Chương 29 – Chạy nạn

Trong nhà thi đấu, động tác ba bước lên rổ thành thục của Hồ Kha liên tiếp ăn điểm. Khi người chưa chạm đất, cậu ta đã nhìn thấy Trần Hiểu Vân bên ngoài sân đấu, không để ý đến lời trêu chọc của đồng đội, hết vẫy tay lại gọi lớn để thu hút sự chú ý của cô. Diệp Mộc từ xa ngắm nhìn hình ảnh đẹp đẽ toát lên từ bộ đồng phục thi đấu màu trắng muốt và thân hình ngăm đen hoạt bát, năng động của cậu, nhịn cười đến đau bụng. Trần Hiểu Vân cố ý quay mặt đi không nhìn, nhưng khóe mắt và hàng mi lại ngời lên sự ấm áp. Đợi đến khi Hồ Kha xoay người xông lên cướp bóng, cô khẽ quay lại, ánh mắt dán chặt vào dáng người anh.

Diệp Mộc đang nói thì phát hiện cô bạn thân chẳng để ý gì đến mình, cô ngừng lại, ánh mắt rất dịu dàng nhìn thăm dò. Trần Hiểu Vân cảnh giác, ngại ngùng ho một tiếng: “Mình vẫn đang nghe… Về sau thì sao? Cậu định thế nào? Cũng không thể ngày mai, ngày kia rồi về sau không đi làm nữa chứ?”

“Cylin và Lâm Kinh Vũ tới Milan trình diễn thời trang, ngày kia sẽ bay về. Mình đón bọn họ rồi sẽ tới công ty, cụ thể nên làm thế nào mình vẫn chưa nghĩ xong, nhưng trong tay chẳng có quân át chủ bài nào, mình cũng không dám đối đầu trực tiếp với bên trên.” Diệp Mộc đến tìm Trần Hiểu Vân là để xả những suy nghĩ trong lòng và xin lời khuyên, nhưng nhìn bộ dạng của Trần Hiểu Vân, tâm tư vẫn còn đang để ở chỗ khác: “Cậu cảm thấy mình làm thế có đúng không?”

“Xem vận may của câu. Cách đấu nhau của Lê Cận Thần và Lê Khanh Thần, Trương Lâm và cậu cũng như Dung Nham đằng sau cô ấy, cậu và Lý ngũ phu nhân cùng Lương Thị đằng sau chị ta, Dung Nham và Lương Thị cũng như nhà họ Dung đằng sau anh ta, đây đều là sự đối trọng cân bằng giữa anh em nhà họ, một người gây chuyện, người còn lại lập tức sẽ có phản ứng. Tớ khuyên cậu suy nghĩ kỹ rồi hãy hành động, âm thầm quan sát sự thay đổi của nó.” Trần Hiểu Vân suy nghĩ thấu đáo, phân tích một cách khách quan.

“Lê Cận Thần..” Diệp Mộc khẽ thở dài. “Trần Hiểu Vân, anh ta càng ngày càng làm cho mình không hiểu.”

“Thế thì đừng hiểu nữa.” Trần Hiểu Vân rất quyết đoán. “Đừng có tin anh ta. Diệp Mộc, có một loại người sinh ra đã không có khả năng truyền cảm hứng cho người khác, cậu thì ngược lại, vì thế khi anh ta đối diện với cậu có thể có một chút không kiềm chế được cảm xúc. Nhưng Lê Cận Thần bao nhiêu năm nay không có cậu vẫn sống tốt, không thể chỉ vì một chút không kiềm chế được cảm xúc ấy mà thủ hạ lưu tình với cậu. Cậu xem thời gian cậu và anh ta yêu nhau, anh ta giành được kịch bản của Tần Tang cùng với việc đầu tư cho cả bộ phim cũng như ký kết hợp tác lâu dài với Lương Thị, nhưng anh ta đã bỏ ra cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là ngoắc tay giành được cậu sao? Một khoản hồi báo đầu tư mới đáng sợ làm sao!”

Diệp Mộc bị cô nói cho mặt cắt không còn giọt máu, lườm cô một cái. Trần Hiểu Vân không thèm để ý: “Mình nói đều là thật. Cậu đã trốn vào vòng tay của Dung nhị thiếu gia đại danh tuyệt đỉnh để chữa trị vết thương đến mức nào.” Trần Hiểu Vân rất hiểu Diệp Mộc, cô có thể thiếu tình yêu nhưng chưa bao giờ yêu mù quáng. Dung Nham là một người có quá khứ bí ẩn, nếu là trước đây chắc chắn Diệp Mộc sẽ phải suy nghĩ rất nhiều, nhưng lần này mọi chuyện xảy ra quá chóng vánh. Dùng một mối tình khác để che giấu vết thương cũ, đây quả thật không phải phong cách của Diệp Mộc.