Chương 29 – Bắt đầu phản công

Sau khi từ làng du lịch trở về, trên trang đầu tiên của tất cả các tờ báo lớn nhỏ đều là hình ảnh nụ hôn và lời cầu hôn của Lăng Khiên làm cho người khác vô cùng rung động. Lúc đó tất cả các kí giả không có đợi nữ chính trả lời, mà Lăng Khiên cũng không hề cho bọn họ cơ hội hướng bảo bối của mình có bất kì câu hỏi gì, sau nụ hôn nóng bỏng đó trực tiếp ôm lấy nữ nhân đã xụi lơ với vẻ mặt thẹn thùng ở trong lòng mình xoay người rời đi. Tất cả mọi người khi hồi phục lại tinh thần, thoát khỏi trạng thái trợn mắt há mồm thì chỉ còn nhìn thấy cửa thang máy khép lại và lúc đó người đàn ông đang cúi đầu mỉm cười ôn nhu nhìn nữ nhân của mình.

Một tuần sau, trong lòng làm việc của Lăng Khiên.

“Yên Yên, tối nay anh có cuộc hẹn với khách hàng, em ăn cơm một mình nhé. Hơn nữa không nên ăn thức ăn nhanh, chúng không sạch sẽ chút nào.” Lăng Khiên nắm điện thoại nói chuyện với Đồng Yên, ngữ điệu nhu hòa đến mức làm cho hai người đàn ông đối diện buồn nôn muốn ói mửa.

Đồng Yên ngồi trong phòng làm việc nhìn về phía chân trời, mặt trời đang lặn dần và những ánh nắng ngày càng nhạt dần nghe điện thoại của anh. Cô cười cười: “Em biết rồi. Tối nay anh về muốn ăn cái gì em làm cho anh?”

Anh cười cười: “Tùy em, cái gì cũng được hết.”

Đồng Yên nghiêng đầu suy nghĩ nói: “Canh ngân nhĩ có được không?”

“Được.”

Lý Duệ uống một ngụm cà phê nhếch miệng cười nói: “Khiên này, từ trước tới giờ tôi thật đúng là không phát hiện ra cậu lại buồn nôn như vậy.”

Lục Tư Triết tháo mắt kính xoa xoa mắt xong lại đeo lên lần nữa nói: “Hắn bây giờ là một tên buồn nôn vậy đấy.”

Lăng Khiên không thèm để ý cũng chẳng thèm phản bác, tâm tình rất tốt cười nói với hai người kia: “Ghen tỵ thì cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy. Tôi sẽ kiêu ngạo mất.” [=))))))))))))))))]

Lý Duệ suýt nữa phun hết cà phê trong miệng ra, bị sặc đến ho sặc sụa. Lục Tư Triết thương cảm nhìn anh, xong tốt bụng vỗ vỗ đập đập lưng Lý Duệ đồng thời quay sang nói với Lăng Khiên: “Làm sao cậu nhìn ra mấy tấm ảnh chụp cậu cùng Tử Yên Nhi là do Tiếu Diệc Trần làm?”

Lăng Khiên rút ra hai điếu thuốc ném cho hai người kia, sau đó châm một điếu cho mình rồi đưa lên miệng hít một hơi rồi mới nói: “Nếu như đầu óc hắn còn có một chút tỉnh táo thì cũng biết những bức ảnh kia không hề có giá trị lợi dụng tí nào, kể cả hắn”.

Lý Duệ gõ gõ đầu thuốc vào gạt tàn nói: “Người thu mua cổ phần Trần Dương lần trước cậu nhờ tôi điều tra chính là em vợ của Tiếu Diệc Trần, Tưởng Ba”.

Lăng Khiên nhếch khóe miệng, trong mắt xuất hiện nụ cười giễu cợt, quay đầu nhìn thoáng qua cửa sổ: “Chúng ta bắt đầu chuẩn bị thôi.”

Lý Duệ gật đầu đứng dậy hỏi: “Cậu chuẩn bị ăn vào bao nhiêu?”

Lăng Khiên cúi đầu trầm tư một chút nói: “Lão bà của Tiếu Diệc Trần nói là muốn hai mươi phần trăm cổ phần Trần Dương. Nếu hắn đồng ý, như vậy trên tay hắn cũng chỉ có ba mươi phần trăm, trừ đi tổng số cổ phần của cổ đông là hai mươi phần trăm, trên thị trường hẳn là còn ba mươi phần trăm. Chúng ta ít nhất phải ăn vào hai mươi phần trăm, tuyệt đối không thể để Tưởng Ba ăn thêm vào mười phần trăm nữa”.

Lý Duệ cau mày: “Tại sao? Mục đích của cậu không phải là hạ gục Tiếu Diệc Trần à? Hắn ăn vào thêm mười phần trăm nữa là Tiếu Diệc Trần xong đời, còn giúp cậu chiếu cố”.