Chương 29

Bên ngoài trời mưa xối xả, tiếng mưa rơi ào ào. Ngôi nhà sáng đèn càng trở nên tĩnh mịch. Gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào nhưng không thể khiến tâm trạng sốt ruột của mọi người nguội bớt. Tất nhiên, trong đó chắc chắn không có Bạc Cận Ngôn. Anh duỗi thẳng chân, ngồi trước màn hình giám sát, thưởng thức biểu cảm của mọi người trên màn hình.

“Tiếp theo đến lượt Châu Tần?” Giản Dao vừa hỏi vừa vắt nước ở gấu váy. Để màn dựng lại hiện trường chân thực nhất, cô mặc bộ váy màu xanh lam tương tự Vương Uyển Vi mặc hôm xảy ra vụ án, thể hiện tinh thần kính nghiệp. Tuy nhiên, trông cô cũng rờn rợn.

“No, không cần thiết.” Bạc Cận Ngôn để hai tay sau gáy, nơi khóe mắt ẩn hiện ý cười lạnh nhạt. “Những gương mặt này đã nói cho chúng ta biết tất cả. Điều tôi cần nghiệm chứng đã có đáp án. Lola[1], em không phải chạy đi chạy lại nữa.”

[1] Lola: nhân vật nữ chính trong bộ phim tội phạmRun Lola Run của Đức năm 1998.

Giản Dao ngẩn người. Vừa rổi anh tung ra vật chứng là chiếc hoa tai ngọc trai, đồng thời ép Bùi Trạch và Tiền Dục thay đổi lời khai, thừa nhận bọn họ “làm tình”, mục đích cuối cùng làxem phản ứng của những người khác?

Hình ảnh đang dừng lại trên màn hình, Châu Tần dựa vào sofa, hai tay ôm mặt. Lâm Vũ Huyên mím chặt môi, sắc mặt rất khó coi. Thẩm Đan Vi nở nụ cười chế giễu, ánh măt trầm mặc.

Giản Dao đang chăm chú quan sát, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bàn tay đàn ông cầm chiếc khăn tay màu xanh thẫm.

“Tóc em.” Anh nói ngắn gọn.

“Cảm ơn anh!” Giản Dao cầm chiếc khăn.

Cô tỉ mỉ lau mái tóc dài. Bạc Cận Ngôn nhìn chằm chằm vào trán cô. Trên làn da trắng ngần như ngọc, tóc mái ướt đẫm tựa ngọn cỏ mềm bết chặt vào trán.

“Em không thấy khó chịu sao?” Anh nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ.

Nghe câu nói không đầu không cuối của anh, Giản Dao nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc. Sau đó, Bạc Cận Ngôn đứng dậy, đi đến trước mặt Giản Dao, cầm chiếc khăn trong tay cô. Anh nhìn Giản Dao mấy giây, cô cũng nhìn anh.

Không phải anh định lau khô tóc cho cô đấy chứ?

Trong đầu cô vừa vụt qua ý nghĩ này thì Bạc Cận Ngôn đã giơ tay lau tóc cho cô. Vùng trán xuất hiện cảm giác mềm mại, giọt nước đọng trên làn da từ từ biến mất khiến Giản Dao cảm thấy rất dễ chịu, sảng khoái. Chiếc khăn tay có mùi hương nhẹ nhàng, là mùi của chất vải cotton và một chút nhiệt độ cơ thể ấm nóng của người đàn ông. Bạc Cận Ngôn cúi đầu, nhìn Giản Dao. Gương mặt anh lộ vẻ ngạo mạn như muốn nói: “Chuyện cỏn con này mà em cũng làm không xong.” Tuy nhiên, ánh mắt anh rất chăm chú, ngón tay dài dừng ở tóc mai của Giản Dao, di chuyển trên gò má của cô. Thỉnh thoảng, đầu ngón tay anh chạm vào tóc, trán và tai cô.

Mặt Giản Dao bắt đầu nóng bừng. Làn da tiếp xúc với tay anh dường như hơi ngứa. Người đàn ông này… Rốt cuộc anh lau tóc cho cô với tâm trạng như thế nào? Có phải giống câu nói của anh, chỉ vì cô làm không tốt nên anh mới ra tay giúp đỡ? Nhưng người từ trước đến nay luôn tự cao tự đại, không làm bất cứ việc vớ vẩn như Bạc Cận Ngôn lại đi lau tóc cho con gái, anh không cảm thấy vô vị sao?

Khóe miệng Giản Dao cong lên.

Bạc Cận Ngôn gọi một chiếc ô tô, đưa Bùi Trạch, Tiền Dục Văn và Mạch Thần tới tòa nhà trung tâm hội nghị. Anh vui vẻ nói với bọn họ, cuộc điều tra liên quan đến bọn họ đã kết thúc, họ có thể yên tâm nghỉ ngơi. Lúc lên xe, cả ba người đều trầm ngâm, không ai nói gì.