếc xe hơi chở Dương Phàm biến mất trong dòng xe tấp nập.

Chu Chính Hạo tìm đến chỗ Khả Nhi khi cô đang cầm cây chổi lông gà để quét dọn bụi bặm trên bàn làm việc. Chỉ còn nửa tháng nữa thôi là chiếc bàn làm việc này đã không còn thuộc về cô nữa rồi. Mặc dù không còn quyền làm đại lí tiêu thụ sữa tươi nữa nhưng “mảnh thị trường” sữa tươi do một tay cô khai sáng này không thể để bỏ hoang như vậy được. Cô sẽ nói với trung tâm giới thiệu việc làm sinh viên nhanh chóng lựa chọn người phù hợp để thay thế vị trí cho cô. Sau đó cô sẽ giao lại tất cả những tài liệu có liên quan và văn phòng làm việc cho người phụ trách mới.

Quét dọn bàn ghế xong, Khả Nhi lại dọn dẹp bục cửa sổ. Chu Chính Hạo đứng dựa vào cửa, lặng lẽ quan sát tất cả các động tác của cô. Trong phòng không bật đèn, ánh mặt trời chiếu qua khe cửa vào phòng, khung cảnh tựa như trong một bộ phim ngày xưa, bóng dáng của Khả Nhi mờ nhạt và huyền ảo trong ánh sáng ảm đạm ấy.

Một lúc sau, Chu Chính Hạo liền nhấc tay lên gõ gõ vào cửa.

Khả Nhi ngoảnh đầu lại, mái tóc nhẹ nhàng bay bay theo động tác xoay người của cô: -Là anh à!- cô bỏ cây chổi lông gà xuống, tươi cười đi đến trước mặt anh: -Vừa hay em cũng có việc phải tìm anh!

-Dương Phàm có gọi điện cho anh…- Chu Chính Hạo chìa tay ra trước mặt Khả Nhi: -Điện thoại đâu?

Lấy điện thoại từ tay Khả Nhi, Chu Chính Hạo thành thạo tháo nắp sau ra, thay vào một cục pin mới rồi bật máy lên. Tiếng chuông điện thoại báo hiệu có tin nhắn vang lên. Chu Chính Hạo liền đưa điện thoại cho Khả Nhi và bảo: -Dương Phàm chắc là đang sốt ruột lắm đấy, em mau gọi điện lại cho cậu ấy đi!

Khả Nhi mở hòm thư ra, một chuỗi những tin nhắn toàn là của Dương Phàm mượn điện thoại của Dương Dĩnh nhắn cho cô. Khả Nhi từ từ xem từng tin nhắn một: -Ông ngoại đã tỉnh, nhưng bệnh tình chưa ổn định. Anh phải ở lại đây vài hôm, đợi tình hình có chuyển biến tốt sẽ qua thăm em!

-Phải giữ liên lạc liên tục nhé! Em hãy chăm sóc bản thân chu đáo, đợi anh trở về!

-Em đang ở đâu? Gọi điện về phòng em nhưng các bạn em bảo em vẫn chưa về, khi nào nhận được tin nhắn thì gọi lại cho anh nhé!

……

Khả Nhi nhấn phím gọi, giọng nói của Dương Phàm có chút mệt mỏi nhưng vẫn rất dịu dàng, anh dặn đi dặn lại là cô phải chăm sóc bản thân thật chu đáo và đợi anh trở về.