Chương 29: Bạn trai chính thức với bạn giường

Tối thứ tư, Lý Duy lại đến nhà Alan như mọi lần. Alan tan ca có hơi trễ, hai người đồng ý gọi pizza bên ngoài. Lý Duy dạo gần đây ăn rất khỏe, nhưng hôm nay lại ăn không nhiều, còn có hơi thất thần. Alan bản cậu ăn vài lần cậu đều qua loa trả lời đã no. Alan chịu không được, kéo cậu vào lòng, xoa xoa cằm, dùng giọng điệu tra hỏi: “Suy nghĩ cái gì vậy? Cả cơm cũng không chịu ăn.”

Lý Duy thở dài, nhất thời không biết nên nói thế nào. Tối qua cậu chat video với mẹ, đột nhiên mẹ cậu lại nói: “Tiểu Duy, cuối tuần trước mẹ gọi tới kí túc xá của con rất nhiều lần mà không có ai bắt máy. Có phải con không ở lại kí túc không?”

Lý Duy hoảng sợ, hỏi lại: “Mẹ có chuyện sao không gọi vào di động cho con?”

Mẹ cậu không trả lời, chỉ nhìn cậu chăm chăm. Lý Duy thấy vậy cũng không dám lảng sang chuyện khác nữa, thành thật thẳng thắng: “Cuối tuần con ở lại nhà bạn trai.” Lý Duy nghĩ, dứt khoát một lần cũng tốt, để một ngày nào đó bị lộ cũng vậy, thế là cậu nói thêm: “Thứ tư cũng ở nhà anh ấy, bởi vì thứ tư và thứ năm không đi học, ở lại nhà anh ấy cũng không sao.”

Mẹ cậu “À” một tiếng, cũng không phản đối, nhưng vẻ mặt lại khó xác định. Cha cậu ngồi bên cạnh thản nhiên nói với mẹ cậu: “Con đã lớn, biết chừng mực.”

Mẹ cậu trả lời lại một câu: “Tui chưa nói cái gì hết.” ánh mắt khó chịu, còn nói thêm: “Cậu ta là chòm sao Sư Tử, còn con là Kim Ngưu, mẹ coi sách nói cung của hai đứa rất không hợp nhau.” Sau đó, mẹ cậu lại giảng cho cậu hiểu tại sao cung Sư Tử và Kim Ngưu không hợp nhau.

Lý Duy im lặng. Cha cậu ló đầu sang liếc một cái: “Cái bà xem là Sư Tử nam với Kim Ngưu nữ, nói không chừng Sư Tử nam với Kim Ngưu nam lại hợp nhau.”

Lý Duy đen mặt. Kim Ngưu nữ… Nữ… Mẹ, con là con của mẹ mà! Haizz, hay là lúc trước do mình gieo tiếng ác nhiều quá nên mẹ luôn có thành kiến với Alan, cũng không gia trưởng ép buộc, không can thiệp đời sống tình cảm, chỉ là thường thường hay ‘vô tình’ giải thích các nguyên nhân ‘khách quan’ ám chỉ hai người không hợp nhau. Lần trước mẹ cậu còn nói Alan lớn hơn Lý Duy cả một con giáp, hai người cầm tinh cùng một con giáp không tốt. Lần này lại đổi thành cung hoàng đạo, lần sau chắc lấy bát tự ra nói hai người không hợp…

Lý Duy quyết tâm làm cho mẹ mình có ấn tượng tốt hơn với Alan, còn gửi một tấm hình mà cậu cho rằng trong đó Alan siêu cấp đẹp trai cho mẹ cậu xem. Còn có website của công ty, ghi chức vụ của Alan, giày da đi cùng âu phục, dáng vẻ vô cùng đẹp trai nhiệt tình đứng trước logo của công ty, toàn thân phát ra khí chất tinh anh.

Cha cậu khen Alan trông rất giỏi giang, mẹ cậu lại nói Alan nhìn thật hung tợn, nhất định là người không đàng hoàng. Lý Duy bất bình, mẹ cậu bị sao vậy, rõ ràng đẹp trai như thế lại không biết thưởng thức. Nhưng cậu cũng không bỏ ý định, lại gửi cho mẹ cậu mấy tấm ảnh sinh hoạt thường ngày của Alan, nhưng mẹ cậu lại nói người này nhìn cường thế rất mạnh mẽ, ở chung không tốt. Lý Duy trợn tròn mắt nói Alan có rất nhiều ưu điểm, đối xử với cậu rất tốt. Mẹ cậu lại không mặn nhạt nói: “Vậy thì tốt.”

Alan nhất định không để cho Lý Duy kể qua loa. Cậu khéo léo nói mẹ cậu có cái nhìn không tốt với anh, đồng thời cũng trấn an anh là cha mẹ cậu thật ra không ngăn cản bọn họ.

Ngoài dự đoán của Lý Duy, Alan nghe xong không những không bực mình mà còn cười ha ha: “Chuyện này không có gì đáng ngại, không cần phải lo tới ăn cơm không ngon. Tại mẹ em chưa gặp anh nên không biết rõ anh là người như thế nào, sợ em sẽ bị gạt. Đơi đến khi dì ấy gặp anh, nhất định sẽ an tâm, những người lớn tuổi đều thích anh.”

Người đàn ông này luôn luôn tự tin đến tự phụ, nhưng chính bản thân cậu lại yêu chết người này. Hai người đã sớm bàn với nhau đến Tết Âm lịch sẽ ra mắt cha mẹ Lý Duy. Lý Duy còn cảnh cáo: “Trước mặt mẹ em anh phải biểu hiện tốt một chút.”

“Yên tâm đi.” Alan cười hôn vào mặt Lý Duy: “Được rồi, đừng lo lắng nữa. Ăn nhiều chút đi.”

Lý Duy cảm thấy thoải mái hơn, vui vẻ định vươn tay ra lấy pizza nhưng lại rụt trở về, rầu rĩ nói: “Gần đây mập ra nhiều quá…” Từ khi hẹn hò với Alan đến nay, cậu được đút cho ăn không ít đồ ngon, cân nặng tăng thêm 10kg, bị đồng nghiệp chọc cậu đã có hai cằm.

Alan luồn tay vào trong áo cậu, thích thú sờ mó cái bụng nhỏ mềm mại: “Mập một chút không có gì không tốt, sờ khá thích.” Thấy Lý Duy sắp nổi giận, anh nói thêm: “Được rồi, cuối tuần anh dẫn em đi tập thể hình. Không được ăn ít lại để giảm cân, sẽ ảnh hưởng không tốt cho cơ thể.” Nói xong, anh cầm miếng pizza đưa tới miệng Lý Duy, đút cho cậu ăn.

Lý Duy bị đút cho hai miếng pizza thật to với một chén canh thịt bò, ăn tới khi vừa ý mới xoa xoa cái bụng tròn trịa phàn nàn: “Bị anh nuôi thành một con heo ú rồi.”

Alan cười nói: “Anh không chê em.” Sau đó kéo Lý Duy đứng lên, bắt cậu đi quanh phòng khách hơn 10 phút, không được anh cho phép thì không được ngồi. Lý Duy khóc không ra nước mắt, thầm nghĩ ngày mai phải ăn uống điều độ lại. Đương nhiên, dưới sự giám sát của Alan, kế hoạch ăn uống điều độ này không bao giờ được bắt đầu.

Cuối tuần, Alan dẫn Lý Duy đến phòng tập thể hình của khu nhà. Lý Duy hoảng hốt khi thấy Denny và Ngụy Thiên cũng đang ở đó. Ngụy Thiên đang tập chạy bộ, mồ hôi rơi như mưa. Denny đứng một bên, đưa hai tay vào túi, mặt không biểu cảm nhìn Ngụy Thiên tập.

Phản ứng đầu tiên của Lý Duy là quay đầu tránh né, bị Alan kéo lại, nói đùa: “Trốn cái gì? Muốn trốn cũng phải là bọn họ trốn chúng ta. Em là bạn trai chính thức của anh, hai người bọn họ chỉ là bạn giường không biết xấu hổ.”

Thì ra Denny thất bại dưới công phu da mặt dày và chắn đường của Ngụy Thiên. Đương nhiên Denny cũng không phải là loại người thủ thân như ngọc, Ngụy Thiên biết nếu đem Denny làm bạn trai thì chắn chắn sẽ bị cự tuyệt, chỉ có thể từ từ tiếp cận. Sau một lần lên giường, Ngụy Thiên đưa ra yêu cầu cả hai cùng làm làm ‘friends with benefits’. Denny lạnh lùng nói: “Tôi không biết chúng ta là bạn.”

Ngụy Thiên không hề nhụt chí nói: “Vậy thì làm ‘colleagues with benenfits’.” Ngụy Thiên còn tốt bụng chỉ cho Denny thấy những lợi ích khi bạn làm giường. Denny suy nghĩ, thấy Ngụy Thiên nói cũng có chỗ đúng, cộng thêm kỹ thuật của Ngụy Thiên cũng cao, miễn cưỡng chấp nhận. Vậy còn tốt hơn dùng gậy mát xa, Denny đã thỏa mãn về tình dục, nhưng hằng ngày đều thấy khuôn mặt xấu xí của Ngụy Thiên làm Denny chịu không được, quyết định đào tạo lại Ngụy Thiên, ý muốn tút Ngụy Thiên lại cho dễ nhìn chút. Denny lại dẫn Ngụy Thiên đi thay đổi quần áo, đáng tiếc kết quả lại quá nhỏ, chân lý ‘người đẹp vì lụa’ hoàn toàn thất bại khi áp dụng lên người Ngụy Thiên. Thế là Denny muốn tút lại Ngụy Thiên thông qua tập thể hình.

Alan thấy vẻ mặt Lý Duy không được tự nhiên nên không qua chào hỏi, chỉ vẫy vẫy tay với Denny, dẫn Lý Duy đi tìm huấn luyện viên riêng của anh. Huấn luyện viên cho cậu vài bài kiểm tra thể lực đơn giản, khẽ lắc đầu, nói cậu thiếu rèn luyện trầm trọng, sau đó nói phải cho Lý Duy vận động thật nhiều, rồi đi điều chỉnh dụng cụ.

Alan xấu xa nói nhỏ: “Thì ra em béo lên là vì thiếu rèn luyện, trở về anh sẽ cho em vận động thật nhiều hơn.” Lý Duy nghe hiểu ý anh, đỏ mặt. Huấn luyện viên còn tưởng rằng cậu hồi hộp, trấn an cậu lúc đầu cường độ sẽ không lớn, chờ đến khi cậu thích ứng rối mới tăng lên.

Lý Duy tập hơn nửa tiếng, mệt mỏi, tay đau nhức, bắp chân gần như bị rút gân, mượn cớ đi WC để nghỉ mệt. Lúc cậu đang hồng hộc dựa vào bồn rửa tay nghỉ mệt, Ngụy Thiên cũng vừa vào tới. Ngụy Thiên thấy cậu như trông thấy bạn đồng minh, ha ha cười: “David, Alan ép cậu đến đây phải không?”

Lý Duy xấu hổ, nói phải cũng không được, nói không phải cũng chả xong. Ngụy Thiên thấy cậu không dám thừa nhận, vỗ vai cậu nói: “Chuyện của cậu và Alan ở công ty cũng có nhiều người biết. Cũng không sao, bình thường công ty sẽ không tò mò về chuyện tình cảm nơi công sở, nhiều lắm là điều tra nội bộ.”

Lý Duy càng thêm lo lắng: “Cái gì? Còn điều tra nội bộ?”

Ngụy Thiên nói: “Đúng vậy, nhưng tôi không nghĩ là bên trụ sở chính sẽ cố ý điều người qua đây chính thức điều tra hai người. Nhưng tôi và Denny với bọn họ sẽ bị hỏi đến.” Rõ ràng chỉ là bạn giường, thế mà Ngụy Thiên lại tự cho mình là bạn trai với Denny, bắt đầu lải nhải mình quan tâm ‘bạn trai’ ra sao, mỗi tuần đều đến đây luyện tập với Denny. Sự lạc quan quá lố của Ngụy Thiên làm Lý Duy cảm thán ‘dù cậu là bạn trai chính thức của Alan, nhưng dũng khí công khai đối mặt với mọi người của cậu lại không bằng một cặp bạn giường’. Lý Duy vừa an tâm khi được Ngụy Thiên ủng hộ, vừa bất an với chuyện điều tra nội bộ.

Sau khi về nhà, cậu đem nỗi lo của mình nói cho Alan nghe. Alan hoàn toàn không quan tâm nói: “Ngụy Thiên nói không sai, bên trụ sở chính sẽ không cho người qua điều tra chúng ta, vì chuyện của chúng ta không có ảnh hưởng gì lớn với công ty.”

Lý Duy thở phào, nhưng lại cảm thấy có cái gì đó không đúng, rầu rĩ nói: “Vì em là thực tập sinh nên không có gì nguy hiểm phải không?”

Alan cảm thấy mình đã nói quá thẳng, không trả lời, định hôn môi cho qua.

Lý Duy cảm thấy mình bị xem nhẹ, đẩy Alan ra, không phục nói: “Đợi đấy, em nhất định sẽ trở thành đại luật sư!”

Alan xoa xoa đầu cậu, thầm nói trong lòng: Em nhất định sẽ làm được. Sau đó, mở miệng nói: “Nhưng muốn trở thành đại luật sư em phải tốt nghiệp đã. Ừm, còn sớm.”

Lý Duy tức giận đánh anh. Hai người cãi nhau ầm ĩ, chiến trường từ phòng khách chuyển vào phòng ngủ, lăn thành một đống, rồi lại bắt đầu ‘rèn luyện’ khác.

Chuyện điều tra nội bộ làm Lý Duy bất an. Cậu sợ sẽ ảnh hưởng xấu tới kỳ khảo hạch thăng chức làm quản lý cao cấp của Alan. Alan thật vất vả mới khiến cho Lý Duy an tâm hơn, vô cùng tức giận Ngụy Thiên làm Lý Duy phiền muộn. Có một ngày Denny bắt Ngụy Thiên thay một bộ thường phục mặc ở nhà, hiệu quả rõ ràng khá hơn so với mặc âu phục. Denny rất đắc ý, Alan lại phán cho Denny một câu: “Mặt ngựa còn giả làm cao bồi!” Denny lập tức nản lòng, sắc mặt không tốt nhìn Ngụy Thiên vài ngày.