Chương 29

Gần về cuối trưa, Leo trở về từ chuyến đi thăm người thầy cũ của mình, ông Rowland Temple. Ông là một kiến trúc sư và hiện đang là giáo sư của một trường đại học nổi tiếng, mới đây ông cũng đã được trao tặng giải thưởng vàng của Hoàng gia cho công trình nghiên cứu về việc phát triển ngành kiến trúc. Leo đã cảm thấy rất thích thú nhưng anh cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên khi biết được rằng ông Temple vẫn hống hách và cáu kỉnh như trước. Người đàn ông lớn tuổi này luôn coi giới quý tộc là nguồn bảo trợ cho những khoản nợ tài chính, nhưng ông lại luôn coi thường phong cách truyền thống và không sáng tạo của họ.

” Cậu không phải là một trong những kẻ ngu ngốc ăn bám ấy,” Temple dứt khoát nói với anh và điều này được Leo coi như là một lời khen ngợi. Và, ” có vẻ như cảnh hưởng của tôi đến cậu không bị mai một thì phải?”

Tất nhiên Leo đã quả quyết với ông rằng nó chắc chắn đã không như vậy, và rằng anh luôn ghi nhớ và trân trọng tất cả những gì anh học hỏi được từ ông. Nhưng…anh đã không dám đề cập tới những ảnh hưởng còn sâu sắc hơn mà anh nhận được từ vị giáo sư đáng kính ở Provence.

” Kiến trúc là cách chúng ta hòa hợp những khó khăn trong cuộc sống,” ông Joseph đã từng nói với Leo như thế tại một buổi hội thảo. Khi mà vị giáo sư lớn luổi này thay chậu cho một số thảo dược trên một cái bàn gỗ dài và Leo có ý định giúp đỡ thì—

” Không, đừng chạm vào chúng. Cậu bó chúng quá chặt, chúng cần, chính xác là những cái rễ đó cần nhiều không khí hơn nữa.”

Ông lấy cái chậu từ tay Leo và tiếp tục bài giảng. ” Để có thể trở thành một kiến trúc sư, cậu cần phải chấp nhận môi trường sống xung quanh cậu, dù điều kiện sống có như thế nào đi chăng nữa. Sau đó, cậu cần nhận thức một cách triệt để và đem những ý tưởng của cậu, biến chúng thành những công trình kiến trúc.”

” Tôi có thể làm được điều đó mà không có những ý tưởng được không?” Leo hỏi giọng nửa đùa. ” Tôi biết mình không thể sống theo bất cứ nguyên tắc nào cả.”

Giáo sư Joseph nhìn anh và cười. ” Cậu không thể chạm tay tới những vì sao nhưng cậu vẫn cần chúng để soi đường mở lối, phải vậy không?”

Hãy dựa vào những ý tưởng của mình và biến chúng thành những công trình kiến trúc. Chỉ bằng cách đó thì một ngôi nhà đẹp, một lâu đài lộng lẫy mới được hình thành. Và rất có thể là một cuộc sống tươi đẹp phía trước.

Và Leo cuối cùng cũng tìm được nền tảng, một mảnh ghép quan trọng và cần thiết giúp xây dựng những thứ còn lại, một nền tảng dai dẳng nhưng vững bền. Đôi môi anh khẽ cong khi anh nghĩ và cân nhắc những điều bản thân làm với Catherine ngày đó, cách anh ve vãn, tán tỉnh cô hay cái cách anh trêu tức cô, và có vẻ như cô thích và hưởng thụ những gì anh mang lại cho cô như nhau. Có lẽ anh sẽ bắt đầu bằng một cuộc tranh luận nho nhỏ và hôn cô đến khi cô đầu hàng anh vô điều kiện. Cũng có lẽ anh sẽ lại cầu hôn cô khi mà anh có thể nắm bắt cô trong giây phút yếu lòng.

Tiến về phía những căn hộ của Rutledge, anh bất cẩn gõ cửa, bước vào và nhìn thấy Poppy đang hối hả chạy về phía cửa ra vào.

” Có phải anh—” cô nói rồi bỗng im bặt khi cô nhìn thấy anh. ” Leo, em đang băn khoăn không biết anh bao giờ thì trở lại. Em không biết anh đã ở đâu, nếu không thì em đã gửi cái này cho anh rồi.”